Chương 417: Gặp Nhau Lần Cuối (3)
Lã Bất Vi ngạc nhiên lắm, nhìn Chu Cơ, Chu Cơ không hề phản ứng, trong lòng biết không hay, trầm giọng nói,Chuyện Từ tướng bị đột kích, ngay cả người Sở cũng đã nhận, còn có ẩn tình nào chưa biết nữa? Xin bị quân hãy nói rõ."
Tiểu Bàn không vui nói,Quả nhân vừa mới nói hãy tạm thời gác chuyện này sang một bên, thì hãy gác sang một bên, trọng phụ lẽ nào nghe chưa rõ?"
Mấy câu này không hề khách khí chút nào, Lã Bất Vi mặt hơi biến sắc, quay sang nháy mắt với Vương Hột và Mông Ngao, im lặng không nói nữa. Không có Chu Cơ ủng hộ, y nào dám đối đầu với tiểu Bàn. Bọn Vương Hột không ngờ tiểu Bàn lại cứng cỏi thế, nhất thời không dám nói lỡ lời.
Từ khi Thương ưởng cải cách triều chính nước Tần, quyền lực đều tập trung vào tay của quân chủ, cho nên nếu Chu Cơ không phản đối, tiểu Bàn quả thật có thể làm được những điều mình muốn làm, trừ phi lật đổ y, nếu không lời của y chính là mệnh lệnh.
Tiểu Bàn thầm mừng trong lòng.
Từ khi Hạng Thiếu Long rời khỏi nước Tần, dưới áp lực của Chu Cơ và Lã Bất Vi, y đã phải nhẫn nhục. Giờ đây Hạng Thiếu Long quay về, về thực tế cũng như về tâm lý, y cảm thấy tình thế đã thay đổi nhiều nên thừa cơ ra oai, mượn việc đả kích Lã Bất Vi để hù dọa bọn quần thần.
Nếu không phải y là người như thế, sao này làm sao thành một Tần Thủy Hoàng.
Trong đại điện nhất thời im lặng đến nỗi nghe được tiếng cây kim rơi.
"Chức vị quân chính viện đại tư mã, do Vương Lăng đại tướng quân thay thế vào, các khanh gia có ý kiến gì khác chăng?" Chu Cơ lên tiếng.
Hạng Thiếu Long nghe mà trong lòng than thầm, nghĩ rằng nếu lời này do tiểu Bàn nói ra, thì đâu cần phải hỏi ý kiến người khác nữa, Vương Hột là người đồng tộc với Vương Lăng, nghe thế thì vui mừng nói,Vương Lăng đại tướng quân là nhân tuyển tốt nhất!“ Lã Bất Vi muốn đưa Mông Ngao ra, nhưng trong tình thế này, Chu Cơ vừa mới mở miệng, nên cũng đành bó tay, bất đồ trừng mắt nhìn Hạng Thiếu Long, biết rằng gã đã giở trò.
Thái Trạch ỷ vào tuổi già của mình, cúi người nói,Chức tả thừa tướng rất quan trọng, nếu không phải là người có đức cao trọng vọng, thì không thể khiến kẻ khác phục tùng, không biết nhân tuyển trong lòng thái hậu và bị quân là ai?"
Lần này đến lượt Chu Cơ nói không ra lời. Bởi vì nếu nói đức cao trọng vọng, lúc nào mới đến Xương Bình quân?
Hạng Thiếu Long ngó sang Xương Bình quân, chỉ thấy y đang cúi đầu không nói, mặt đỏ lên, rõ ràng trong lòng rất lo sợ, biết rằng nếu lúc này không tạo thanh thế cho y, để cho các quan cùng phụ họa Thái Trạch, thì nói không chừng Chu Cơ không thể quyết định được. Cười ha ha nói,Thái công nói rất hay, song hạ quan cho rằng vẫn chưa đủ, theo ngu ý của hạ quan người có tư cách thay thế cho Từ tướng phải phù hợp ba điều kiện."
Rồi quay sang tiểu Bàn và Chu Cơ cúi người nói,Thái hậu, bị quân minh xét, có thể cho vi thần trình bày ý kiến của mình chăng?"
Tiểu Bàn mừng lắm, quay sang hỏi ý Chu Cơ rồi vui mừng nói,Hạng thái phó xin cứ nói thẳng, không cần e sợ điều chi cả."
Bọn Lã Bất Vi trong lòng đều kêu không hay, nhưng không cách nào cản trở được.
Còn Ðỗ Bích thì cười khẩy, đứng trên lập trường của y mà nói, y không muốn để chức tả thừa tướng đó lọt vào tay người của Lã Bất Vi.
Vương Hột tuy có xuhướng ngả sang Lã Bất Vi, nhưng rốt cuộc cũng là nhân vật có thế lực mà trung thành, trong quân đội nước Tần cũng có thiện cảm với Hạng Thiếu Long, cho nên chỉ cần Hạng Thiếu Long nói hợp lý, y sẽ ủng hộ ngay.
Tình thế này quả thật rất vi diệu.
ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Muốn dùng người tài, trước tiên người đó phải có thực tài, đủ để đảm đương chức vị này, còn chuyện đức vọng thì có thể bồi dưỡng, trong tình thế trước mắt thì vấn đề này không quan trọng, ví như Lã tướng chẳng hạn, lúc mới làm tướng quốc, mọi người chẳng biết ông là ai, nhưng giờ đây ai cũng tâm phục khẩu phục, cho nên đây là lý do mà hạ thần đưa ra điều kiện thứ nhất.
Mọi người đều nghẹn họng không nói được, cũng vì bởi Hạng Thiếu Long đẩy chuyện này lên Lã Bất Vi, nếu còn lên tiếng phản đối, thì có nghĩa là chống đối với Lã Bất Vi.
Lã Bất Vi giận lắm, y ghét nhất là người khác nhắc lại quá khứ của mình, nhưng lúc này có miệng mà khó mở lời.
Mông Ngao sầm mặt xuống lạnh lùng,Xin hỏi Hạng đại nhân, hai điều kiện kia là thế nào?"
Hạng Thiếu Long ung dung nói,Chức tả tướng quốc quản lý chuyện quân chính, cho nên người ấy phải là tướng lĩnh của quân đội, như thế vừa có thể ổn định lòng quân, người này phải là tướng lĩnh của đại Tần ta như là Từ tướng vậy, như thế mới có thể khiến cho lòng quân chúng ta vui vẻ, điều kiện này là quan trọng nhất, tuyệt không thể coi thường.
Nói như vậy, có nghĩa là phủ định tư cách ứng tuyển của Vương Quan hoặc Mông Ngao.
Kẻ hoàn toàn phù hợp với hai điều kiện này, chỉ có Ðỗ Bích, Vương Hột. Xương Bình quân vẫn còn kém một chút.
Lã Bất Vi giận đến nỗi mặt tái xanh, nhưng không thể nào lên tiếng được, bởi vì Hạng Thiếu Long nói rất có lý.
Các tướng lãnh của nước Tần từ Vương Hột trở xuống, ai nấy đều gật đầu đồng ý.
Tiểu Bàn vỗ án nói,Nói rất hay! Giờ đây quả nhân cũng muốn biết điều kiện thứ ba."
Hạng Thiếu Long trước tiên tạ ơn tiểu Bàn đã đồng ý, mỉm cười nói,Ðiều kiện thứ ba, chính là người này phải trẻ tuổi, để có thể cùng trưởng thành với bị quân, cũng để đảm bảo cho chính sách được tiếp tục."
Lập luận này tuy hơi lớn gan, nhưng cũng có lý, chỉ cần nghĩ kỹ, thì biết trong đó có điều kỳ diệu. Nói thẳng ra đây là điều kiện không thuyết phục nhất của Hạng Thiếu Long, quần thần nhất thời lên tiếng nghị luận.
Lã Bất Vi cười khà khà nói,Ðiều kiện cuối cùng của Hạng thái phó, quả thật còn nhiều chỗ hở lắm, không biết nhân tuyển trong lòng của thái phó là ai?"
Tiểu Bàn cười ha ha nói,Lời của Hạng thái phó chính là hợp ý của quả nhân, Xương Bình quân tiếp chỉ!"
Ðại điện lập tức im lặng.
Xương Bình quân chạy ra, quỳ phục dưới bậc cấp, tiểu Bàn nghiêm mặt nói,Từ hôm nay trở đi, Xương Bình quân chính là tả thừa tướng của đại Tần chúng ta, ý quả nhân đã quyết, các khanh gia đừng nhiều lời."
Hạng Thiếu Long trong lòng mừng thầm, lúc này Lã Bất Vi mặt tái nhợt, quỳ xuống.
Vốn là chuyện không thể, nhưng đã trở thành sự thật, cứ như thế, Lao ái và Chu Cơ đã phân chia ranh giới với Lã Bất Vi, không còn chỗ quay lại nữa.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Chúa Tể (Dịch)