Chương 423: Tranh Phong Ở Thanh Lâu (2)
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười khổ,Ðã quá muộn rồi, từ khi Triệu Thiên công chúa bị y hại chết, giữa ta và y chỉ có thể nợ máu trả bằng máu. Sau này y còn hạ độc giết chết tiên vương, sai người hại chết Từ Tiên, làm Lộc Công tức giận mà chết, đã kết mối thâm thù với bị quân và giới quân sự nước Tần, Mông đại tướng quân chỉ có thể mong y giành lấy ngôi vua thành công. Nếu không cái đại họa tru di tam tộc sẽ không tránh khỏi, bổn nhân về sau không muốn nhắc tới chuyện này nữa."
Mông Ngao rõ ràng không biết Lã Bất Vi đã hạ độc giết chết Trang Tương vương và hại chết Từ Tiên, biến sắc nói,Ngài nói sao?"
Hạng Thiếu Long cười ha ha, lộ ra vẻ bi phẫn, không thèm để ý tới Mông Ngao nữa, sải bước ra ngoài khách sảnh.
Có bóng người lướt qua, hai an hem Mông Võ, Mông Ðiềm từ hai bên xông ra, quỳ xuống trước mặt gã, đồng thanh kêu lên,Thái phó!"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Các người nghe lén trong cửa sao?"
Hai người mắt đỏ ửng, bi phẫn gật đầu.
Hạng Thiếu Long đỡ hai người đứng dậy, hạ giọng nói,Ðừng để phụ thân của các người biết, sau này hãy đến tìm ta."
Hạng Thiếu Long bước vào Túy Phong lâu, một thiếu phụ xinh đẹp cùng bốn ả tỳ nữ bước ra đón, miệng cười nói,Nô gia là Xuân Hoa, hoan nghênh Hạng đại nhân đại giá quang lâm!"
Bốn ả tỳ nữ tiến lên cởi áo khoác ngoài cho gã, hầu hạ quả thật chu đáo.
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Ngũ lâu chủ phải chăng đã bệnh nặng qua đời, tại sao không thấy y đến?"
Xuân Hoa lúng túng nói,Ngũ lâu chủ quả thật có bệnh nặng, nhưng chỉ là đang dưỡng bệnh ở nhà, qua mấy ngày sẽ khỏi.
Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, biết Ngũ Phù cố y tránh mặt, đồng thời cũng biết được y tất sẽ thông báo cho Lã Bất Vi, cầu xin y cứu lấy mạng hèn của mình, quay đầu nói với các thiết vệ Ðằng.
"Ðêm nay Ngũ lâu chủ mời khách, các người hãy mặc sức no say, nhưng cẩn thận, đừng ăn uống rượu thịt có độc."
Bọn Kinh Thiện dĩ nhiên hiểu ý, đồng thanh dạ ran, tiến vào trong lầu, khiến Xuân Hoa phải vội vàng sai người tiếp đãi, rồi nói với vẻ hoảng sợ,Hạng đại nhân nói đùa, rượu thịt làm sao có độc được."
Hạng Thiếu Long nói,Vậy phải hỏi Quy Yến cô nương thì biết ngay, nàng chẳng phải cũng bệnh rồi ư?"
Xuân Hoa cúi đầu hạ giọng nói,Quản đại nhân đã mời Quy Yến cô nương, đêm nay chỉ bồi tiếp một mình ông ta, nô gia sẽ thông báo chuyện này."
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Vậy Ðiền Mỹ Mỹ phải chăng là do trọng phụ bao?"
Xuân Hoa bàng hoàng nói,Người bao nàng chính là Lao đại nhân."
Hạng Thiếu Long ngẩn người ra, lạnh lùng nói,Chuyện này ta phải tự đi hỏi hai người bọn họ, nhưng bà tốt nhất hãy nói Ngũ lâu chủ, nếu nửa canh giờ sau mà ta không gặp được y, Túy Phong lâu này của y sau này không cần phải mở nữa, ngày này của năm sau chính là ngày giỗ của y!"
Rồi cười thầm trong bụng, sải bước tiến vào.
Xuân Hoa mặt ngọc thất sắc, vừa dẫn đường vừa run sợ.
Nơi diễn ra buổi tiệc tối nay, chính là đại sảnh ở tầng hai của Túy Phong lâu, cũng chính là nơi ồn áo náo nhiệt nhất của Túy Phong lâu, không giống những biệt viện nằm yên lặng lẽ ở phía sau, hơn hai mươi chiếc đặt trong sảnh, hơi giống nhà hàng của thế kỷ hai mươi mốt, chỉ là rộng rãi hơn nhiều.
Khi Hạng Thiếu Long bước lên lầu, đã có khoảng hơn mười nhóm khách, trông rất náo nhiệt. Bốn góc của căn phòng đều đặt lò lửa, cho nên trong phòng ấm áp như mùa xuân.
Khi Hạng Thiếu Long bước lên, gần một nửa số người đứng dậy thi lễ với gã.
Hạng Thiếu Long nhìn quanh, phát giác trong số khách có cả Lao ái và Quản Trung Tà, không biết vô tình hay cố tình hay vô ý mà chiếu của hai người đặt hai bên của Xương Bình quân.
Nhưng điều làm gã tức giận nhất là Doanh Doanh thì ngồi ở chỗ Quản Trung Tà, còn bên kia là Quy Yến.
Doanh Doanh không ngờ lại gặp Hạng Thiếu Long ở đây, lúng túng cúi đầu, không dám nhìn gã.
Hạng Thiếu Long trong lòng thầm giận, biết Quản Trung Tà cố ý dắt nàng đến, để làm khó cho huynh đệ Xương Bình quân và mình.
Hạng Thiếu Long cười ha ha, cánh tay chào hỏi khách khứa, rồi đến bên chiếu mình, lúc ấy mới thấy Kinh Tuấn cũng đến, nháy mắt với gã.
Lao ái bỏ mặc Ðiền Mỹ Mỹ, bước đến Hạng Thiếu Long cười nói,Thật quý hóa! Không ngờ có thể gặp được Hạng đại nhân ở đây Hạng Thiếu Long thân mật nắm lấy cánh tay y, kéo đến lò lửa, cười nói,Ðể ta đoán thử, Lao đại nhân có lẽ đột nhiên nhận một lời mời của Ðiền Mỹ Mỹ, cho nên mới đến đây, đúng không?"
Lao ái ngạc nhiên nói,Hạng đại nhân làm sao đoán được?"
Hạng Thiếu Long ung dung nói,Làm sao không đoán được? Bởi vì tiểu đệ đêm nay chính là tìm Ngũ Phù để trút giận, Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến đều có liên quan, nên phải tìm người bảo vệ. Giả sử ta và đại nhân công nhiên xung đột, thì chính là Lã Bất Vi đứng đằng sau Ðiền Mỹ Mỹ bày mưu tính kế, Lao đại nhân có hiểu không?"
Lao ái ngẩn người ra một hồi, rồi nghiến răng nói,Con ả thối tha Ðiền Mỹ Mỹ kia dám trêu đùa ta, ả sẽ không xong với ta đâu!“ Hạng Thiếu Long vỗ vai y nói,Ðừng nổi nóng, chỉ cần Lao đại nhân hiểu là được, đêm nay ta nể mặt Lao đại nhân, tạm thời không tính sổ với Ðiền Mỹ Mỹ, đại nhân hãy cứ yên tâm mà uống rượu!"
Lao ái gật đầu cảm kích, rồi mỗi người về chiếu của mình, khi đi ngang qua chiếu Lao ái, Ðiền Mỹ Mỹ cúi đầu không dám liếc nhìn gã.
Trong buổi tiệc còn có những nhân vật có lẽ là mới đi theo Lao ái, ai nấy đều ôm ấp trong tay một người đẹp, thấy Hạng Thiếu Long thì thái độ rất cung kính, còn các cô nương cứ liếc mắt đưa tình với gã.
Hạng Thiếu Long đứng lại, chào hỏi từng người, mỉm cười nói,Không gặp nửa năm, thì ra Mỹ Mỹ đã quên ta!"
Lao ái lúc này mặt có vẻ không vui, ngồi về chỗ Ðiền Mỹ Mỹ, lạnh lùng nói,Mỹ Mỹ làm chuyện không tốt, trí nhớ thật kém, cho nên dù cho làm chuyện tốt gì với nàng, trong chớp mắt nàng sẽ quên biến."
Nói như vậy, Hạng Thiếu Long lập tức biết nguyên nhân không vui của Lao ái, bởi vì Ðiền Mỹ Mỹ đã giấu y chuyện của Lã Bất Vi.
Ðiền Mỹ Mỹ hơi run, ngước mặt lên, buồn bã nhìn Hạng Thiếu Long nói,Hạng đại nhân đại lượng, không tính toán với hạng tiểu nữ tử như thiếp đây, Mỹ Mỹ quả thật không quên ơn."
Hạng Thiếu Long dư biết nàng đang diễn tuồng, nhưng cũng khó mà bức hiếp nàng, mỉm cười rồi quay về chiếu mình.
Quản Trung Tà đứng phắt dậy, cười,Hạng đại nhân làm sao có thể thấy trăng quên đèn, không đến chỗ chúng tôi nói vài câu?"
Hạng Thiếu Long nhìn qua y, trừ Doanh Doanh, Quy Yến và các cô nương đang hầu rượu, còn có Châu Tử Hoàn, kẻ đã bại dưới tay Kinh Tuấn, ngoài ra là Lỗ Bàn và ba kiếm thủ lạ mặt, có lẽ là người của Lã Bất Vi vừa mới chiêu nạp.
Chỉ cần thấy dáng vẻ ung dung của bọn chúng, thì đã biết đây là những cao thủ.
Doanh Doanh cúi đầu thấp hơn, ngược lại Quy Yến nở nụ cười mê người, không hề giống với dáng vẻ lúc hạ độc gã.
Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn bọn Ðằng Dực rồi đến chỗ Quản Trung Tà.
Bọn nam nhân đều đứng dậy, thi lễ với gã.
Quản Trung Tà cười nói,Ðể tại hạ dẫn kiến cho Hạng đại nhân ba bị kiếm thủ nổi tiếng, vị này chính là Hứa Thương, đến từ Thượng Tế của nước Sở, là đệ nhất kiếm thủ của nơi ấy."
Thượng Tế là vùng biên giới phía tây bắc của nước Sở, có thể xưng hùng ở nơi ấy, có thể thấy quả thật không đơn giản.
Hạng Thiếu Long bất đồ để tâm chú ý đến gã kiếm thủ tuổi khoảng hai mươi, dáng vẻ rất hiên ngang anh tuấn ấy.
Hứa Thương ôm quyền nói,Nghe uy danh Hạng đại nhân từ lâu, có cơ hội mong được Hạng đại nhân chỉ bảo."
Một gã đại hán người thấp nhưng rắn chắc, đầy sát khí, giọng như chuông đồng nói,Bổn nhân Liên Giao, là người nước Vệ."
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Là đồng hương của Quản đại nhân."
Liên Giao trong mắt lộ sát cơ lạnh lẽo, lạnh lùng nói,Liên Tấn chính là tộc đệ của bổn nhân."
Quản Trung Tà chen vào nói,Xin Hạng đại nhân đừng hiểu lầm, Liên Giao tuy là tộc huynh của Liên Tấn, nhưng đối với việc Hạng đại nhân đánh bại Liên Tấn chỉ có lòng tôn kính mà thôi."
Hạng Thiếu Long trong mắt lộ vẻ lạnh lùng, nhìn lướt qua Liên Giao, không lên tiếng.
Chỉ còn lại một người, mặt như khỉ, thân hình cao ốm, trong số ba người có thể thấy y là người thâm trầm nhất, chỉ nghe y lạnh lùng nói,Tại hạ Triệu Phổ, là người nước Tề, từng là đương sai dưới trướng Tính Lăng quân nước Ngụy, đó chính là chuyện sau khi Hạng đại nhân đến Ðại Lương."
Quy Yến cười nói,Hạng đại nhân sao không thể ngồi xuống đàm đạo, để cho Quy Yến có được vinh hạnh mời rượu đại nhân.
Hạng Thiếu Long ha ha cười nói,Quy Yến cô nương đã nói đùa, chuyện lần trước tại hạ vẫn chưa quên, lần này sao dám lập lại."
Rồi quay sang Quản Trung Tà nói,Quản đại nhân tính toán thời gian rất kỹ, vừa biết tại hạ đêm nay sẽ bước chân đến Túy Phong lâu, lập tức bao ngay Quy Yến cô nương, song ta thấy Quản huynh tốt nhất hãy đưa người đẹp về nhà, giấu trong phòng riêng, vậy thì tiểu đệ quả thật sẽ không tranh lại huynh."
Một kẻ thâm trầm như Quản Trung Tà, biết diễn tuồng như Quy Yến, nghe lời nói này của Hạng Thiếu Long đều không khỏi biến sắc. Doanh Doanh lúc này mới cảm nhận được Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà, Quy Yến có điều gì xích mích, hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Xin chào Doanh tiểu thư!"
Doanh Doanh trong mắt lộ vẻ bàng hoàng, môi run run, muốn lên tiếng mà không thể lên tiếng được.
Hạng Thiếu Long nào có hứng thú nhìn nàng, quay sang Quản Trung Tà cười.
"Sao không thất Nương Dung tiểu thư ngồi bên cạnh Quản huynh? Sau khi về vẫn chưa có cơ hội thỉnh an tam tiểu thư, vậy đành nhờ Quản huynh thăm hỏi giùm vậy."
Cười ha ha, không thèm để ý đến Quản Trung Tà, Doanh Doanh và Quy Yến, nhẹ nhàng bước về phía chiếu của Xương Bình quân.
Đề xuất Voz: Tử Tù