Chương 422: Tranh Phong Ở Thanh Lâu (1)

S

au buổi nghị sự, Xương Bình quân giành Hạng Thiếu Long từ tay Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh, dắt gã đến quan thuộc của tả thừa tướng trong cung, Xương Văn quân đang chờ gã ở đó.

Ðóng cửa lại, Xương Bình quân vỗ án nói,Tên tiểu tử Quản Trung Tà quả thật đáng ghét, đã khiến cho tiểu muội của ta điên đảo thần hồn, bị quân đã sai Lý trưởng sử đến bảo chúng tôi, buộc chúng tôi phải quản giáo tiểu muội, chúng tôi không biết phải làm thế nào đây."

Xương Bình quân đưa hai tay ôm vai Hạng Thiếu Long cười,Xem ra Cầm thái phó đã động lòng xuân với Hạng Thiếu Long, chỉ một Doanh Doanh mà huynh giành không được. Hạng Thiếu Long hãy cướp tiểu muội lại từ tay Quản Trung Tà cho chúng tôi."

Sự sinh ly của Thiện Nhu, sự tử biệt của Triệu Nhã, lại thêm cái chết của Lộc Công và Từ Tiên, đã tạo nhiều cú sốc cho Hạng Thiếu Long, lúc này ngoài Cầm Thanh, gã đối với những nữ nhân khác không hề động lòng.

Một Doanh Doanh láu lỉnh và hay thay đổi, nếu mà lúc gã mới đến thời đại này, thì quả là chuyện thú vị, nhưng tù sau khi Ni phu nhân ngọc nát hương tàn và bị Triệu Nhã bội phản, thứ tình cảm mà gã cần là thứ tình cảm sâu sắc và tin tưởng. Lúc này nghe bọn họ nhắc đến Doanh Doanh, trong lòng gã chỉ cảm thấy chán ngán, nhưng không muốn làm tổn hại đến hai vị bằng hữu này, buồn bã thở dài,Chuyện này tại hạ quả thật có lòng mà không có sức, không biết Quản Trung Tà và Lã Nương Dung đã phát triển thế nào?"

Xương Bình quân nói,Nghe nói Lã Nương Dung đòi Quản Trung Tà phải tỷ thí với huynh, khi thắng được thì mới gả cho y."

xương Văn quân nói,Thiếu Long huynh, hãy giúp huynh đệ chúng tôi, nếu không sau này Quản Trung Tà mưu phản thì e rằng tiểu muội không thoát khỏi liên quan, đó không phải là chuyện giỡn chơi."

Hạng Thiếu Long cười khổ,Những chuyện thế này không thể miễn cưỡng được, huynh nghĩ chúng ta phải làm thế nào đây?"

Xương Bình quân nói,Giờ đây chúng ta đã sắp đối đầu với Lã Bất Vi, hay là cứ hạ thủ y cho xong, để hạ uy phong y, tiểu muội sẽ không thèm để ý đến kẻ bại trận ấy nữa, chẳng phải đã giải quyết được mọi chuyện hay sao?"

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Nếu buộc ta đánh bại Quản Trung Tà mà cưới Lã Nương Dung, ta thà chịu thua còn hơn."

Xương Bình quân cười nói,Hãy yên tâm! Dù cho có giết Lã Bất Vi y cũng không chịu tặng đứa con gái yêu quý cho huynh, thực ra cũng không cần công khai tỷ võ với Quản Trung Tà, chỉ cần hạ uy thế Quản Trung Tà, tăng thanh thế cho Thiếu Long, tiểu muội sẽ biết ai là nhân vật uy phong thực sự."

Xương Bình quân nói với giọng van nài,Kẻ giờ đây ngang ngược nhất ở Hàm Dương chính là người của trọng phụ, ai nấy chỉ biết giận dữ chứ không biết lên tiếng, nếu Thiếu Long có thể hạ uy phong của chúng, cũng là một chuyện làm nức lòng người. Sự thực thì bọn chúng tôi ai nấy đều chờ huynh về để giúp chúng tôi trả mối hận này."

Hạng Thiếu Long nghĩ rồi cười khổ nói,Thôi được! Ðêm nay các người hãy đặt cho ta một tiệc rượu ở Túy Phong lâu, buộc hai người Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến tiếp rượu, ta sẽ làm một trận náo loạn ra trò, luôn tiện đòi cây Phi long thương của ta."

Hai người cả mừng đi sắp xếp mọi thứ.

Hạng Thiếu Long về phủ hỏi ngay Châu Lương thì mới biết y đã đi tìm ưng vương vẫn chưa về, coi ngày tháng thì cũng đã được nửa năm, trong bụng cũng lo lắm, tìm Châu Vi để hỏi thăm.

Không biết có phải vì tình yêu của Ô Quả hay không, Châu Vi lúc này thần thái bay bổng, sắc đẹp hơn người, thấy Hạng Thiếu Long thì có vẻ lúng túng lắm.

Hạng Thiếu Long bảo nàng ngồi xuống rồi mới hỏi,Châu Lương huynh vì sao đi lâu thế?"

Châu Vi nói,Ðại ca vì tìm ưng vương, phải đến biên cương phía bắc xa xôi, đi và về ít nhất cũng mất bốn tháng, muốn tìm được phải xem có may mắn hay không!"

Hạng Thiếu Long rầu rĩ nói,Ta đang muốn tìm y giúp đỡ, làm thế nào đây?"

Châu Vi phấn chấn nói,Chuyện gia huynh hiểu được, tiểu Vi cũng biết, không biết đó là chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long hoài nghi nhìn dáng vẻ đầy lòng tin của nàng, nói,Nàng có biết đóng thuyền không? Nhưng đó không phải đơn giản như là đóng thuyền mà là... ta không biết nói thế nào mới phải đây."

Châu Vi vui mừng nói,Ðại gia xin hãy yên tâm, nhà họ Châu chúng tôi truyền đời, nam nữ đều thông thuộc thủy tính và tạo thuyền. Tiểu Vi cũng không kém gia huynh là bao nhiêu."

Lần này đến lượt Hạng Thiếu Long vui mừng, gã nói với nàng về kế hoạch tạo ra một con hắc long giả.

Châu Vi nhíu mày lắng nghe, lát sau mới nói,Nếu muốn có người dưới nước điều khiển, thì chuyện này không khó, khó là ở chỗ làm sao để thổi khí ở dưới nước, nếu ló đầu lên sẽ bị kẻ khác vạch trần ngay."

Hạng Thiếu Long nói,Ta đã sớm nghĩ đến chuyện này, nhưng cũng không khó giải quyết ; nếu người điều khiển con rồng nằm trong thân của con rồng, chỉ cần đục lỗ thông khí trên thân con rồng, từ xa nhìn vào, thì không ai có thể biết được, nhưng con rồng này phải nổi trên mặt nước, có thể tháo ra lắp vào trên mặt nước mới không để sơ hở."

Châu Vi nói,Chuyện này cứ giao cho Tiểu Vi. Thật là tốt, Tiểu Vi cuối cùng cũng có thể giúp sức cho đại gia."

Hạng Thiếu Long vui mừng nói,ô Quả đối với nàng có tốt không?"

Châu Vi đỏ mặt, quỳ xuống đất mà rằng,Tất cả đều nhờ đại gia làm chủ."

Hạng Thiếu Long cười,Vậy là tốt, Ô Quả cũng đã đến lúc thành gia lập thất."

Về đến nội đường kể cho Ô Ðình Phương nghe chuyện Ô Quả và Châu Vi, Ô Ðình Phương vui mừng nhận lệnh, đảm trách việc cưới gả cho hai người.

Hạng Thiếu Long đùa với Hạng Bảo Nhi một lát, rồi lại khen ngợi Kỷ Yên Nhiên, sau đó tắm rửa thay y phục, quay trở về quan thuộc.

Lúc này quân đô ky trên dưới đều coi Hạng Thiếu Long như một anh hùng, thấy gã thì thái độ cung kính lắm.

Bước vào quan thuộc, nhưng không thấy Kinh Tuấn.

Ðằng Dực nói,Tiểu Tuấn đã đi tìm Ðan Nhi. ô, suýt nữa ta quên, tiểu Tuấn nhờ ta nói với đệ hãy cầu thân cho hắn, lần này xem ra hắn rất thành thật!“ Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Chỉ cần Lộc Ðan Nhi không phải đối, tất cả đều không thành vấn đề, nhưng tốt nhất hãy do Vương Lăng cầu thân, như thế thì phù hợp hơn đệ."

Ðằng Dực nói,Ðan Nhi giờ đây yêu thương tiểu Tuấn điên cuồng, làm sao có vấn đề, nhưng ta thấy tốt nhất hãy do đệ và Vương Lăng cùng đến cầu thân với phụ mẫu của Lộc Ðan Nhi, như thế mới gọi là nể mặt nhà gái."

Hạng Thiếu Long ngồi xuống, gật đầu.

Ðằng Dực nói,Ta đã sắp xếp cho bọn Triệu Ðại, Xương Bình quân cũng đã phê chuẩn, may mà giờ đây y làm tả thừa tướng, nếu không mọi việc sẽ không được thuận lợi như vậy."

Hạng Thiếu Long cười nói,Chúng ta vẫn còn thủ đoạn lợi hại hơn để cắt bỏ quyền lực của Lã Bất Vi."

Rồi nói chuyện con rồng giả ấy ra.

Ðằng Dực khen rằng,Chiêu này còn lợi hại hơn cả đâm Lã Bất Vi bằng đao, từ lúc Lã Bất Vi treo giải thưởng ở cửa chợ, ta đã lo lắng về việc y công nhiên mưu phản. Chuyện này chỉ được sớm chứ không được muộn, vậy đệ định lúc nào tiến hành?"

Hạng Thiếu Long nói,Chờ làm xong con hắc long rồi sẽ lập tức chọn ngày tiến hành, xem ra tế lễ đầu năm là hợp lý nhất, cho nên trong vòng hai tháng phải có được một con rồng giả."

Ðằng Dực nói,Ðể Quản Trung Tà nắm quân đô vệ rốt cuộc vẫn không ổn lắm, tốt nhất hãy lôi y xuống, nghe tiểu Tuấn nói người trong phủ trọng phụ ngày càng ngang ngược, lúc nào cũng có chuyện áp bức dân lành, Quản Trung Tà đương nhiên là bao che cho bọn chúng, thật là đáng ghét."

Hạng Thiếu Long nhớ lại những ngày còn ở thế kỷ hai mươi mốt, cười nói,Bọn chúng hung hăng hay sao? Chúng ta còn dữ dằn hơn bọn chúng, đêm nay nhị ca có hứng thú đến Túy Phong lâu gây sự với đệ không?"

Ðằng Dực cười lớn, vui mừng nói,Ta đang ngứa tay đây, đang định tìm Quản Trung Tà tỷ thí, chỉ sợ y co đầu rút cổ như rùa mà thôi."

Hạng Thiếu Long nhìn bầu trời nói,Sau một canh giờ chúng ta sẽ gặp mặt tai Túy Phong lâu, giờ đây đệ phải đi tìm Mông Ngao bàn bạc, chỉ cần khiến cho y có lòng hoài nghi với Lã Bất Vi thì coi như đệ đã thành công."

Ðuổi bọn thuộc hạ ra, Mông Ngao định thần nhìn Hạng Thiếu Long rồi than,Nếu Hạng đại nhân đến đây để chỉ trích trọng phụ, tốt nhất hãy đừng nói."

Ngừng một lát, trong mắt lộ vẻ ái ngại, nói,Mông Ngao này vốn là người Tề, đến nước Tần vào thời Chiêu vương, trước nay bị người Tần chèn ép, chịu nhiều cay đắng khổ cực, cho đến khi trọng phụ xuất hiện thì mới có thể ngóc đầu lên, có thể nói trọng phụ đối với ta ơn nặng hơn núi, dù ông ta có trăm ngàn lần sai, hoặc dù cho có muốn lấy mạng phụ tử chúng tôi, Mông Ngao này tuyệt không nhíu mày. Nếu không nghĩ đến chuyện Thiếu Long đã từng xả thân bảo vệ Võ nhi và Ðiềm nhi, hôm nay Mông mỗ đã không để cho Hạng đại nhân bước vào phủ tướng quân này, nhưng đây là lần cuối Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Thì ra đại tướng quân đã biết chuyện này."

Trong mắt Mông Ngao lộ vẻ bi thống, chậm rãi gật đầu nói,Ngày ấy ta đã từng tra hỏi Võ nhi và Ðiềm nhi chuyện bị đột kích ở khu rừng bên dòng Lạc Thủy, cho nên biết trong đó có ẩn tình, nhưng chuyện này đã qua, giờ đây cũng không muốn nhắc lại, xin mời Hạng thái phó."

Hạng Thiếu Long không ngờ y ngu trung với Lã Bất Vi đến mức đó, bất đồ trong lòng giận lắm, đứng dậy, lạnh nhạt nói,Mỗi người có chí hướng khác nhau, Hạng mỗ cũng khó mà ép buộc, chỉ mong rằng đại tướng quân có thể phân biệt dựa vào bên Tần hay dựa vào Lã Bất Vi, để tránh sau này liên lụy đến người nhà. Xin cáo từ."

Nói dứt lời thì bước ra ngoài cửa.

Mông Ngao quát lớn,Dừng bước!"

Hạng Thiếu Long dừng lại, cười lạnh lùng,Ðại tướng quân không phải muốn lấy đầu Hạng Thiếu Long này chứ?"

Mông Ngao đứng phắt dậy, trầm giọng nói,Mông Ngao này trước nay vẫn ân oán phân minh, càng không phải hạng tiểu nhân đê tiện, trọng phụ tuy ham mê quyền lợi, nói cho cùng vẫn là vì bảo vệ tính mạng cho mình. Thử hỏi những kẻ vào Tần nắm quyền, ai có được kết cục tốt? Trọng phụ chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Nếu Thiếu Long chịu bỏ qua mối hiềm khích trước đây, ta có thể nói lời tốt đẹp cho Thiếu Long trước mặt trọng phụ."

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN