Chương 429: Đuổi Theo Bóng Giặc (1)

T

iểu Bàn nghe Hạng Thiếu Long kể xong tình cảnh lúc nãy thì thốt lên,Nguy hiểm thật!"

Hạng Thiếu Long đã lâu mới thấy được y tỏ ra chân tình như lúc trước, vui mừng nói,Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu không phải Từ Tiên và Lộc Công trước nay vẫn luôn coi trọng thần, Vương Hột có lẽ đã không để cơ hội cho hạ thần lên tiếng. Lại thêm quân Tần trước nay vẫn trung thành với bị quân, cho nên Vương Hột mới có thể kìm ngựa lại, nếu không Lã Bất Vi lần này coi như đã toàn thắng. Chao ôi! Ðây quả thực là số mệnh."

Tiểu Bàn gật đầu nói,Chuyện hắc long, sư phụ hãy tiến hành cho nhanh, nếu Lã Bất Vi tìm cớ điều Vương Hột đi, thì Mông Ngao sẽ có đủ sức để đối phó với sư phụ, à này, sư phụ quả thật phải quay về mục trường sao? Quả nhân lo Lã Bất Vi sẽ sai người đến tấn công mục trường. Chỉ cần y sai người giả thành mã tặc, ta sẽ rất khó hỏi tội y."

Hạng Thiếu Long giật mình, đồng thời quyết định, không những phải tăng cường phòng vệ, tạm thời khoan đưa một nửa binh lực ra ngoài biên giới để giúp cho Ô Trác, mà còn phải tăng cường trinh sát và tình báo, nếu không sẽ dẫn đến thế cuộc tan nhà nát cửa.

Tiểu Bàn buồn rầu nói,Lã Bất Vi mượn cớ Trịnh Quốc đào kênh để đòi hỏi nhiều tài vật, không chịu cung cấp lương thực cho quân của Hoàn Xỉ, cho nên giờ đây chỉ mới có thể chiêu mộ khoảng vài người, cả vũ khí khôi giáp cũng chẳng đủ. Nếu không ta có thể sai y đóng ở gần mục trường để tiện giúp đỡ cho sư phụ."

Hạng Thiếu Long cười,Bị quân hãy yên tâm, hạ thần có đủ sức để bảo vệ lấy mình, đã có Vương Hột kiềm chế Lã Bất Vi và Mông Ngao, bọn chúng chỉ có thể làm được những chuyện nhỏ, tóm lại trước khi chuyện hắc long xuất hiện, thế nào cũng phải giữ Vương Hột ở Hàm Dương, vậy thì Lã Bất Vi sẽ chẳng làm gì được."

Tiểu Bàn thở dài rồi nói sang chuyện khác,Sáng nay thái hậu đã vời ta đến, mắng cho ta một trận, trách ta chuyện gì cũng giấu bà, thực là đáng ghét. Bà ta giờ đây không đoan chính, bảo ta làm sao tôn trọng? Người mẹ như thế không có còn hơn."

Hạng Thiếu Long biết khoảng cách giữa y và Chu Cơ ngày càng lớn, cũng khiến cho Chu Cơ ngày càng gần gũi với Lao ái, mà nguyên nhân đó thật là tế nhị, chính là vì tiểu Bàn chịu ảnh hưởng của Ni phu nhân, không thể chấp nhận mối gian tình của Chu Cơ và Lao ái. Thái độ này e rằng chỉ có một mình Hạng Thiếu Long hiểu nổi.

Tiểu Bàn lại nói,Sư phụ phải chăng chuẩn bị nạp Cầm thái phó làm thê tử? Cầm thái phó vừa báo với thái hậu và ta, ngày mai sẽ theo sư phụ đến mục trường ở khoảng hai tháng. Ta nghe mà trong lòng rất vui mừng, nếu như Lao ái hoặc Lã Bất Vi giành được Cầm thái phó, ta sẽ không chịu nổi."

Hạng Thiếu Long hiểu rõ y ngày càng chuyển tình mẫu tử sang Cầm Thanh.

Cái chết của Ni phu nhân, có thể nói là mất mát nhất trong cuộc đời của tiểu Bàn. Cho nên đầu tiên là Chu Cơ, tiếp theo là Cầm Thanh đều là một sự bù đắp mà y mong có được.

Tiểu Bàn lại vui mừng nói,Nửa năm nay, Lao ái và Lã Bất Vi đều tìm đủ cơ hội để gần gũi Cầm thái phó, may mà Cầm thái phó không nể mặt bọn chúng, Cầm thái phó rất thích đàm đạo với ta, khi nói đến sư phụ thì dáng vẻ thật là động lòng người. Hừ, Lã Bất Vi không ngừng hiến mỹ nữ các nước cho ta, đều bị ta từ chối, ta sẽ không trúng kế của Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Nếu thần công nhiên lấy Cầm thái phó làm vợ, không chừng Lã Bất Vi và Lao ái sẽ ghen ty, trong nước cũng sẽ có rất nhiều người không cam lòng."

Tiểu Bàn lắc đầu nói,Lúc thế này lúc thế khác, giờ đây sư phụ đã trở thành hình tượng anh hùng của đại Tần ta, chỉ cần sư phụ có thể đem quân đánh thắng một vài trận, quả nhân sẽ phong cho sư phụ làm quân hoặc hầu gì đó, lúc ấy dù cho có cưới Cầm thái phó, kẻ khác sẽ không dám nói nửa lời."

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Chuyện này sau này hẵng nói, nếu có hắc long xuất hiện, chúng ta hãy thừa cơ thay đổi quan chế, bị quân có thể thăng cho Lý trưởng sử làm ngự sử đại phu không?"

Tiểu Bàn trầm ngâm một lát buồn rầu nói,Ta e rằng thái hậu sẽ không chịu ủng hộ! Nhân tuyển trong lòng ta lại là sư phụ."

Hạng Thiếu Long giật mình, biết mình khó mà nhận lãnh công việc này, vội vàng nói,Hạ thần thấy trực tiếp cầm quân thì thích hợp hơn. Hãy yên tâm! Uy thế của con hắc long này đảm bảo không gì so được. Bọn thần đã sai người sang đất Thục mời Trâu Diễn về Hàm Dương, đến lúc đó ông ta sẽ tuyên bố mệnh trời thuộc về bị quân, có được điều này, cả thái hậu cũng khó mà ngăn cản, đảm bảo bị quân có thể dễ dàng giành lấy quyền lực. Sau đó có thể dùng Lao ái lại thêm thái hậu để khống chế Lã Bất Vi, mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả thôi. Cho đến ngày bị quân đội mũ, thì hãy quét sạch một mẻ bọn chúng."

Tiểu Bàn cười khổ nói,Nhưng sư phụ lúc ấy lại xa rời quả nhân."

Hạng Thiếu Long nghiêm giọng nói,Kẻ làm chuyện lớn, làm sao có thể nhớ đến tình riêng ấy, chỉ cần bị quân trọng dụng Lý Tư, Vương Tiễn thì có thể thống nhất được thiên hạ. Bị quân phải quên hết mọi chuyện giữa thần, không để lại dấu vết, vậy thì bị quân mới có thể tránh được những nỗi u ám của quá khứ."

Tiểu Bàn hai mắt đỏ lên, nghẹn ngào nói,Sư phụ cớ gì tốt với quả nhân đến thế? Không hề một chút lòng riêng."

Hạng Thiếu Long buồn bã nói,Bản thân bị quân chắc là hiểu rõ nguyên nhân nhất."

Tiểu Bàn cảm động nói,Quả nhân đã hiểu! Sự thật quả nhân đã sớm xem sư phụ là phụ thân rồi."

Hạng Thiếu Long muốn khóc lớn lên, chỉ cần nghĩ tiểu Bàn từ một đứa trẻ vô danh của nước Triệu, cuối cùng có thể thống nhất thiên hạ, trở thành Tần Thủy Hoàng trong lịch sử Trung Quốc, thì có thể khiến gã sung sướng biết chừng nào.

Huống chi giờ đây mình và gã lại có mối quan hệ gần gũi đến thế.

Trong lúc này, có tên nội thị vào báo, thái hậu cho gọi Hạng Thiếu Long.

Hai người nhìn nhau, đều đoán được chuyện này có liên quan đến Cầm Thanh.

Chu Cơ tiếp kiến Hạng Thiếu Long trong một căn nội viên tĩnh lặng ở cung thái hậu, sau khi kẻ hạ nhân đã lui ra hết, nàng đứng dậy, đến phía trước Hạng Thiếu Long, nhìn gã một hồi rồi dịu dàng nói,Hạng Thiếu Long, ngươi hãy nói rõ cho ai gia biết, Chu Cơ này có mặt nào không bằng với Cầm Thanh?"

Hạng Thiếu Long lòng kêu hỏng bét, nữ nhân mà ghen ty lên, thì sẽ không nói đến lý lẽ. Chu Cơ bề ngoài càng tỏ ra bình tĩnh thì nỗi oán hận trong lòng càng lớn. Chỉ đành hạ giọng nói,Xin thái hậu đừng hiểu lầm, Cầm thái phó chỉ vì muốn làm bạn với Yên Nhiên, nên mới dọn đến mục trường, không hề giống như thái hậu nghĩ."

Chu Cơ trố mắt nhìn gã, rồi xoay người, thở dài nói,Thiếu Long còn muốn lừa ta ư? Nữ nhân là kẻ hiểu lòng nữ nhân nhất, chỉ cần thấy dáng vẻ vui mừng của Cầm Thanh thì biết. Ngươi và bị quân giờ đây đều coi ta là kẻ xa lạ, đúng không?

Hạng Thiếu Long muốn ôm nàng vào lòng, nhưng cố gắng kiềm chế mình, dịu dàng nói,Xin thái hậu đừng nghĩ ngợi nhiều, vi thần và bị quân vẫn kính yêu người như ngày trước."

Chu Cơ buồn bã lắc đầu,Ðã khác rồi! ôi chao! Chu Cơ này không biết đã phạm vào lỗi lầm gì mà trời già kia lại trừng phạt ta đến thế này, tất cả nam nhân đều muốn rời xa ta, ngay cả con trai ta cũng không thèm nghĩ đến ta."

Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Lời của nàng cũng có lý, trước tiên Lã Bất Vi đã tặng nàng cho Trang Tương vương, rồi sau đó Trang Tương vương bị hại chết, còn tình huống giờ đây cũng giống như chính tay mình đã tặng nàng cho Lao ái, khiến cho tiểu Bàn không còn coi nàng là mẫu thân, cho nên nàng giờ đây tuy là thái hậu, nhưng trong lòng không hề vui vẻ chút nào."

Đề xuất Voz: Thằng bạn tôi
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN