Chương 437: Được Như Ý Muốn (2)
Rồi cúi đầu nói,Có biết đây là khuê phòng của Cầm Thanh không?"
Hạng Thiếu Long vui mừng nói,May mà ta đã bước vào đây, nếu không đã không có cơ hội thấy được tâm ý của Cầm thái phó đối với ta, ngày sau mặc áo giáp này, cũng giống như... cũng giống như Cầm thái phó đang...“ Cầm Thanh giậm chân nói,Câu thứ hai đừng nói nữa được không?"
Hạng Thiếu Long dâng lên trong lòng cảm giác ngọt ngào, dịu dàng nói,Ngày đó tại hạ xông vào phủ tìm Cầm thái phó, lúc ấy Cầm thái phó giấu một chiếc áo ở trong tay, không biết..."
Cầm Thanh bước tới, quay lưng lại với gã, cúi đầu không nói, rõ ràng là đã âm thầm thừa nhận là áo mới may cho Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long thấy máu nóng dâng lên, đến sau lưng nàng, hạ quyết tâm đưa tay ôm lấy đôi vai nàng.
Cầm Thanh run lên, lát sau mới bình tĩnh lại, mà không hề chống trả.
Hạng Thiếu Long ghé sát mặt nàng, ngửi mùi thơm cơ thể nàng, dịu dàng nói,Còn nhớ lần đầu tiên gặp Cầm thái phó, chính là bên ngoài thư trai của bị quân Chính, lúc ấy bị Cầm thái phó trách cứ, lúc ấy trong lòng ta đã nảy sinh lòng yêu Cầm thái phó."
Cầm Thanh mềm nhũn trong tay gã, ngã về phía sau nói,Người ta chỉ là thấy sao nói thế thôi! Ngài và bị quân Chính không hề đàng hoàng, lại trêu người ta, Cầm Thanh lúc ấy giận ngài suýt chết."
Hạng Thiếu Long ôm lấy mặt nàng, cúi người về phía trước, mạnh dạn nói,Cầm thái phó! Hãy gả cho ta!"
Cầm Thanh hơi giật mình, trong mắt lộ vẻ vui mừng, rồi sau đó chợt buồn bã, lắc đầu.
Hạng Thiếu Long lập tức tay chân lạnh lẽo, ngạc nhiên nói,Cầm thái phó té ra không muốn gả cho ta ư?"
Cầm Thanh giật mình nói,Không! Ðừng hiểu nhầm người ta! Nếu không muốn theo chàng, giờ đây Cầm Thanh đâu để cho chàng tự do như thế, Cầm Thanh chỉ là suy nghĩ Hạng thái phó, mấy năm nay có nhiều người quyền thế cầu thân với Cầm Thanh, đếm không biết bao nhiêu người, đều bị Cầm Thanh từ chối. Nếu Cầm Thanh đột nhiên thay đổi thái độ, gả cho chàng, thì sẽ khiến cho kẻ khác ghen tị, dù cho một lúc không thể làm gì được chàng, nhưng nếu có cơ hội nhất định sẽ hại chàng. Ðiều đáng lo hơn là thái hậu, bà ta hình như rất ghen tị vì mối quan hệ giữa chàng và thiếp."
Hạng Thiếu Long thở phào, kiêu hãnh nói,Kẻ khác thích thế nào thì cứ làm thế ấy! Hạng Thiếu Long há sợ ai ư?"
Nói rồi xoay người nàng lại, ôm nàng thật chặt, Cầm Thanh thở dốc, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ rất khêu gợi.
Ðóa quốc sắc thiên hương ấy mở to mắt, thì thầm,Hạng Thiếu Long ơi! Nếu chàng có một ngày bỏ nơi đây mà đi, Cầm Thanh dù có chết cũng theo chàng, nhưng đừng vì Cầm Thanh mà khiến cho kẻ khác ghen tị. Người ta theo chàng tới đây, đã sớm xem chàng là đấng trượng phu!"
Hạng Thiếu Long vồ vập hôn lấy đôi môi nàng, khi rời khỏi môi nàng, nàng mỹ nữ ấy như hoàn toàn tan trong gã, hai tay chủ động ôm lấy cổ gã, người mềm nhũn, nhưng cũng nóng rực lên. Ngọn lửa tình yêu bốc cháy bừng bừng.
Cầm Thanh thủ thỉ bên tay gã,Chúng ta bề ngoài hãy giữ vẻ bình thường, còn giờ đây Hạng lang muốn thế nào thì Cầm Thanh cũng đành phải phục tùng!"
Hạng Thiếu Long nén không được, ôm lấy Cầm Thanh, bế nàng tới giường.
Khi Hạng Thiếu Long thức dậy, trời đã tối.
Cầm Thanh tỉnh dậy, thấy Hạng Thiếu Long thì e thẹn, rồi kêu lên,Hỏng to! Ðều tại chàng cả, cả bữa cơm tối cũng bỏ qua, người ta còn mặt mũi nào gặp bọn Yên Nhiên muội nữa?"
Hạng Thiếu Long cười hì hì ngồi dậy, ôm nàng vào lòng, dịu dàng nói,Chuyện hoan nam ái nữ là bình thường, ai dám cười Cầm thái phó của ta nào! Hãy để ta mặc áo cho Cầm thái phó! Chính tay ta đã cởi áo Cầm thái phó, Hạng mỗ này rất thủy chung, sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm."
Cầm Thanh tuy đã ăn nằm với gã nhưng vẫn không chịu được, giận dỗi nói,Chàng đi mau ra ngoài, xem tình hình rồi mới vào đây báo cáo."
Hạng Thiếu Long nhận lệnh, nhảy xuống giường, vội vàng mặc áo, một lát sau khi quay vào lại, Cầm Thanh đang ngồi phía trước tấm gương đồng chải tóc, Hạng Thiếu Long nắm lấy tay nàng, nói,Ðừng chải, ta thích nhất là thấy Cầm thái phó tóc tai rũ rượi, quần áo xốc xếch, huống chi giờ đây mọi người đều đi ngủ cả, chỉ có tỉ muội họ Ðiền Trinh đang hầu hạ chúng ta, ta đã sai bọn họ đưa thức ăn tối vào phòng, Cầm thái phó có thể tránh gặp mọi người."
Lúc này Ðiền Trinh, Ðiền Phụng mỉm cười đẩy cửa bước vào, chuẩn bị thức ăn cho hai người, rồi lui ra.
Cầm Thanh ngả vào lòng Hạng Thiếu Long, yểu điệu kêu lên,Hạng Thiếu Long ơi! Người ta đã bị chàng hại thảm quá!
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ta đã làm gì mà liên lụy tới nàng?"
Cầm Thanh trong mắt lộ vẻ dịu dàng, e thẹn nói,Chẳng phải là người liên lụy người ta hay sao? Sau này nếu Cầm Thanh không có chàng bên cạnh, ngày tháng sẽ cô đơn biết dường nào."
Hơn mười ngày sau, Hạng Thiếu Long cố gắng giữ lòng mình để chuyên tâm luyện kiếm, cho nên tiến bộ rất nhanh chóng.
Hôm nay gã lại đấu với mười tám thiết vệ, sau khi đánh bọn họ té nháo nhào, Kỷ Yên Nhiên kéo mọi người ra khỏi mục trường, đến bên dòng sông, thì xuống ngựa nói,Mấy ngày hôm nay ở con sông này xuất hiện một con giao long màu đen, phu nhân đại nhân có dám xuống nước trừ hại hay không?"
Ðằng Dực cười nói,Giả sử nếu trừ được con giao long này, xem thử Thanh thúc có chịu tha cho chúng ta hay không?
Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Ðã chế tạo xong con hắc long rồi sao?"
"Xem kìa!" Cầm Thanh kêu lên.
Mọi người vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc đầu kì dị từ dưới nước nhô lên, hai mắt phát sáng, sau đó là thân mình dài mười mấy trượng xuất hiện phía sau đầu rồng, khiến cho ai nấy đều run rẩy.
Uy thế của con hắc long không giữ được nửa khắc, chưa bơi qua, thì đã bứt thành hai đoạn.
Kỷ Yên Nhiên bực bội nói,Ðồ vô dụng!"
Con hắc long rơi thành mười mấy đoạn, nước bắn lên, người trong thân rồng bơi vào bờ.
Bọn Ô Ðình Phương thấy thế thì cười ngặt nghẽo suýt nữa rơi xuống ngựa.
Ðằng Dực cười khổ não nói,Ðừng lo, đó chẳng qua là vì những chiếc móc trong thân rồng có vấn đề, thời tiết lại hơi lạnh, luyện tập lại lần nữa thì sẽ được thôi."
Hạng Thiếu Long đã thỏa mãn lắm, khen Kỷ Yên Nhiên mấy câu, rồi thúc ngựa quay về nhà, than rằng,Thời gian trôi qua như bóng ngựa chạy qua cửa sổ, nghĩ đến lúc phải gặp tên trọng phụ thối tha ấy, cả cơm nước cũng không muốn ăn."
Ðằng Dực nói,Tiểu Tuấn thì ngược lại, bảo hắn ở lại mục trường là khổ sai."
Ô Ðình Phương cười,Ðương nhiên! Không có Lộc Ðan Nhi, hắn đâu còn thú gì!“ Kỷ Yên Nhiên nói,Còn mười ngày nữa là đến đại thọ của Lã Bất Vi, phu quân đại nhân định khi nào thì quay về?"
Hạng Thiếu Long nghĩ ngợi một lát rồi nói,Ngày mốt hãy nói!“ Cầm Thanh nói,Hãy cẩn thận! Lã Bất Vi sẽ đột kích chúng ta trên đường về."
Hạng Thiếu Long nói,Khả năng này có lẽ không lớn, nhưng Cầm thái phó nói đúng, cẩn thận thì vẫn hơn."
Ðằng Dực kiêu hãnh nói,Chuyện này ta đã sắp xếp trước, lần này về Hàm Dương chúng ta sẽ chọn đường xa mà đi, chứ không chọn đường gần nữa, trước khi lên đường ta sẽ sai người đi thăm dò trước, hãy giao cho ta."
Triệu Chi quay đầu lại cười,Lần này thiếp phải thấy Hạng đại lang đại triển thần oai, hạ tên Quản Trung Tà đáng ghét kia."
Ô Ðình Phương vỗ tay tán thành.
Kỷ Yên Nhiên nhíu mày,Giả sử Lã Bất Vi gả con gái cho phu quân đại nhân, thì làm thế nào đây?"
Cầm Thanh cười,Ðó chính là nguyên nhân Lã Bất Vi sai người đánh mục trường, đó là sự cẩn thận của y. Lã Bất Vi cũng sợ Quản Trung Tà sẽ thua. Cho nên có thể thấy dù cho Hạng thái phó có thắng, Lã Bất Vi cũng sẽ tìm cách không gả con gái cho Hạng thái phó."
Hạng Thiếu Long vỗ ngựa phóng tới, cười lớn nói,Dù sao đi nữa trước tiên cũng phải hạ Quản Trung Tà, không cần phải suy nghĩ đến chuyện khác nữa."
Mọi người vỗ ngựa phóng nhanh, để lại trên tuyết nhiều dấu chân ngựa.
Có được thanh bảo đao Bách Chiến, Hạng Thiếu Long không hề sợ kẻ nào nữa.
Đề xuất Voz: Wǒ ài nǐ