Chương 409: Trả Được Thù Sâu (1)
H
ạng Thiếu Long và Thiện Nhu vùng lên tấn công, phục ở trên mái nhà, liên tiếp hạ được mười mấy người, thì bọn Ðiền Ðan đã phá cửa xông vào trong trang viện.
Hai người không thấy Ðiền Ðan chạy ra, lập tức nghĩ đã biết chuyện gì, vội vàng dùng dây nhảy xuống, phóng vào trong nhà, nhanh chóng tìm ra lối vào bí mật của bọn Ðiền Ðan, vội vàng đuổi theo.
Ðịa đạo rộng rãi, thẳng thớm, có cây gỗ để chống lên, lại còn có lỗ thông khí, quả thực kiến chế rất chu toàn.
Hai người không dám thắp lửa lên, cứ men theo tường mà tiến về phía trước, một lát sau đã tìm thấy được lối ra ở đầu kia, thì ra đây là bìa rừng, ngoài rừng chính là bến đò, mấy chiếc thuyền câu đã bị dìm xuống nước, hơn mười bóng đen, men theo bờ mà bơi lên phía thượng du.
Hạng Thiếu Long lại phát ra một ngọn hỏa tiễn, rồi mới cùng Thiện Nhu nhanh chóng đuổi theo.
Sau một hồi rượt đuổi, sáu người của phía đối phương bị lọt lại phía sau, rút thanh trường kiếm quay lại, tấn công tới, Hạng Thiếu Long đâu còn thời gian để dây dưa với bọn chúng, rút ra ngọn phi châm, nhân lúc trời tối, hai tay phất liên tục, sáu người lần lượt ngã xuống đất.
Bảy kẻ còn lại ở phía trước không ngờ bọn họ lợi hại như vậy, sáu người cũng không thể chặn bọn họ lại, quát lên một tiếng, rời bờ sông, chạy lên con dốc nhỏ bên cạnh bờ sông vào trong khu rừng. Hạng Thiếu Long lại phóng ra hai ngọn phi châm, nhất thời lại có thêm hai kẻ té xuống đất.
Thiện Nhu thì phóng ra phi đao, một người đang chạy lên trên dốc trúng phi đao ngay lưng, lăn xuống.
Lúc này Thiện Nhu đã nhận ra một người trên đỉnh dốc chính là Ðiền Ðan, không biết sức mạnh ở đâu ra, mà đã vượt Hạng Thiếu Long đuổi lên đỉnh dốc rượt theo kẻ địch.
Hạng Thiếu Long sợ nàng gặp nguy hiểm, vội vàng đề khí đuổi theo.
Tiếng đao kiếm giao nhau không ngớt vang lên, tiếng quát tháo của Thiện Nhu pha lẫn với tiếng kêu thảm của đối phương, nhưng mau chóng lại yên lặng.
Hạng Thiếu Long đuổi lên tới đỉnh dốc, hai bên giao chiến đã tách nhau ra, hai người toàn thân đầy máu, tay trái của Thiện Nhu và vai phải của nàng đều rườm máu tươi.
Ðiền Ðan giơ ngọn trường kiếm, thủ thế với Thiện Nhu, hơi thở phập phồng, dưới ánh trăng, mặt y xám ngoét nhu xác chết.
Ðiền Ðan thấy Hạng Thiếu Long thì cười thê thảm nói,Hay! Ngươi cuối cùng cũng đuổi kịp ta!"
Thiện Nhu rít lên,Ðiền Ðan! Ngươi có biết ta là ai không?"
Lúc ấy tiếng vó ngựa vang lên, bọn Ðằng Dực cầm đuốc chạy đến, vây ba người vào ở giữa.
Triệu Chi thét lên một tiếng, nhảy xuống ngựa, rít lên,Ngày ấy khi ngươi giết ba họ của chúng ta, đã từng nghĩ qua sẽ có ngày này hay không?"
Thiện Nhu lạnh lùng nói,Y chính là của ta, ta sẽ tự tay giết y!“
Hạng Thiếu Long lui lại bên cạnh Triệu Chi, hạ giọng nói,Hãy để cho Nhu tỷ của nàng ra tay!"
Triệu Chi khóc òa lên, gục vào vai Hạng Thiếu Long, người run run.
Ðiền Ðan vẫn ung dung, cười ha ha nói,Ðiền Ðan ta đây bình sinh giết người vô số, đâu có nhớ được đã từng giết những ai? Hạng Thiếu Long! Coi như ngươi có bản sự, Ðiền Ðan này khâm phục ngươi!"
Nói xong thì lật tay, đưa mũi kiếm lên cổ cứa một nhát, ngửa ra sau, mất mạng ngay tại trận.
Thiện Nhu toàn thân run rẩy, khuy xuống đất.
Triệu Chi lao tới, ôm chặt lấy nàng, hai thiếu nữ cứ ôm nhau mà khóc, tiếng khóc vang cả khu rừng.
Một kẻ kiêu hùng, cuối cùng cũng mất mạng.
Ðằng Dực nhảy xuống ngựa, cắt lấy đầu của Ðiền Ðan, quát lớn,Chúng ta đi!"
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy hoang mang, đó là một cảm giác khó hình dung.
Một mặt là cảm thấy vui mừng vì tỷ muội Thiện Nhu và Ðằng Dực đã báo được mối thù.
Mình cũng đã hoàn thành được mục đích vốn không thể đạt được.
Nhưng tận mắt thấy một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy đến ngàn sau tự vẫn trước mặt mình, cũng có cảm giác thất vọng, nhưng tất cả đã trở thành lịch sử, không thể thay đổi được nữa.
Khi tiểu Bàn đăng cơ, Lã Bất Vi rơi đầu, gã sẽ rời mảnh đất đầy chiến tranh này, sống một cuộc sống vui vẻ cho riêng mình. Mãi mãi sẽ không quay về Trung Nguyên nữa.
Sau khi về thuyền, lập tức khởi hành quay về Thọ Xuân. Mọi người uống đến say túy lúy. Ngày hôm sau thì ngủ suốt ngày, rồi mới bừng tỉnh dậy.
Hạng Thiếu Long từng bước nặng nề ra ngoài sảnh, ba thiếu nữ đang nhỏ to tâm sự, dáng vẻ rất vui mừng. Triệu Chi mừng rỡ kêu lên,Hạng lang! Nhu tỷ chịu theo chúng ta về Hàm Dương!"
Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Chuyện hôm đó nàng nói với ta, quả thật là đã lừa ta!"
Thiện Nhu giở ra bộ dạng cong cớn nói,Ðã sớm bảo là lừa chàng, thật là tức giận! Chàng lại không hề lo lắng."
Kỷ Yên Nhiên cười,Nhu tỷ đừng giận, phu quân đại nhân của chúng ta chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, miệng cứng bụng mềm, tỷ đừng trách!“
Thiện Nhu khinh khỉnh nói,Y là phu quân của các người, có liên quan gì đến Thiện Nhu ta?" rồi cười khúc khích.
Mọi người đều biết tính cách của nàng, đương nhiên không ai cho lời nói của nàng là thật.
Ði ngược dòng lên, nên thuyền trở nên chậm chạp.
So với lúc đến thì nhiều hơn một ngày, cuối cùng cũng đến Thọ Xuân.
Hạng Thiếu Long vì hứa với Trang phu nhân sẽ ghé qua nước Ðiện thăm nàng vài ngày, cho nên không dừng lâu, đi thẳng về Hàm Dương.
Sau khi lên bờ, tinh binh đoàn hội họp lại với gã, cùng nhau đi về nước Ðiện ở phía nam.
Lúc ấy người đưa mẹ con Trang phu nhân về là Lâu Vô Tâm, vừa mới được thăng làm tướng quân, dắt theo tám ngàn quân Sở, đã thu hồi được đại bộ phận các nơi bị phản quân chiếm lĩnh. Người Ðiện biết Trang Bảo Nghĩa đã quay về, thì nổi dậy khởi nghĩa, tổ chức thành tân Ðiện quân, tập họp thành hai vạn người, cùng với quân Sở bao vây kinh đô của nước Ðiện là Cao Trạch.
Cao Trạch nằm ở cao nguyên, lưng dựa vào núi, tình thế rất hiểm yếu, lại thêm nguồn nước lương thảo đầy đủ, liên quân nhất thời không làm gì được, lại còn hao tổn mấy ngàn người.
Các nước chư hầu khác thấy Dạ Lang vương vừa mới chết, nên thi nhau làm khó, Thả Lan vương sai quân tấn công vào kinh đô của nước Dạ Lang, lập nên chủ mới, rồi mới khải hoàn quay về, người Dạ Lang từ đó không còn sức để bức hiếp các nước láng giềng nữa.
Khi bọn Hạng Thiếu Long đến doanh trại của liên quân ở Cao Trạch, liên quân vừa mới đánh thành xong, đã tổn thương rất nhiều.
Lâu Vô Tâm và Trang phu nhân biết Hạng Thiếu Long giữ lời hứa mà đến, nên vui mừng ra mặt, đón mọi người vào trong trại Lâu Vô Tâm định thết yến tẩy trần, nhưng Hạng Thiếu Long khéo léo từ chối, lập tức vào trại chủ bàn bạc, nghiên cứu cách phá thành.
Nghe Lâu Vô Tâm trình bày xong tình thế và hoàn cảnh ở Cao Trạch, Hạng Thiếu Long bình thản nói,Chỗ lợi hại nhất của thành này là dựa vào thế hiểm yếu của núi, chúng ta cứ bắt tay từ điểm này, đảm bảo ba ngày sau thì có thể phá thành. Bởi vì trên đời này không có một ngọn núi nào mà không thể trèo lên được."
Bọn Trang phu nhân, Lâu Vô Tâm đều ngạc nhiên.
Ðêm ấy bọn Hạng Thiếu Long hành quân đêm, đến phía sau qua núi mà thành Cao Trạch dựa vào, kết trại bố trận.
Sáng sớm hôm sau, Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực nghiên cứu thế núi xong, đọc ra năm con đường, sai người trèo lên núi cột các vòng sắt, bố trí các dây leo.
Đó là những hạng mục cơ bản trong huấn luyện tinh binh đoàn. Thiết bị đầy đủ, khi trời tối bọn Hạng Thiếu Long nhờ vào dây leo và các lỗ đã đục vào trong vách đá, nhanh chóng leo được lên tới đỉnh núi.
Thành Cao Trạch rộng bảy tám dặm, đã hiện ra trước mắt.
Còn Lâu Vô Tâm thì chỉ huy đại quân, ngày đêm công thành, để dẫn dụ sự chú ý của phản quân.
Tiếng hò reo không ngớt vang lên bên tai.
Bọn ba người Kỷ Yên Nhiên cũng trèo lên, thở dốc ngồi bên cạnh Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực. Nơi này cách phía dưới chỉ khoảng bảy mươi trượng, người bình thường nhìn xuống sẽ cảm thấy sợ hãi, nhưng đối với những người trong tinh binh đoàn đã từng luyện tập tại ngọn Thái Nguyệt ở mục trường Ô gia cao gấp ba lần, thì leo lên ngọn núi này chỉ là một trò trẻ con.
Ðằng Dực hạ lệnh, bốn người có thân thủ giỏi là Kinh Thiện, Ô Thư, Ô Ngôn, và Ðan Tuyền, lập tức thả dây leo, tìm chỗ đặt chân, rồi cắm các vòng đinh, cột dây leo mới.
Thiết bị của bọn họ đều làm y theo thiết kế của các chuyên gia leo núi của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ cần dựa vào dây leo ở eo, rồi trượt xuống phía dưới, nhanh như điện chớp, dễ dàng như một trò chơi.
Lúc bấy giờ bốn người đã hạ xuống lùm cây dưới chân núi, cách phía nam của thành Cao Trạch một con sông hộ thành.
Bọn lính canh trên thành đã đi đến ba mặt kia để trợ giúp, chỉ còn vài người canh giữ trên những chòi canh, nhưng không thể thấy được phía dưới, bởi vì trời tối.
Ðằng Dực lại phát ra mệnh lệnh, chiến sĩ của Ô gia lại tiếp tục trượt xuống phía dưới, lẩn vào trong màn đêm và nấp vào các bụi cây, lúc này bọn bốn người Kinh Thiện đã mặc áo chống nước, bơi qua con sông hộ thành, sau đó lắp đặt các dây treo để vượt sông.
Kỷ Yên Nhiên nhìn dân trong thành đang vội vàng phụ giúp giữ thành, nói,Nhìn tình hình này cũng biết đây là một chính quyền dựa vào võ lực để duy trì, cư dân đều bị ép đi lao công."
Mọi người nhìn kỹ, quả nhiên như Kỷ Yên Nhiên nói, người dân trong thành bị buộc phải làm nhiệm vụ giữ thành, họ không hề có ý làm việc.
Lúc này có một đội nhân mã cưỡi ngựa đến tuần sát, giơ cao ngọn phong đăng xuống dưới thành và hậu sơn.
Mọi người đều giật mình, vội vàng nấp vào, bốn người Kinh Thiện thì phục dưới chân thành, đáng lo nhất là bốn sợi dây căng ngang qua mặt sông, chỉ cần đối phương chú ý, thì có thể phát giác ra được.
Sợi dây này tuy đã được bôi dầu đen chống phản quang, nhưng vẫn không phải là vật ẩn hình.
Hạng Thiếu Long trong lúc gấp gáp đã lanh trí, khi bọn chúng sắp đến chỗ có sợi dây, thì chu mồm huýt ra tiếng nhu cú kêu.
Ðám người ấy tự nhiên giơ đèn chiếu ra phía hậu sơn, khi không phát hiện được gì, thì đã vượt qua chỗ có sợi dây, nhanh chóng đi mất.
Mọi người lau mồ hôi hột.
Thiện Nhu ghé sang nói,Coi như chàng có bản lĩnh."
Bọn Kinh Thiện lại bắn ra sợi dây câu, móc lên tường thành, rồi nhanh chóng trèo lên, nhanh nhạy như khỉ, lần lượt chia nhau ra lẻn tới giải quyết từng tên lính canh ở trên chòi canh.
Từng nhóm chiến sĩ Ô gia vượt qua sông trên sợi dây, động tác rất lanh lẹ, Hạng Thiếu Long nhìn mà cảm thấy tự hào về mình, dù cho bộ đội đặc chủng ở thế kỷ hai mươi mốt, trình độ cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Thượng Sát Thần