Chương 439: Thái Hậu Dời Cung (2)

Tiều Bàn nghĩ ngợi một lát, cười nói,Không biết vì sao, chuyện gì lọt vào tai của sư phụ, đều trở nên nhẹ nhàng.

Lời của sư phụ, ta đương nhiên phải nghe theo."

Hai người lại thương lượng hồi lâu nữa, Hạng Thiếu Long mới rời khỏi hành cung đi tìm Cầm Thanh.

Cầm Thanh thấy chia tay không lâu thì Hạng Thiếu Long đã đến tìm nàng, dáng vẻ vui mừng, gặp gã trong nội hiên.

Hai người từ ngày ăn nằm với nhau, vì Hạng Thiếu Long phải chuyên tâm luyện đao, nên không hề có chuyện mây mưa. Lúc này gặp lại Cầm Thanh trong phủ, không khỏi có cảm giác vừa thân thiết, vừa xa lạ, đồng thời cũng có cảm giác mới lạ.

Hạng Thiếu Long kéo tay nàng, bước ra hậu đình hỏi,Chuyện thái hậu dời đến cung Cam Tuyền, Cầm thái phó có nghe chưa?"

Cầm Thanh nhíu mày, hạ giọng nói,Thiếp vừa về phủ đã biết, nhưng những người theo thái hậu đến cung Cam Tuyền lần này, đều là thân tín của bà ta, cho nên Thiếu Long nếu muốn người ta đi điều tra, e rằng Thiếu Long sẽ thất vọng Hạng Thiếu Long kéo nàng đến chiếc cầu nhỏ, ngồi xuống lan can cầu, một tay ôm eo nàng, buồn rầu nói,Thái hậu rời khỏi hoàng cung tất có nguyên nhân, thật khiến cho người ta khó hiểu."

Cầm Thanh nửa người trên dựa vào vai gã, nửa vui nửa giận nói,Hạng đại nhân sao làm thể? Bọn hạ nhân sẽ thấy đấy Hạng Thiếu Long cười ha ha, kéo nàng ngồi lên đùi mình. Cẩm Thanh hoảng hồn kêu lên, mất thăng bằng, khi ngửa người ra, môi đã bị dán chặt.

Một lát sau Hạng Thiếu Long mới nói,Ðây là phạt nàng lại gọi ta là Hạng đại nhân, Cầm thái phó có cam tâm chịu phạt không?"

Cầm Thanh e thẹn lườm gã rồi nói,Thật ngang ngược!"

Hạng Thiếu Long ngây ngất trước vẻ đẹp của nàng. Thầm nghĩ chỉ tiếc rằng mình đến được thời đại này, không biết thế nào lại mất đi khả năng sinh con, nếu không, họ có thể mang thai với mình, thì mọi chuyện sẽ càng tròn vẹn hơn, nghĩ đến đây thì giật mình.

Cầm Thanh thấy mặt gã biến sắc thì ngạc nhiên nói,Chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long mắt nhìn về phía trước, run giọng nói,Nguy to! Ta nghĩ thái hậu đã có mang."

Vừa bước vào cửa phủ, thì nghe được Trâu Diễn quay về, Hạng Thiếu Long cả mừng, hỏi ra mới biết Trâu Diễn đang ở trong nội đường với Kỷ tài nữ, vội vàng chạy vào gặp mặt.

Dáng vẻ Trâu Diễn vẫn như trước, thấy Hạng Tiểu Long thì rất vui mừng.

Lúc này Kỷ Yên Nhiên đã nói rõ nguyên do tại sao phải mời ông ta quay về. Sau bữa cơm tối, Trâu Diễn kéo Hạng Tiểu Long ra ngoài tiểu đình nói truyện, dĩ nhiên Kỷ Yên Nhiên cũng đi theo.

Hạng Thiếu Long trước tiên ái ngại mà rằng,Chỉ vì những truyện tầm thường của chúng con, mà phải làm phiền đến nghĩa phụ, bọn chúng con thật là."

Trâu Diễn mỉm cười, ngắt lời gã,Thiếu Long có gì khách sáo đến thế, đừng ái ngại trong lòng, ta ở chốn yên tĩnh đã lâu chính là đang muốn quay về, để thăm lại những người bạn cũ."

Hạng Thiếu Long nhớ lại Thiện Nhu, đang định lên tiếng, Kỷ Yên Nhiên đã nói,Chàng không cần phải nói nữa, Yên Nhiên đã nhờ nghĩa phụ tìm Nhu tỉ giúp chúng ta, nghĩa phụ rất thân thiết với người Tề, chắc truyện này cũng dễ thôi Hạng Thiếu Long đang lo lắng về Thiện Nhu, nghe thế thì vui mừng ra mặt, nghĩ bụng kiếm thuật của Thiện Nhu cũng thuộc loại xuất chúng, Trâu Diễn muốn tìm nàng cũng rất dễ dàng.

Trâu Diễn ngồi xuống ghế đá, hai mắt sáng ngời, trầm giọng nói,Không ngờ trong những năm cuối đời của Trâu Diễn này lại có thể tạo ra được một tân thánh nhân, chuyện lạ trên đời này, chẳng qua đến thế mà thôi."

Kỳ Yên Nhiên nhìn Hạng Tiểu Long nói,Nghĩa phụ đã hoàn thành kiệt tác Ngũ đức thư, lại còn tặng cho thiếp nữa!"

Hạng Tiểu Long trong lòng dâng lên một cảm giác rất kì lạ, đã nhận ra rằng Trâu Diễn đã nhìn được tương lai, biết được sau này thiên hạ sẽ do tiểu Bàn thông nhất, nên đã để lại tâm huyết của mình ở nước Tần. Nếu không, nói không chừng sẽ bị thiêu thành tro. Một ý nghĩ thoáng qua, nói,Nghĩa phụ muốn xử lý Ngũ đức thư như thế nào, xin hãy cú căn dặn."

Trâu Diễn hai mắt lộ vẻ vui mừng, mỉm cười nói,Khi con hắc long xuất hiện, Thiếu Long hãy hiến sách này cho bị quân Chính, còn hiệu quả hơn gấp trăm lần lời của lão phu."

Kỷ Yên Nhiên ngạc nhiên nói,Nghĩa phụ không đợi hắc long xuất hiện rồi hãy đi ư?"

Trâu Diễn lắc đầu than,Số trời đã định, nghĩa phụ e rằng không thể chờ quá lâu như vậy. Lần này dù cho các con không đến tìm ta, ta cũng sẽ quay về thăm các con, rồi sau đó quay về Tề."

Kỷ Yên Nhiên mặt biến sắc, lo lắng nhìn Hạng Thiếu Long rồi mới nói,Nghĩa phụ!“ Trâu Diễn cười ha hả, nói,Xuân đi hạ đến, là quy luật của đất trời, đời người vô thường, nhưng vẫn chỉ là hiện tượng tự nhiên, Yên Nhiên chẳng lẽ không thấu hiểu sao?"

Kỷ Yên Nhiên quả là người phi thường, cố gắng nở nụ cười, nói,Nghĩa phụ trách phải! Yên Nhiên xin nghe theo."

Hang Thiếu Long gật đầu, buột miệng dẫn ra hai câu thơ nổi tiếng của nhà thơ đời Tống là Tô Thức,Người có lúc vui buồn tan hợp, trăng có lúc mở tỏ tròn khuyết. Nghĩa phụ nói phải."

Trâu Diên ngạc nhiên, nhìn ga một hồi, rồi mới khen,Thiếu Long còn hiểu thấu hơn cả lão phu nữa." Ngừng một lát rồi nói,Lã Bất Vi vẫn còn phẫn khí, trước ngày bị quân đội mũ. Thiếu Long hãy nhẫn nhịn, tránh giao phong chính diện với y, vậy thì lão phu đã yên tâm."

Hạng Thiếu Long lộ ra vẻ tôn kính, Trâu Diễn có thể nói là người sáng suốt nhất thời đại này. Nhưng cũng chỉ có Hạng Thiếu Long mới hiểu rõ được con người này. Chả trách nào thuyết Ngũ đức của ông ta lại có ảnh hưởng sâu rộng đến thế, Kỷ Yên Nhiên dịu dàng nói,Nghĩa phụ! Bọn chúng con đã chế tạo được một con hắc long, phải chăng đã giống như lừa gạt trời đất?"

Trâu Diễn mỉm cười,Quả có chút như vậy, nhưng mệnh trời đã rõ, tân thánh nhân chính là bị quân Chính mà Thiếu Long đã một tay bồi dưỡng nên. Giờ đây sáu nước phía đông vẫn còn có chút thanh thế, nhưng lại chỉ biết đấu tranh lẫn nhau, sau này chỉ cần bị quân Chính nắm đại quyền trong tay, ngày sáu nước bị diệt cũng có thể đếm được."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên,Nói cho cùng nghĩa phụ là người Tề, tại sao không lo lắng cho mệnh của nước mình?"

Trâu Diễn ung dung,Nước Tề là nơi lão phu xuất thân, điều lão phu không nghĩ đến chỉ là thiên hạ sau khi thống nhất, lại thêm giờ đây Tề vương ngu dốt, chỉ cần nghĩ đến lão phu đã bực bội."

Kỷ Yên Nhiên tiếp lời,Nghĩa phụ và Yên Nhiên đều có ý nghĩ như vậy, chỉ có thiên hạ quy về một mối, nhân dân mới có được đời sống an bình. Song lại chỉ cần nghĩ đến câu nói của Thiếu Long, quyền lực tuyệt đối khiến cho người ta sa đọa tuyệt đối, thì e rằng bị quân Chính sẽ biến chất, sẽ không còn sáng suốt như hiện nay."

Hạng Thiếu Long nén không được, đã tiết lộ thiên cơ,Chỉ đến sau khi chế độ bầu cử lãnh tụ xuất hiện, thì tình hình mới có thể cải thiện, song đó còn là chuyện của hai ngàn năm sau."

Trâu Diễn và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau, Kỷ Yên Nhiên ngạc nhiên nói,Phu quân đại nhân sao lại khẳng định đó là chuyện của hai ngàn năm sau?"

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm mắng mình, gãi đầu lúng túng nói,Ta đoán thế thôi."

Trâu Diễn mỉm cười,Thiếu Long thường có những lời khiến cho người ta ngạc nhiên, cũng bởi vì con không phải là người bình thường. Nếu không, đứa con gái yêu của ta làm sao chịu theo con."

Rồi lại nhìn lên trời, chỉ thấy tuyết bay mù mịt, lời nói buồn bã,Ðêm đã khuya! Ta cũng muốn nghỉ sớm, ngày mai ta sẽ lên đường về nước Tề."

Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau, đều hiểu rằng ông ta đã biết dương thọ của mình sắp tận.

Lần này là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN