Chương 410: Trả Được Thù Sâu (2)
Lúc này có gần một ngàn người đến nơi chân núi, những người lên được thành đã rút ra cung nỏ, chiếm giữ những vị trí chiến lược trên tường thành.
Ðằng Dực cười nói,Nhị ca đã ngứa tay, phải đi trước một bước."
Hạng Thiếu Long nói,Cùng xuống đi!"
Khi bọn Hạng Thiếu Long lên tới tường, hơn ngàn tinh binh của Ô gia chia thành bốn nhóm, chuẩn bị men theo tường thành chia ra hai bên trái phải, đánh xốc vào thành.
Ðằng Dực bắn ra ngọn hỏa tiễn, thông báo cho Lâu Vô Tâm rằng bọn họ đã tiến vào thành được.
Hạng Thiếu Long sai người giữ ở các lối lên thành, dắt ba thiếu nữ và năm trăm chiến sĩ, chạy vào trong thành.
Còn Ðằng Dực thì phụ trách chiếm lĩnh đầu tường.
Tiếng tù và vang lên.
Bỗng nhiên toàn thể các binh sĩ đều la lên,Thành phá rồi! Thành phá rồi!"
Khi quân dân trong thành đều ngạc nhiên, tiếng la hét chấn động, chỉ thấy ở bức tường thành phía sau giương lên một lá cờ có chữ Trang, hàng trăm binh sĩ ở trên thành nhảy xuống.
Lúc này những người dân bị ép phải làm việc, đều la lớn, ném những thứ gỗ đá đang khuân trong tay, bỏ chạy tứ tán, lại còn la lớn,Thành phá rồi! Thành phá rồi!"
Tình thế hỗn loạn diễn ra khắp nơi.
Bọn Hạng Thiếu Long từ trên bậc cấp của bức tường thành nhảy xuống, bắn tên ra như mưa, quân địch ngã xuống đất, trong chốc lát đã khống chế được quảng trường ở phía sau cửa thành ở các tòa kiến trúc gần đó.
Hạng Thiếu Long sai người mở cửa thành và buông cầu treo, đồng thời chỉ huy thủ hạ chiếm lĩnh các nóc nhà, phòng thủ nghiêm ngặt.
Những tên địch xông lên phía trước đều bị bắn phải chạy thối lui.
Quân của Lâu Vô Tâm thì kéo nhau xông vào thành, mang theo trường mâu và các vũ khí khác. Bọn Ðằng Dực thì nhân lúc quân của kẻ địch đang rối loạn, đã dễ dàng chiếm được mấy bức tường thành ở phía tây bắc. Quân của Lâu Vô Tâm thì toàn lực tấn công ở cửa đông, giữ chân quân chủ lực của kẻ địch ở đó. Quân chiếm được bức tường thành ở phía tây bắc, cứ từ trên cao dùng cung nỏ bắn xuống, ngăn chặn kẻ địch đang chạy tới.
Hạng Thiếu Long thấy thời cơ đã đến, phất tay ra hiệu. Các binh sĩ của Ô gia dùng tên yểm hộ, xốc tới tấn công ba cửa đông, tây, bắc, chiến đấu đến kịch liệt.
Binh sĩ của Ô gia trên thành cao lại la lên,Kẻ nào buông khí giới ngồi xuống đất sẽ không bị giết! Kẻ nào buông khí giới ngồi xuống đất sẽ không bị giết!"
Rồi họ không ngừng lặp lại, đó là một diệu kế trong chiến tranh tâm lý mà Hạng Thiếu Long đã nghĩ ra.
Nhiều căn nhà đã bị đốt cháy, ngọn lửa bốc lên cao, lan qua những khu khác, cả ngôi thành như chìm trong biển lửa, trăng sao cũng lập tức mờ.
Bọn lính thi nhau ném vũ khí và áo giáp, ngồi xuống ở góc tường hoặc ở quảng trường, sĩ khí mất hết.
Tình hình trong thành rất loạn, các binh sĩ Ô gia mở rộng phạm vi chiếm lĩnh ở các nơi.
Các chiến sĩ trên tường thành không ngừng xông tới, những kẻ ngoan cố chống trả máu loang đầy sông, xác ngã đầy thành. Những kẻ bị thương đều chạy về phía nam, để có người chữa trị, rất có trật tự.
Ðây là lần đầu tiên tinh binh đoàn đánh một trận lớn như vậy, quả rất có tiếng vang.
Hạng Thiếu Long cùng ba thiếu nữ và thập bát thiết vệ, đột nhập vào trong nội thành, lúc ấy hai cửa phía bắc và phía tây đã rơi vào sự khống chế của họ, Hạng Thiếu Long đã cho mở cửa thành, để cho quân mã của Lâu Vô Tâm tiến vào thành.
Kẻ địch trong nội thành vẫn kháng cự, bọn Hạng Thiếu Long xông tới, tả xung hữu đột, trong chốc lát đã đột phá được quân giữ nội thành môn, tiến về phía hoàng cung, kẻ địch biết đã mất thế, thi nhau buông khí giới đầu hàng.
Hạng Thiếu Long sai người tập trung binh lính đầu hàng tại một nơi, Lâu Vô Tâm và Trang Khổng đã giúp hàng ngàn tinh binh xông vào, hai toán quân hội họp lại, thế càng như chẻ tre, không đầy một tuần trà, đã đánh vào trong hoàng cung.
Trong hoàng cung rối loạn vô cùng, tiếng khóc ngất trời, bọn cung nga và trẻ con dồn lại một góc, run rẩy xin tha mạng, binh lính dần dần quỳ xuống đầu hàng.
Hạng Thiếu Long cảm thấy thương xót, sai người vỗ về cho bọn họ.
Cánh cửa điện bị bật ra, chỉ thấy một đám hơn ba mươi quân địch, giơ kiếm bảo vệ cho một thanh niên mình mặc hoàng phục, đầu đội mũ cao, tiếng la hét ở phía ngoài dần dần đã giảm xuống, rõ ràng thành Cao Trạch đã lọt vào tay của quân đánh thành.
Bọn Hạng Thiếu Long giương cung nỏ chĩa thẳng vào đám người ấy.
Trang Khổng quát lớn,Lập tức đầu hàng, nếu không giết chết không tha!"
Thanh niên mặc hoàng phục ấy ngẩng đầu quát,Ta là Lý Kỳ con trai Lý Lệnh, thà chết không đầu hàng!"
Lâu Vô Tâm ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Kẻ này làm đầy chuyện ác, gian dâm phụ nữ vô số, chết không đáng tiếc."
"ông đã biết tâm ý của ta, vậy cứ hãy do ông chủ trì mọi việc!" Hạng Thiếu Long cười khổ nói, rồi thở dài, gọi ba thiếu nữ quay đầu bước ra khỏi điện, phía sau có tiếng tên bay và tiếng kêu thảm.
Sau đó tất cả dần dần im lặng.
Ba ngày sau khi thu phục được Cao Trạch, Hạng Thiếu Long bịn rịn chia tay mẹ con Trang phu nhân và tỷ muội Vưu thị, rồi mới quay về Hàm Dương.
Lần này đến Sở có thể nói là thành công, không những giết chết được Ðiền Ðan, làm một chuyện tốt cho nước Sở và nước Ðiện. Nhưng vì vẫn chưa biết được Từ Tiên sống hay chết, thái tử Ðan bị hãm ở Hàm Dương nên vẫn chưa thành công lắm.
Khi vào tới biên giới, An Cốc Hề thân chinh đón họ. Hạng Thiếu Long thấy quân Tần ai ai tay cũng cột băng trắng, biết có chuyện không hay, quả nhiên An Cốc Hề buồn bã nói,Từ tướng bị đột kích trọng thương, chưa về đến Hàm Dương đã chết giữa đường."
Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên nỗi hận, Lã Bất Vi quả nhiên còn độc ác hơn cả lang sói, vì lợi riêng của mình, hoàn toàn không thèm để ý đến đại cuộc của nước Tần, nếu kẻ nào ngăn cản y, đều bất chấp thủ đoạn mà trừ khử.
Mình và y vốn là có ơn chứ không có thù, chỉ vì Trang Tương vương, Chu Cơ, và tiểu Bàn gần gũi, nên y đã tìm cách hại chết mình.
Giờ đây lại dùng thủ đoạn đê tiện để hại chết Từ Tiên, càng khiến cho người ta căm hờn hơn.
An Cốc Hề chép miệng,Chuyện này đã chứng thực là việc làm của Xuân Thân quân, người Sở tuy đã dâng đầu Xuân Thân quân, lại còn cắt năm quận cầu hòa, nhưng chúng ta nào chịu bỏ qua."
Hạng Thiếu Long đi song song với y, buồn bã nói,Nếu là như thế, thì chính là đã trúng gian kế của Lã Bất Vi. Giờ đây y chính là muốn lợi dụng tình thế quốc gia nguy ngập, khuếch trương quyền lực của mình. Kẻ hung thủ thực sự giết chết Từ tướng chính là Lã Bất Vi, Xuân Thân quân chỉ là bị y lợi dụng mà thôi!"
An Cốc Hề biến sắc nói,Cái gì?"
Hôm sau Hạng Thiếu Long lên đường, quay về Hàm Dương.
Mười tám ngày sau, cuối cùng đã đến được Hàm Dương.
Lúc này trời đã lập đông được ba ngày, thời tiết dần dần chuyển sang lạnh. Thế mà bọn họ đã rời Hàm Dương năm tháng Tinh binh đoàn của Ô gia thì quay về mục trường, còn Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kỷ Yên Nhiễn, Triệu Chi và Thiện Nhu cùng thập bát thiết vệ thì vào thành Hàm Dương.
Vừa mới vào thành đã nhận được một tin không may, Lộc Công ngã bệnh.
Căn bệnh này do tức giận mà ra.
Di thể của Từ Tiên được đưa về Hàm Dương, Lộc Công ôm thi thể mà khóc, ngất ngay tại chỗ, từ đó bệnh không dậy nói.
Sóng trước chưa hết, sóng sau lại đến.
Bọn Hạng Thiếu Long vội vàng chạy đến phủ tướng quân.
Vừa bước vào cửa phủ, đã cảm thấy không ổn.
Trong phủ đều có mặt những tướng lĩnh đại thần và thân tộc của Lộc Công, ai nấy buồn bã.
Khi Hạng Thiếu Long tưởng Lộc Công đã ra đi, Vương Lăng dắt Hạng Thiếu Long vào trong nội đường, buồn bã nói,Hãy mau gặp thượng tướng quân lần cuối! Ngài vẫn luôn mong ông."
Hạng Thiếu Long chảy nước mắt.
Ðột nhiên gã biết sự thực gã đã không những coi Lộc Công là một vị bằng hữu đáng tôn kính và trưởng giả, mà từ trong lòng đã coi ông ta là người thân, tình cảm của gã đối với ông ta như đứa con đối với người cha.
Lộc Công nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, hai mắt khép chặt, hít thở khó khăn.
Tiểu Bàn ngồi bên cạnh giường, nắm chặt lấy tay ông ta, dáng vẻ bình tĩnh đến nỗi khiến cho người ta giật mình.
Lộc Ðan Nhi thì quỳ bên giường, đang khóc ngất, bên cạnh nàng có hai ả tỳ nữ.
Bọn Kinh Tuấn, Xương Văn quân, Xương Bình quân, Lã Bất Vi, Quản Trung Tà, Lý Tư, Lao ái đều đến, đứng ở ngoài cửa.
Mọi người thấy Hạng Thiếu Long, đều lộ vẻ mừng rỡ.
Lã Bất Vi còn làm ra vẻ mừng rỡ, ôm lấy vai Hạng Thiếu Long, trầm giọng nói,Thiếu Long đến thì tốt, hãy mau chóng gặp thượng tướng quân lần cuối!"
Hạng Thiếu Long hận không lập tức chém chết y, khi định rời khỏi vòng tay của y, Lã Bất Vi đã buông gã ra.
Kinh Tuấn xông tới, ôm chặt lấy vai gã, kêu lên tam ca, rồi khóc rống lên, ai nghe cũng đau lòng. Tiểu Bàn giật mình, quay đầu ra, thấy Hạng Thiếu Long, trong mắt lộ vẻ sâu xa, nhưng dáng vẻ vẫn bình tĩnh đến lạ kỳ, chỉ chậm rãi nói,Thái phó mau vào đây!“
Lộc Công đang nằm thì kêu a lên một tiếng.
Tiểu Bàn trầm giọng nói,Hãy đưa Ðan Nhi cô nương ra ngoài!"
Khi Lộc Ðan Nhi định chống cự, thì hai chân mềm nhũn, ngất trong lòng của hai ả nữ tỳ, Kinh Tuấn xông tới, bế nàng ra ngoài, Hạng Thiếu Long xông đến bên giường, lúc ấy chỉ còn tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long, vì tiểu Bàn không có lệnh, cho nên tất cả những người khác đều không dám vào.
Trong tình huống này, kẻ duy nhất dám xông vào là Lã Bất Vi, nhưng trong lòng y đã có mưu đồ nên vẫn đứng phía ngoài Lộc Công mở to mắt, ánh mắt nhìn hai người, cố gắng ngồi dậy.
Hạng Thiếu Long và tiểu Bàn nhìn nhau, đều cảm thấy không hay, biết ông ta vì thấy Hạng Thiếu Long quay về mà hồi quang phản chiếu. Hai người đỡ ông ta ngồi dậy.
Lộc Công ứa nước mắt, thều thào nói,Từ Tiên phải chăng đã bị tên gian ấy hại chết?"
Hạng Thiếu Long thê lương gật đầu, nước mắt cứ chảy ra.
Lộc Công nắm tay hai người, run rẩy kề tai hai người nói,Bảo vệ cho bị quân, giết gian tặc, báo thù cho ta và Từ Tiên, nhớ lấy! Nhớ lấy!"
Nói xong rồi hít một hơi cuối cùng, bàn tay lỏng ra, hơi thở đứt.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế