Chương 440: Lửa Gian Ngất Trời (1)
H
ôm sau bọn Hạng Thiếu Long, Kỷ Yên Nhiên đưa Trâu Diễn ra ngoài thành, đưa ông đi được hơn mười dặm, rồi mới bịn rịn chia tay.
Khi Hạng Thiếu Long quay về Hàm Dương thì trời đã chiều.
Mưa tuyết lại rơi.
Hạng Thiếu Long nghĩ lại cuộc chia tay mãi mãi, trong lòng không khỏi buồn bã!
Gã nhớ lại mối giao hảo của mình với người đã khai sáng nền thuật số của Trung Quốc, trong lòng cảm thấy trăm mối tơ vò.
Nếu không nhờ Trâu Diễn, gã không những không được Kỷ tài nữ mà còn đã sớm mất mạng tại Ðại Lương.
Vừa bước vào cửa phủ, Ðào Phương đã bước ra nói,Doanh Doanh đã chờ tôn cô gia ở Ðông Xương cả nửa canh giờ."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, đến Ðông Xương.
Doanh Doanh chờ đã lâu, thấy gã thì trách,Ngài đã đi đâu thế?"
Hạng Thiếu Long hiểu rõ tâm trạng trong lòng, dù cho Doanh Doanh đã hồi tâm chuyển ý, thì đã cũng không thể chấp nhận được nàng.
Đó không phải là vì nàng đã từng là nữ nhân của Quản Trung Tà. Bởi vì gã vốn là người của thế kỉ hai mươi mốt, không hề để ý đến trinh tiết của nữ tử.
Trước đây gã cũng có lòng theo đuổi Doanh Doanh, chủ yếu là vì nể mặt huynh đệ Xương Bình quân, cũng có phân vì sắc đẹp của nàng, nhưng sau nhiều lần tiếp xúc, ngọn lửa tình yêu nhỏ nhoi của nàng đã tắt ngấm, bởi vì tính cách không biết phân nặng nhẹ và hay thay đổi của nàng. Giờ đây dù có kẻ kề dao ngang cổ, gã cũng không muốn đụng đến Doanh Doanh.
Ý nghĩ này lướt qua trong đầu, Hạng Thiếu Long khách sáo mời nàng ngồi xuống.
Doanh Doanh đã cảm thấy được sự lạnh nhạt và khoảng cách trong lời nói của gã, ngẩn ra một hồi, cúi đầu nói,Người ta biết trong lòng ngài đang giận. ôi, Doanh Doanh không biết phải nên nói thế nào đây. Ba ngày sau là ngày quyết chiến của ngài với Quản Trung Tà, quả thật người ta lo cho ngài."
Hạng Thiếu Long thấy nàng không phải đến khuyên mình buông xuôi, thì cũng có chút thiện cảm, nghĩ đến thanh bảo đao Bách Chiến và đao pháp bách chiến mà mình nghĩ được, mỉm cười nói,Ða tạ tiểu thư đã quan tâm. Ðời người đầy rẫy những thử thách lớn nhỏ, như thế mới đáng thú vị."
Nói thật, nếu không có áp lực của Quản Trung Tà, e rằng gã đã không nghĩ ra được Bách Chiến đao pháp này Doanh Doanh ngẩng đầu, mắt hoang mang, dịu dàng nói,Tôi không biết vì sao đến tìm ngài, Trung Tà mỗi ngày đều không ngừng luyện kiếm, đã nghiên cứu ra được rất nhiều cách để phá thương pháp, ôi! Ai nấy đều biết ngài không giỏi dùng thương, dù cho có Phi Long thương, e rằng... ôi... người ta rất lo lắng!"
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Chả lẽ tiểu thư không lo lắng cho Quản Trung Tà sao?"
Doanh Doanh buồn bã gật đầu, hạ giọng nói,Tốt nhất là đừng tỉ võ, nhưng ta biết không ai có thể thay đổi được ý định của các người."
Rồi lại cúi đầu, u buồn nói,Ða tạ lời của ngài hôm ấy, sau khi suy nghĩ, đã chấp nhận hôn sự của Chương Ðoan Hòa, nhưng vẫn chưa báo cho đại ca và nhị ca, sau khi các người quyết chiến, Ðoan Hòa sẽ đến cầu thân."
Gã đã từng gặp Vương Ðoan Hòa, là một tướng lĩnh giỏi nhất dưới tay Vương Hột, rất được Lộc Công, Từ Tiên coi trọng, chỉ là không biết thì ra y cũng theo đuổi Doanh Doanh.
Theo tình thế trước mắt, ai cũng có thể cưới được Doanh Doanh, nhưng chỉ có Quản Trung Tà là ngoại lệ.
Doanh Doanh bàng hoàng nhìn gã, nói với vẻ thăm dò,Phải chăng ngài trong lòng không vui lắm?"
Hạng Thiếu Long làm sao tỏ ra vẻ như trút được gánh nặng. Ðồng thời nghĩ rằng nàng quả thật nảy sinh tình yêu đối với Quản Trung Tà, cho nên dù cho không gả cho y, cũng chẳng thèm bước vào cửa nhà mình, nghiêm mặt nói,Ðó là quyết định sáng suốt, Vương Ðoan Hòa là một vị phu tế tốt."
Doanh Doanh nhìn gã ai oán, không lên tiếng.
Hạng Thiếu Long cười khổ, nói,Tiểu thư đã quyết định chuyện cả đời, cho nên tuyệt không thể hai lòng ba ý nữa."
Doanh Doanh buồn bã nói,Ngài không trách ta sao?"
Hạng Thiếu Long than,Vậy tiểu thư muốn tại hạ nói gì mới phải?"
Doanh Doanh bình tĩnh lại, nghĩ ngợi rồi nói,Ngài hãy cẩn thận!" rồi đứng dậy.
Hạng Thiếu Long đưa nàng ra cửa phủ, lúc chia tay, Doanh Doanh hạ giọng nói,Nếu ta có thể chọn lựa, ta mong ngài sẽ thắng, đó không phải là vì bản thân ta, mà cũng vì đại Tần chúng ta. Doanh Doanh rốt cuộc đã nghĩ thông suốt."
Nói chưa hết lời, nước mắt đã trào ra, buồn bã nhìn gã rồi mới nhảy lên lưng ngựa phóng đi.
Hạng Thiếu Long đứng nhìn tuyết rơi, nghĩ lại đoạn tình vừa mới kết thúc ấy, thầm hạ quyết tâm, sau này không đụng đến bất kỳ mỹ nữ nào nữa.
Song cũng biết đó chỉ là suy nghĩ thôi, không biết vận mệnh lại để sắp xếp thế nào đây.
Trang phu nhân và Lý Yên Yên chẳng phải là hai ví dụ hay sao?
Hạng Tiểu Long quay về trong nhà, đùa với Hạng Bảo Nhi một lúc, hai người Ðằng Dực, Kinh Tuấn trở về, Ðằng Dực mặt đanh lại, còn Kinh Tuấn thì phẫn nộ.
Kỷ Yên Nhiên thấy không ổn, lên tiếng hỏi han.
Ðằng Dực ngồi xuống, vỗ bàn mắng,Ta đã dặn tên tiểu tử phải nhẫn nhịn không thể đụng đến Quốc Hưng, nào ngờ hắn đã động thủ."
Hạng Thiếu Long cười,Nhị ca đừng giận, tiểu Tuấn, đệ hãy cho ta biết chuyện gì đi!"
Mọi người thấy dáng vẻ bình tĩnh của Hạng Tiểu Long, thì đều ngạc nhiên lắm, cả Kinh Tuấn cũng ngạc nhiên nói,Tam ca hiểu rõ đệ. ô, đệ không phải nói nhị ca không hiểu đệ, chỉ là hai sự hiểu này không giống nhau."
Ðằng Dực cố nén cười, nhưng Ô Ðình Phương thì bật cười khúc khích, nói,Ðừng ấp a ấp úng nữa, hãy mau nói!"
Kinh Tuấn tỏ vẻ đáng thương nói,Lần này kẻ gây chuyện không phải là đệ, vừa rồi đệ mới dạo qua Túy Phong lâu, thì gặp phải bọn người của Vị Nam võ sĩ hành quán, đương nhiên là không thiếu tên Quốc Hưng ấy, đệ đã thầm nhủ lòng không thèm để ý bọn chúng, nào ngờ bọn chúng cố ý lên tiếng cho đệ nghe, lại còn nói những lời không tốt đối với tam ca, những lời ấy đệ không muốn nhắc lại nữa, tóm lại bọn chúng ỷ có Lao ái chống lưng phía sau, không hề kiêng dè. Ðệ chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn được, nhưng không thể nào kìm được lòng khi bọn chúng buông lời tổn hại đến danh dự của tam ca."
Triệu Chí nhíu mày, nói,Bọn chúng rốt cuộc nói những lời gì?"
Ðằng Dực trầm giọng nói,Bọn người ấy quả thực cũng quá đáng, bảo tam đệ được Lã Bất Vi sủng ái."
Ô Ðình Phương phẫn nộ,Vậy tiểu Tuấn đã dạy cho chúng bài học ư."
Kinh Tuấn cười khổ nói,Bọn đệ chỉ có tám người, còn bọn chúng thì có hơn mười tên, kiếm pháp của tên Quốc Hưng ấy rất cao minh, cho nên bọn đệ không thể chiếm được ưu thế, bị thương mất hai người. May mà Lao ái đến, đuổi bọn chúng trở lui, lại còn bảo bọn chúng nói lời xin lỗi. Ðệ nghe theo lời dặn của nhị ca, tránh xung đột với Lao ái, nuốt giận bỏ đi, nhị ca lại còn trách đệ nữa."
Ðằng Dực tức giận nói,Ta đã dặn ngươi như thế nào, đã bảo rằng ngươi đừng bước tới chốn lầu xanh kia mà, lại không nghe lời dạy."
Hạng Thiếu Long ngược lại rất bình tĩnh, đã sớm biết được Lao ái sẽ ngày càng nghênh ngang. Nghĩ một lát rồi mới nói,Vị Nam võ sĩ hành quán rốt cuộc có những nhân vật nào?"
Kinh Tuấn cướp lời,Kẻ lợi hại nhất đương nhiên là tên quán chủ Khêu Nhật Thăng, nước Tần không ít tướng lĩnh xuất thân từ cửa này, tiếp theo là ba giao tịch, trong đó có cả Quốc Hưng, hai người kia, một người tên là Thường Kiệt, một người tên là An Kim Lương, đều là những kiếm thủ có tiếng ở Hàm Dương."
Lao ái lôi kéo bọn chúng, như có thêm hàng trăm danh tướng, những kẻ này đều hy vọng thông qua quan hệ của Lao ái để đi theo thái hậu, phòng có thể nhậm chức trong chiều. Nghe nói Lã Bất Vi không hài lòng Vị Nam võ sĩ hành quán mở cửa lại, chỉ là ngại thái hậu nên không thể lên tiếng mà thôi!"
Ðằng Dực nói thêm,Vị Nam võ sĩ hành quán có rất nhiều kiếm thủ từ các nước khác, kiếm thuật không như nhau, nhưng trong đó không hiếm những hảo thủ, giờ đây kẻ nào cũng coi Thiếu Lọng là kẻ địch, bởi vì nếu thắng được đệ, thì sẽ lập tức trở thành đại Tần đệ nhất kiếm thủ, danh giá tăng gấp trăm lần. ôi! Bọn người này cứ tưởng sở dĩ Thiếu Long trở thành người hùng bên canh bị quân là vì có kiếm pháp cao cường!"
Đề xuất Voz: Nhật ký tán gái