Chương 418: Treo Vàng Giữa Chợ (1)

T

rong ngày Xương Bình quân trở thành tả thừa tướng, thái tử Ðan dắt thuộc hạ trở về nước Yên, Hạng Thiếu Long sai Lưu Sào, Phố Bố đưa quân đô ky theo để bảo vệ, tránh Lã Bất Vi lại giở thủ đoạn.

Sau khi chia tay với bọn thái tử Ðan, Hạng Thiếu Long rời Hàm Dương quay về mục trường để an táng Triệu Nhã.

Vì ở trong nhà cũng có chuyện buồn nên không tham gia tang lễ Lộc Công.

Mười ngày sau mọi chuyện được sắp xếp ổn thỏa. Tiểu Bàn ba lần sai người đến thúc giục gã vào thành, Hạng Thiếu Long lúc này mới bình tĩnh trở lại, quyết định sáng mai vào thành.

Hôm ấy từ lúc hoàng hôn, trời bắt đầu đổ tuyết, Hạng Thiếu Long cùng Kỷ Yên Nhiên đến bái Triệu Nhã rồi quay về nhà.

Kỷ Yên Nhiên nắm lấy tay gã, dịu dàng nói,Lần này về Hàm Dương, chàng tốt nhất hãy thăm Thanh tỷ trước, nếu không Thanh tỷ sẽ không vui."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Nàng gặp Cầm Thanh à?"

Kỷ Yên Nhiên gật đầu nói,Ðã gặp. Thanh tỷ cũng biết chuyện Nhã phu nhân qua đời, nếu không sẽ không chịu tha thứ cho nàng."

Hạng Thiếu Long buồn rầu nói,Nàng chẳng phải đã bảo ta không được gặp Thanh tỷ của nàng sao? Tại sao bây giờ lại khích lệ ta đi tìm Cầm Thanh?"

Kỷ Yên Nhiên than rằng,Có lẽ cũng vì sự mến yêu của thiếp đối với Thanh tỷ. Thiếp thấy Thanh tỷ càng lúc càng không thể kìm nén được lòng mình đối với chàng nữa. Nếu không Thanh tỷ sẽ không muốn đến tìm chàng khi chàng quay về. Bề ngoài thì Thanh tỷ bảo rằng muốn đến tìm thiếp, đến khi biết chàng đã lên triều thì tỏ ra buồn bã. ôi chao, thiếp không biết phải nói thế nào nữa."

Vừa mới bước vào hậu viện, một bóng người thoáng qua, Thiện Nhu đứng chặn trước mặt hai người, hai người hoảng hốt đến nỗi buông tay ra.

Thiện Nhu đưa tay bẹo má Kỷ Yên Nhiên, cười nói,Này mỹ nhân! Bổn cô nương muốn mượn phu quân của nàng một chốc!"

Kỷ Yên Nhiên không ngờ bị Thiện Nhu trêu đùa, vừa giận vừa buồn cười nói,Muốn mượn thì cứ mượn, Kỷ Yên Nhiên này có tiếc gì y!“ Cười rồi bỏ đi mất, Thiện Nhu chủ động kéo tay Hạng Thiếu Long vào đình nhỏ trong vườn, quay người lại ôm lấy gã, thở dài nói,Hạng Thiếu Long, ta phải đi."

Hạng Thiếu Long kêu lên,Cái gì?"

Thiện Nhu đẩy gã ra, xoay người lại, giận dữ nói,Nói ra rõ ràng như thế, ngươi không nghe được hay sao? Ta phải đi!

Hạng Thiếu Long tiến về phía trước, kéo lấy nàng, trầm giọng nói,Nhu đại tỷ muốn đi đâu?"

Thiện Nhu thở dài, lắc đầu nói,Ðừng hỏi được không? Tóm lại ngày mai ta phải đi về nước Tề. Có lẽ một ngày nào đó ta sẽ tìm ngươi."

Hạng Thiếu Long nhớ lại những lời nàng nói khi ở nước Tề, lúc ấy nàng tuy đã phủ nhận nửa đùa nửa thật, nhưng xem ra tình hình này nói không chừng đó là thật. Nghĩ đến việc nàng ngả vào lòng nam nhân khác, trong lòng không khỏi chua chát, nhưng không làm cách nào được, nhất thời không nói nên lời.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thiện Nhu đã biến mất.

Hạng Thiếu Long cố gắng dẹp bỏ những ý nghĩ về nàng, bước ra luyện kiếm. Kỷ Yên Nhiên hớn hở lấy thương ra đọ chiêu với gã, Ô Ðình Phương, tỉ muội họ Ðiền và Hạng Bảo Nhi đứng bên vỗ tay reo hò trợ hứng.

Thương pháp của Kỷ tài nữa quả thật tuyệt vời, khi nàng thi triển, dù Hạng Thiếu Long cố gắng phá giải, cũng không thể nào phá vỡ vòng thương của nàng được, mỉm cười nói,Tại hạ đành chịu thua, may mà có kẻ còn thiếu tại hạ một cây Phi Long thương, đợi hai ngày nữa sẽ đến Túy Phong lâu đòi, sao đó lãnh giáo với Kỷ tài nữ."

Kỷ Yên Nhiên cầm ngang ngọn thương cười,Gia có gia quy, nếu chàng muốn thê tử ở cùng chàng đêm nay, phải đánh rơi cây thương trên tay người ta mới được, bọn Ô Ðình Phương sẽ là người làm chứng."

Bọn Ô Ðình Phương vỗ tay khen hay, trông rất cao hứng.

Hạng Thiếu Long cười nói,Nếu Kỷ tài nữ xa được phu quân thì hãy nói tiếp."

Kỷ Yên Nhiên đỏ mặt, giận dữ nói,Nếu Hạng Thiếu Long là hạng đê tiện tiểu nhân, ta dù cho có đầu hàng, trong lòng cũng không phục."

Hạng Thiếu Long biết nàng có ý tốt, định dùng kế này để khích lệ mình, nghiêm mặt nói,Hãy yên tâm! Ta chỉ nói đùa mà thôi, tài nữ hãy cho ta ba năm, ta nhất định có thể thu phục nàng."

Kỷ Yên Nhiên trợn tròn mắt kêu lên,Ba năm?"

Hạng Thiếu Long cười lớn, bước về phía trước kéo nàng vào lòng, nói với vẻ an ủi,Ba ngày ta đã thấy quá dài, làm sao nỡ để Kỷ tài nữ cô đơn một mình trong ba năm."

Lúc này Kinh Tuấn vào báo, Ô ứng Nguyên quay về.

Ô Ðình Phương chạy vội ra phía trước để đón tiếp. Vào đến đại sảnh, Ô Ðình Phương quấn quít lấy Ô ứng Nguyên.

Ðào Phương đang báo cáo những chuyện xảy ra gần đây.

Khi Hạng Thiếu Long và Ðào Phương đang trò chuyện, Ô Ðình Phương đứng phía sau Ô ứng Nguyên xoa bóp cho y.

Ô ứng Nguyên khen ngợi Hạng Thiếu Long vài câu rồi nói,Ta đã đến biên cương phía bắc, xem nơi luyện quân của Ô Trác, quả thực đó là một nơi phong thủy phúc địa, là thắng cảnh của nhân gian, đất đai phì nhiêu, giờ đây Ô Trác đã dựng nên một mục trường lớn, chiêu nạp các dân tộc nhỏ bé bị người Hung Nô áp bức, thanh thế lớn mạnh, nếu không sẽ không ứng phó được với người Hung Nô."

Hạng Thiếu Long nói,Tiểu tế cũng có ý này, chính bởi vì Vương Tiễn sẽ mau chóng được điều về Hàm Dương, nếu không có y chi viện, thì chúng ta phải tự dựa vào mình thôi."

Ô ứng Nguyên nói,Ta đã bàn bạc với Tiểu Trác, ít nhất phải điều hai ngàn người đến cho y mới được, có vấn đề gì không?

Hạng Thiếu Long nói,Tuyệt đối không có vấn đề, cứ quyết định như thế."

Ô ứng Nguyên yên lòng, quay sang bảo Ðào Phương nói,Ðào Công hãy giúp ta chuẩn bị mọi thứ, ta muốn đưa người của Ô tộc dần dần ra khỏi biên giới nước Tần, đó quả thật là một nơi an cư tốt nhất, chúng ta sau này sẽ không còn sợ ai nữa."

Ba người lại bàn bạc chi tiết xong, Hạng Thiếu Long lúc ấy mới cùng bọn thiết vệ và thê thiếp quay về Hàm Dương.

Sau khi vào thành, chuyện đầu tiên Hạng Thiếu Long làm là vào cung gặp tiểu Bàn.

Tiểu Bàn thấy Hạng Thiếu Long thì mừng lắm, vẫn gặp gã ở thư trai như bình thường, vừa ngồi xuống thì đi thẳng vào vấn đề,Liêm Pha đã mất chức."

Tuy nói là đã sớm đoán được, Hạng Thiếu Long trong lòng vẫn dâng lên cảm giác áy náy. Nước Triệu trở thành thiên hạ của Quách Khai và Bàng Noãn, không biết vận mệnh của Lý Mục như thế nào. Tiểu Bàn rõ ràng rất e ngại Liêm Pha, nói như trút được gánh nặng.

"Không có Liêm Pha, người Triệu như đã mất đi nửa giang sơn, nếu như cả Lý Mục cũng bị đuổi đi, người Triệu rồi đây cũng sẽ xong đời, Hạng Thiếu Long biết y có thù sâu oán nặng với người Triệu, về điều này thì cả mình cũng không thể thay đổi được, trầm giọng nói,Người Triệu có giết Liêm Pha không?"

Tiểu Bàn thản nhiên nói,Liêm Pha mưu kế sâu xa, khi thấy tình thế bất lợi đã lập tức đưa gia tộc chạy đến Ðại Lương, nghe nói y vì tức giận mà ngã bệnh, ôi chao, y thật sự quá già, không còn cái dũng của năm xưa nữa."

Hạng Thiếu Long nghe mà trong lòng buồn bã.

Tiểu Bàn than,Chỉ tiếc là Lý Mục thì đại phá quân Hung Nô ở Nhạn Môn quan, xem ra y vẫn còn oai phong lắm, chỉ cần một ngày còn Lý Mục, chúng ta đừng hòng diệt được nước Triệu, giờ đây chỉ đành dùng Hàn, Ngụy để khai đao."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Phần Cuối
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN