Chương 407: Ngàn Núi Vạn Sông (2)

Thiện Nhu quay đầu lại, nhìn gã một hồi nói,Chàng thật là đặc biệt, những nam nhân khác khi biết trong lòng ta đã có người khác, đều đố ky, nhưng chàng không hề để ý đến, phải chăng trong lòng chàng không có người ta?"

Hạng Thiếu Long cười gượng,Ðiều này cũng không được, điều kia cũng không phải, nàng muốn ta phải thế nào đây?

Thiện Nhu lộ vẻ kỳ lạ, thở dài nói,Cũng chính vì chàng là một người kỳ lạ như thế, cho nên khiến cho Thiện Nhu này không thể nào quên được chàng, đó là một cảm giác rất đau khổ! Nhưng ta không thể bỏ đi ý tưởng ngao du thiên hạ của mình, có lẽ một ngày nào đó ta đã mệt mỏi, lúc đó chàng có chê ta không?"

Hạng Thiếu Long buông nàng ra, bình thản nói,Ðừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ cần trong vòng bảy năm nàng đến Hàm Dương, thì vẫn có thể gặp được chúng tôi."

Thiện Nhu giậm chân nói,Ta không chấp nhận!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên kêu lên,Nàng không chấp nhận chuyện gì?"

Thiện Nhu giận dỗi nói,Chàng cớ gì không giống với những nam nhân khác, hình như ta đến hay không đến cũng chẳng liên quan gì đến chàng?"

Hạng Thiếu Long cười lớn nói,Nàng chẳng phải là rất muốn tự do hay sao, ta giờ đây hoàn toàn không can thiệp đến cách sống của nàng, ngược lại nàng trách ta, đó là đạo lý gì?"

Thiện Nhu nghĩ một lát, bật cười, chạy đến ôm chầm lấy gã, nói,Chàng rất khác với tất cả mọi người, chả trách nào ta không thể quên được chàng."

Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Nhu đại tỷ cứ hưởng thụ cuộc sống của mình! Đó là quyền lợi của mỗi người. Nếu nói ta không đố ky chỉ là gạt nàng, chỉ là ta không có quyền để quản thúc nàng, nên chỉ đành cố nén lòng như vậy, tôn trọng tự do của nàng."

Thiện Nhu cảm động nói,Ðây là lời nói hay nhất mà lần đầu tiên ta nghe một nam nhân nói, nhưng có phải vì thế mà chàng không yêu thương người ta như trước không?"

Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Tình yêu thương của ta đối với nàng mãi mãi không thay đổi, nhưng ta cũng buộc mình không nghĩ đến nàng nhiều. Bởi vì khi ta nghĩ đến nàng có thể đang ôm ấp nam nhân khác, trong lòng ta cảm thấy không thoải mái. Con người vốn là ích kỷ."

Thiện Nhu hôn gã, rồi dịu dàng nói,Chàng rất thẳng thắn, sự thực thì ta cũng vì lý do ấy mà rất e ngại khi nghĩ đến chàng, ta thật hối hận khi cho chàng biết sự thật. Cho đến sau khi chia tay với chàng, người ta mới biết không thể nào quên được chàng."

Hạng Thiếu Long hôn lên môi nàng, dịu dàng nói,Ðã là sự thực, ta và nàng chỉ đành phải chấp nhận. Ðã đến giờ cơm tối, chúng ta vào khoang nhé."

"Không! Ta sợ rồi sẽ có một ngày mất đi tình yêu của chàng, Thiện Nhu lắc đầu nói.

Hạng Thiếu Long cười gượng,Ðại tỷ đừng gạt ta, nàng đâu phải là người ấy. Nàng chỉ là không chịu đựng được khi ta không hề phản ứng khi nàng có nam nhân khác. Cho nên buộc ta đầu hàng mà thôi!"

Thiện Nhu giậm chân nói,Ta hận chàng, hãy mau nói rằng chàng rất ghen tuông."

Hạng Thiếu Long cười ngặt nghẽo,Ðược rồi! Ta sắp chết vì ghen tuông đây."

Thiện Nhu vui vẻ nói,Vậy mới phải! Lời lúc nãy ta vừa nói toàn là gạt chàng. Không hề có nam nhân nào đáng mặt để sánh bằng bổn cô nương, nhưng đừng vui sướng quá sớm, bởi vì trong đó có cả chàng, nào!" rồi kéo tay Hạng Thiếu Long vào trong khoang.

Dưới ánh sáng của ngọn phong đăng, Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi, Thiện Nhu vây quanh chiếc bàn có trải tấm bản đồ vùng biên giới Tề, Sở.

Ðằng Dực nói,Ta đoán có thể Ðiền Ðan sẽ quay về Tề theo ba con đường. Con đường thứ nhất là y bỏ thuyền lên bộ, phi ngựa đến Phù Ly Tái, rồi sau đó từ Chung Ly mua thuyền đi đường thủy về Tề. Con đường thứ hai là đổi ngựa ở Phù Ly Tái, rồi tiếp tục đi đường bộ theo quan đạo đến Bạch Thành, Lang Lăng, Khai Dương cho đến biên giới nước Tề. Con đường thứ ba có thể rắc rối hơn nhiều, đó là đi theo phía đông ngang qua Vũ sơn để về nước. Mọi người có thể thấy ta đã vẽ sẵn trên bản đồ này."

Bọn Hạng Thiếu Long đang nghiên cứu ba con đường, Thiện Nhu lên tiếng,Không cần suy nghĩ nữa, Ðiền Ðan là kẻ thích thoải mái, nhất định đi đường thủy, lại thêm thành thủ của Chung Ly là Hạ Như Chương và y trước nay quan hệ rất thân thiết, còn Ðiền Ðan không hề biết chúng ta đang đuổi theo y, nào chịu bỏ dễ chọn khó."

Kỷ Yên Nhiên nói,Nếu là như thế, nói không chừng khi chúng ta đến Chung Ly, y vẫn chưa lên thuyền?"

Mọi người đều gật đầu đồng ý.

Bởi vì hôm ấy Ðiền Ðan lên thuyền rời khỏi thành Dương, đi ngược lên phía tây, cách Thọ Xuân mười dặm rồi mới bỏ thuyền đi bộ, lại mua hàng trăm thớt ngựa, sau đó vòng sang phía đông đến Phù Ly Tái và Chung Ly, đường vòng như vậy, nhất định sẽ mất nhiều thời gian.

Người này quả thật là rất xảo trá, dụ Xuân Thân quân giết chết Từ Tiên, rồi lập tức chuồn ngay, để cho người Sở gánh vác mọi hậu quả, còn y thì an toàn thoát khỏi mọi chuyện.

Triệu Chi nói,Thiếp vẫn chưa hiểu Ðiền đan có gì gấp rút phải quay về như vậy?"

Kỷ Yên Nhiên đột nhiên biến sắc nói,Không hay, thiếp thấy Ðiền Ðan nhất định sẽ đối phó với nước Yên."

Ðằng Dực cũng giật mình,Thái tử Ðan đang gặp nguy hiểm!"

Hạng Thiếu Long cũng hiểu ra.

Ðiền Ðan và Lã Bất Vi cấu kết với nhau, hoàn toàn là vì lợi ích. Ðiều đáng lo nhất của Lã Bất Vi là sáu nước phía đông hợp tung, cho nên trước nay vẫn tỏ vẻ tốt đẹp với Ðiền Ðan, hy vọng nước Tề không những không đứng vào trong hợp tung, mà còn phá hoại sự liên minh của năm nước kia.

Gần đây liên quân năm nước đã tiến đến biên giới, quân Tần không thể chống cự lại, càng kiên định hơn sách lược của y.

Ðồng thời cũng biết được nước Sở rốt cuộc cũng không để cho tam Tấn bị nước Tần đánh chiếm, cho nên mới bỏ Sở mà kết minh với Tề.

Ðiền Ðan không phải là không biết dã tâm của Lã Bất Vi, nhưng y cũng biết thà dựa vào người còn hơn dựa vào mình, chỉ có nước Tề lớn mạnh thì mới có thể có lối thoát.

Trong thời đại chiến tranh này, cách trở thành một nước mạnh chính là đánh chiếm dần dần các nước khác, mở rộng lãnh thổ, vật tế thần chính là nước Yên, vốn đã trở nên yếu ớt vì đánh nhau với Triệu.

Ðiền Ðan cũng chẳng tốt lành gì với Lã Bất Vi, giả sử như lần này y có thể giết chết được Từ Tiên, thì càng khiến cho nội bộ nước Tần trở nên rối loạn, đối với Tề quả thật có lợi chứ không hại.

Còn Lã Bất Vi đương nhiên cũng phải báo đáp lại, một trong những điều đó chính là hại chết thái tử Ðan ở trong biên giới nước Tần, nước Yên mất đi một nhân vật có thể gìn giữ đại cuộc, đó là sự đả kích về sĩ khí và thực lực, Ðiền Ðan càng dễ dàng xâm chiếm lãnh thổ của nước Yên hơn.

Ðột nhiên, bọn họ càng hiểu rõ hơn âm mưu của Lã Bất Vi và Ðiền Ðan.

Kỷ Yên Nhiên nghiêm mặt nói,Nếu lần này chúng ta không giết được Ðiền Ðan, nước Yên sẽ mất."

Thiện Nhu nghiến răng nói,Lần này y chạy không thoát!"

Kỷ Yên Nhiên nói,Hạ Như Chương của thành Chung Ly có mối quan hệ mật thiết với Ðiền Ðan, nói không chừng sẽ thăm dò hành động của chúng ta rồi báo tin cho y, bảo y đổi đường bộ mà trốn chạy, lúc đó sẽ càng khó đuổi theo y hơn."

Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN