Chương 430: Đuổi Theo Bóng Giặc (2)

Gã còn lời gì có thể nói nữa?

Chu Cơ đột nhiên quay người lại, mặt lạnh như băng, nói,Hạng Thiếu Long! Ta hoàn toàn tuyệt vọng với ngươi, sau này đừng hòng ta ủng hộ ngươi như trước nữa."

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm, đây gọi là yêu quá thành hận. Nhưng nếu không phải Chu Cơ đã có Lao ái, nàng sẽ không thay đổi nhiều đến thế. Tuy nói Lao ái bề ngoài với mình có quan hệ rất tốt, nhưng y đã ngầm ly gián mình với Chu Cơ. Nói cho cùng, Lao ái chỉ là kẻ tiểu nhân đê tiện.

Không nén giận được, lạnh lùng nói,Thái hậu quá lời, sau khi từ Hàm Ðan về đây, Hạng Thiếu Long lúc nào cũng nghĩ cho thái hậu với bị quân, hôm nay ngược lại được mấy lời trách cứ của thái hậu."

Chu Cơ đột nhiên nổi giận nói,To gan lắm, dám đem cái ơn ngày trước để trách cứ ta!"

Hạng Thiếu Long cũng nổi giận, phẫn nộ nói,Hạng Thiếu Long này đem ơn để cầu xin thái hậu đền gì? Thái hậu thử nói ra cho hạ thần xem."

Chu Cơ nhất thời cứng họng, nhưng cũng rít lên,Ngươi là thân phận gì, lại dám đối đáp với ai gia như thế?"

Hạng Thiếu Long giận dữ nói,Bà là thái hậu, ta là kẻ bề tôi, chẳng có thân phận gì cả, nhưng thái hậu biết rõ trong lòng vi thần đối với người như thế nào, nhưng chỉ vì tình thế, lại nhớ đến ân điển của tiên vương, nên không dám nghĩ chuyện vượt qua khỏi thân phận, nhưng người lại cứ trách vi thần quên ơn phụ nghĩa, đó nghĩa là sao?"

Chu Cơ giận dữ nhìn gã, thở gấp, rõ ràng trong lòng rất kích động.

Hạng Thiếu Long nhìn thẳng vào nàng, trong lòng không hề nhân nhượng.

Một lát sau, Chu Cơ bình tĩnh trở lại, cúi đầu, rầu rĩ nói,Xin thứ lỗi, ta nổi giận với ngươi như thế, nhưng trong lòng người ta quả thật rất oán hận."

Hạng Thiếu Long trong lòng cũng cảm thấy rất hối hận, áy náy nói,Là vi thần không đúng, vô lễ với thái hậu. Chao ôi! Vi thần không biết tại sao lại không biết kiềm chế mình như thế."

Chu Cơ bước tới ba bước, có thể nghe được hơi thở của gã, ngẩng mặt lên, nhìn gã rồi nói,Thiếu Long! Chúng ta có thể bắt đầu lại được không, chàng hiểu rõ tâm lý của người ta đối với chàng mà! Dù chàng có đối đầu với người ta như thế nào, ta cũng không thể hận chàng được."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Vậy Lao đại nhân thì thế nào?"

Chu Cơ giật mình, mặt ngọc biến sắc, rõ ràng đã tỉnh dậy và đối mặt với hiện thực tàn khốc từ trong giấc mộng đẹp và hoang tưởng.

Hạng Thiếu Long biết nàng ngày càng bị Lao ái khống chế, không thể rút ra được, còn sâu hơn cả Doanh Doanh đối với Quản Trung Tà, trong lòng tuy có cảm giác giải thoát, nhưng vẫn chứa sự hối hận trong đó.

Chu Cơ buồn bã, cuối cùng thì quay lại dáng vẻ như lúc đầu nói,Ai gia quả thật đã nói sai, nghe nói ngươi và Quản Trung Tà sẽ tỷ thí lần nữa, nếu thắng thì có định cưới Lã Nương Dung không?"

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Lã Bất Vi chịu gã con gái yêu cho vi thần sao?"

Chu Cơ thở dài, rồi chậm rãi nói,Ai gia đã mệt, Thiếu Long có thể lui rồi."

Hạng Thiếu Long rời khỏi hoàng cung, ngựa không dừng bước về đến Ô phủ, cùng với thập bát thiết y vệ thay y phục, mặc thường phục đến chỗ hẹn với Đồ Tiên.

Đồ Tiên vui mừng nói,Thiếu Long thật là lợi hại, ngay cả Mạc Ngạo mà cũng bị huynh trừ khử, khiến cho Lã Bất Vi phải dựa vào Đồ Tiên này, giờ đây ta hiểu rõ hơn sự bố trí của tên gian tặc ấy."

Rồi nói tiếp,Nhưng cái sai lớn nhất của Thiếu Long là tìm Mông Ngao để nói chuyện, sáng nay Lã Bất Vi đã mời Vương Hột, Vương Quang và Thái Trạch đến bàn bạc, xem ra sắp có hành động, ta thật lo lắng cho Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long trước hết nhận sai, rồi mới kể chuyện Vương Hột ra.

Đồ Tiên ngẩn ra, lát sau mới lên tiếng,Xem ra Thiếu Long quả là phước lớn bằng trời, nhưng phải cẩn thận, Lã Bất Vi là kẻ gian xảo, một kế không thành thì có kế khác."

Hạng Thiếu Long lạnh lùng cười,Chỉ cần y không dám công nhiên cất binh, ta sợ gì y? Đồ quản gia hãy yên tâm."

Đồ Tiên rất có lòng tin với y, nói sang chuyện khác,Từ ngày Thiếu Long hạ uy phong Quản Trung Tà ở Ðiền Liệp trường, Lã Nương Dung ngày càng lạnh nhạt với Quản Trung Tà, khiến cho tên Lã tặc và Quản Trung Tà rất rầu rĩ, sợ rằng ả đã thích Thiếu Long, ả này ngang ngược đã quen, cũng giống như Doanh Doanh, Thiếu Long hãy tìm cách lợi dụng ả, nói không chừng sẽ được lắm."

Hạng Thiếu Long thở dài,Quản Trung Tà có thể bất chấp thủ đoạn, nhưng tại hạ nào có cái bản sự ấy?"

Đồ Tiên nghiêm mặt nói,Lần này truy sát Ðiền Ðan, quả thật đã công cốc, thật khiến cho người ta tiếc nuối."

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Là ai nói thế? Ta đã đuổi theo y đến biên giới nước Sở, lại trừ khử được y, mọi chuyện hết sức thuận lợi kia mà."

Đồ Tiên ngạc nhiên nói,Sao lại thế được? Hôm qua Ðiền Ðan vừa sai người đem thư đến cho Lã tặc bảo rằng y cùng Ðản Sở an toàn quay về nước Tề, lại hẹn cùng Lã Bất Vi khi y đánh nước Yên, Lã tặc cứ đánh nước Hàn, khiến cho Triệu, Ngụy khó mà cứu Yên."

Hạng Thiếu Long lúc này mới cảm thấy lạnh mình, không ngờ bị Ðiền Ðan qua mặt.

Ðiền Ðan không hổ danh là một kẻ xảo quyệt, sự thật khi rời khỏi Thọ Xuân, y đã thay thế thế thân của mình rồi cùng bọn Ðản Sở theo đường bộ về đến nước Tề, còn sai thế thân của mình lừa cả người Sở. Đó chính là lý do Ðiền Ðan đột nhiên đến Thọ Xuân.

Tên thế thân này không những có diện mạo giống với Ðiền Ðan, ngay cả tiếng nói cũng không hề có sơ hở, lại chấp nhận bán mạng cho Ðiền Ðan, khiến mình đã trở thành công cốc.

Đồ Tiên thấy gã biến sắc, hỏi dấn thì mới biết việc đã qua, an ủi gã rằng,Không thể mỗi chuyện đều theo ý người, Thiếu Long đã phá được liên minh Tề Sở cũng là sự đả kích to lớn đối với Ðiền Ðan và Lã Bất Vi rồi. Nếu Lý Viên thông minh, thì sẽ kiềm chế Ðiền Ðan, khiến cho y không dám đánh Yên."

Ðiều mà Hạng Thiếu Long lo trong lòng là Thiện Nhu, nói không chừng nàng sẽ rơi vào tay Ðiền Ðan.

Nghĩ tới đây thì lo lắng lắm, lại phải lập tức thông báo cho bọn Kinh Ðằng, để cho họ biết nhiệm vụ truy sát Ðiền Ðan cuối cùng đã thất bại.

Đồ Tiên an ủi gã hồi lâu, rồi tiếp tục nói,Quản Trung Tà nửa năm nay mỗi ngày đều luyện kiếm, chuẩn bị rửa nhục, kẻ này ý chí rất kiên nghị, Thiếu Long nếu không nắm chắc, thì hãy từ chối tỷ võ với y, đảm bảo không ai dám nói nửa lời.

Hạng Thiếu Long cười thầm, cách nói đó của Đồ Tiên và Doanh Doanh y như nhau, rõ ràng là kiếm thuật của Quản Trung Tà ngày càng tăng tiến, khiến cho Đồ Tiên và Doanh Doanh e rằng gã sẽ thua ngay tại trận mà còn mất mạng nữa.

Hạng Thiếu Long tuy biết lời khuyên của hai người không phải là không có lý, nhưng càng biết rõ hơn, nếu như sợ thua mà không dám ứng thí, sau này đã đừng hòng ngóc đầu lên trước mặt Lã Bất Vi và Quản Trung Tà nữa.

Nghĩ đến đây, trong lòng dâng lên ý chí chiến đấu mạnh mẽ, mỉm cười nói,Không! Tại hạ nhất định sẽ thắng!“

Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN