Chương 452: Tình Thế Căng Thẳng (2)

Hạng Thiếu Long thu lại thanh Bách Chiến bảo đao, mỉm cười nói,Nếu nói ta không nghĩ đến chuyện thắng bại với Quản Trung Tà vào đêm mai là ta gạt nàng, nhưng cuộc say đêm qua cũng có chỗ lại khiến ta quên đi mọi thứ, cho nên trong lòng ta đây mới cảm thấy thoải mái lại ngủ nhiều hơn bình thường, nên tinh thần cũng không kém lắm."

Ðằng Dực nói,Còn nói không kém, suýt chút nữa đệ làm ta rơi cả Mặc Tử kiếm."

Bọn thê thiếp đều cười.

Lúc này Ðào Phương cùng Kinh Tuấn và Ô ứng Nguyên đã đến.

Mọi người đều dùng điểm tâm sáng, không hề có chút căng thẳng nào.

Sau khi Kinh Tuấn và Ðằng Dực quay về quan thuộc, Hạng Thiếu Long cùng nhạc phụ vào trong sảnh đàm đạo.

Nhắc tới đại mục trường mà Ô Trác đang lập ngoài biên ải, Hạng Thiếu Long vui mừng ra mặt, tiếc là ngày mai không phải là ngày tiểu Bàn làm lễ đội mũ, ngày mốt, bắt đầu cuộc sống mới của mình.

Ðang nói thì Hạng Thiếu Long ngủ thiếp trên ghế.

Gã mơ một giấc mơ kỳ lạ, gã gặp Triệu Nhã, Triệu Thiên và bốn ả nữ tỳ Xuân Doanh, tất cả đều ân cần chúc rượu gã mở cờ đắc thắng đánh bại Quản Trung Tà, khi đang ngây ngất thì biết mình đang nằm mơ, thì ra Ô Ðình Phương đánh thức gã dậy.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên ngồi dậy, Ô Ðình Phương nói,Bị quân sai người đến vời chàng vào cung, không biết là có chuyện gì? Lẽ ra phải cho chàng nghỉ ngơi mới phải."

Từ sau khi Triệu Thiên qua đời, ngoài Ðằng Dực và Ô Ðình Phương là người biết thân thế của tiểu Bàn, khi nói chuyện không có sự tôn trọng tiểu Bàn như là người khác.

Hạng Thiếu Long vươn vai chỉ thấy tinh thần và thể lực mình đã lên đến đỉnh điểm, thấy là lạ vì trước khi bước vào trận chiến mà vẫn có thể ngủ được. Nhưng không suy nghĩ nhiều, vội vàng tắm táp thay y phục, vào cung kiến giá.

Tiểu Bàn tiếp kiến gã trong thư trai, ngoài ra còn có Xương Bình Quân và Lý Tư.

Tiểu Bàn nói,Năm ngày sau là ngày Lập Xuân, quả nhân quyết định đến sông Vị để tế xuân, con hắc long của Hạng thái phó chắc là không có vấn đề gì chứ?"

Hạng Thiếu Long nói,Tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ cần biết rõ địa điểm tế sông, thì sẽ sắp xếp trước."

Tiểu Bàn hai mắt sáng lên, rồi lại thở dài,Rốt cuộc cái ải của thái hậu vẫn là khó qua nhất, xem ra không giao dịch với bà ta là không xong."

Lý Tư nói,Ðiều quan trọng nhất là phải nắm giữ binh quyền, còn những chuyện khác thì phải nhường bà ta một bước, chắc là không có trở ngại gì đến."

Tiểu Bàn rầu rĩ nói,Chỉ cần nghĩ đến chuyện phong hầu ban tước cho tên thái giám giả hiệu ấy, trong lòng quả nhân đã bực bội, giờ đây thái hậu lại chuyển đến cung Cam Tuyền, quả nhân càng không rõ chuyện giữa bà ta và Lao ái.

Xương Bình quân an ủi,Nếu Lao ái có hành động khác lạ. Mao Tiêu sẽ nhằm thông báo mong bị quân hãy yên tâm."

Tiểu Bàn giận dữ nói,Thử hỏi quả nhân làm sao có thể yên tâm, giờ đây trong triều gian đảng khắp nơi, mọi người đều có lòng riêng, nếu không có chuyện hắc long, ta sẽ gọi hắn vào cung rồi giết phăng hết, sau đó lại nghĩ cách thu xếp tàn cuộc Xương Bình quân thấy y nổi giận, không dám lên tiếng.

Hạng Thiếu Long cười,Bị quân bớt giận, đừng quên đêm nay có một cuộc biểu diễn tuyệt vời, chỉ cần hạ được Quản Trung Tà, thì sẽ tìm người khác thế vào chức thống lĩnh đô vệ."

Tiểu Bàn lúc này mới nguôi giận, lại thương lượng chuyện hắc long xong, mọi người đều cáo lui.

Hạng Thiếu Long và Xương Bình quân rời khỏi, đều cảm thấy uy thế của tiểu Bàn ngày một tăng, y đã có khí thế không giận mà có uy, lúc giận thì khiến cho ai cũng run sợ.

Cả người đã chứng kiến trưởng thành của y là Hạng Thiếu Long cũng có cảm giác này, cảm giác của người khác thì không cần nói cũng biết.

Vừa bước ra khỏi thư trai, một ả cung nga chặn Hạng Thiếu Long lại, bảo rằng Cầm thái phó có chuyện muốn gặp.

Xương Bình quân vội vàng cáo lui đi trước một bước.

Khi Hạng Thiếu Long theo ả bước qua hành lang, thầm nghĩ Chu Cơ đã dọn đến cung Cam Tuyền, tiểu Bàn thì chưa lập hậu, người có ảnh hưởng nhất trong cung chính là Cầm Thanh. Lúc này đến trước một căn đến tư học viện ở hậu cung, ả cung nga quỳ xuống nói,Xin mời Hạng thái phó bước vào!"

Hạng Thiếu Long vui mừng bước vào trong chỉ thấy Cầm Thanh đứng tựa cửa đợi, không hề khách sáo, ôm ấp một hồi, Cầm thanh cho gã biết một chuyện, rồi vui mừng nói,Coi chàng đó! Tinh thần rất tốt! Chuyện đêm qua chàng đến Túy Phong lâu cả kinh thành đều biết."

Hạng Thiếu Long đã sớm biết nàng có nhiều tai mắt, ôm lấy eo nàng khi ngồi xuống, Cầm Thanh hầu hạ gã cởi áo giáp ngoài, rồi lại xoa bóp vai cho gã.

Hạng Thiếu Long sung sướng như chơi vơi trên mây, thầm nghĩ sau khi có quan hệ xác thịt thì khắc hẳn lúc trước, lúc trước chạm vào tay ả đã khó giờ đây nàng lại tự mình dâng đến miệng.

Cầm Thanh trách nhẹ,Ngàn vạn lần đừng khinh địch, những kẻ gần gũi bên cạnh Quản Trung Tà đều nói kiếm pháp của y tăng lên, những kẻ có kiếm pháp gần bằng y chỉ cần thấy y đứng ở thế thủ, thì đã mất hẳn không dám tấn công Thiếu Long tuy đã có được bảo đao Bách Chiến, lại luyện được đao pháp tuyệt thế, nhưng đừng sơ ý, nói không chừng cũng có thể thất thủ."

Hạng Thiếu Long nghĩ bụng mình có chút khinh địch, xong đó là vì không để ý đến, nên mới thoải mái như lúc này.

Vui vẻ nói,Ða tạ Cầm thái phó nhắc nhở, Hạng Thiếu Long sẽ không dám khinh địch nữa."

Cầm Thanh thấy gã nghe lời, vui mừng nói,Cầm Thanh không chọn sai tình lang, nhiều nam nhân đã chiếm được thân xác của bọn nữ tử yếu đuối như thiếp đều trở nên ngang ngược, chỉ có Hạng lang mãi mãi là kẻ quân tử khiêm nhường Hạng Thiếu Long cười,Hình như Cầm thái phó rất quen thuộc với những chuyện này."

Cầm Thanh giận dỗi nói,Chàng nói gì thế? Người ta chỉ nghe nói mà thôi."

Hạng Thiếu Long vội vàng tạ lỗi, Cầm Thanh lúc này mới đổi giận thành vui, nói,Thành Hàm Dương đêm nay trên đến bị quân, dưới đến thứ dân đều mong đợi kết quả trận chiến giữa chàng và Quản Trung Tà. Có rất nhiều người mua chàng thắng, nhưng biết chàng đếm qua đến túy Phong lâu, đã quay sang mua Quản Trung Tà thắng."

Hạng Thiếu Long kêu oan rằng,Uống rượu là thật còn chuyện kỹ nữ là do bị quân muốn thấy được tứ hoa của túy Phong lâu như thế nào nên chỉ gọi đến gặp mặt mà thôi!"

Cầm thanh cười nói,Người ta không nghĩ như thế, huống chi đầu đường xó chợ đều đồn rằng chàng đã đến Túy Phong lâu rồi đại chiến với tứ hoa, xem chàng có dám không kiểm điểm lại hành vi của mình không."

Hạng Thiếu Long nén không được cười ha ha.

Cầm Thanh lại nói,Giờ đây mọi nơi đều đặt cược Quản Trung Tà thắng là ba đền một, có thể biết giá của y đã tăng hơn chàng nhiều lắm."

Hạng Thiếu Long kêu lên,Cái gì?"

Cầm Thanh cười đến nỗi phục trên lưng gã, than rằng,Nếu Cầm Thanh biết mua bán nhất định sẽ đặt cược cho chàng, chắc sẽ kiếm được một mớ."

Hạng Thiếu Long nói,Rốt cuộc kẻ nào đã chủ trì cuộc đánh cược này, không có vốn liếng và uy tín, ai có thể tin y."

Cầm Thanh nói,Chàng có nghe nói đến người tên Phố Cao không? ở Ðồn Lưu y có mấy đổ trường lớn, nếu không phải Hàm Dương cấm cờ bạc, y đã sớm đến đây mở đổ trường, giờ đây chắc chắn là y ngầm chủ trì cuộc đánh cược này."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chẳng phải hôm qua y mới tới Hàm Dương hay sao?"

Cầm Thanh nói,Ðêm qua y mới đến nhưng thuộc hạ của y đã đến đây mở cuộc từ tháng trước, nói đến kiếm tiền, ai có bản sự hơn y."

Hạng Thiếu Long cảm thấy tò mò, hỏi,Rốt cuộc Phố Cao là người như thế nào?"

Cầm Thanh nói,Thiếp cũng không hiểu rõ lắm. Y rất có ảnh hưởng đến ba quận phía đông, có mối giao tình rất sâu sắc đến Ðỗ Bích và tướng nước Triệu là Bàng Noãn, lần này y đến Hàm Dương tặng quà khắp nơi, chính là vì tạo thế cho Trường An quân Thành Kiều."

Hạng Thiếu Long nghĩ ngợi lát sau rồi gượng cười,Hay là chúng ta hãy kiếm của y một mớ. Nói đến tài lực chúng ta không thể thua bất cứ ai, nếu y không dám nhận cuộc đánh cược này, đến lúc đó uy vọng mất hết. Hừ! Một đền ba, ta coi thử y làm sao đền được."

Cầm Thanh ôm gã thật chắc, nói,Hạng Thiếu Long ơi! Phải chăng lòng tin của chàng do trời sinh ra? Hình như chưa bao giờ chàng nghĩ là mình sẽ thua."

Hạng Thiếu Long kéo nàng đến phía trước hôn nàng hồi lâu, rồi mới bịn rịn quay về.

Về đến nhà thì kể chuyện đánh cược cho Ô ứng Nguyên nghe, Ô ứng Nguyên cảm thấy thú vị lắm, tìm Ðào Phương bàn bạc, còn Hạng Thiếu Long thì quay xuống hậu đường tranh thủ nghỉ ngơi, đùa vui với bọn thê thiếp, trong chốc lát trời đã về chiều.

Bọn Hoàn Xỉ, Xương Bình quân, Kinh Tuấn, Lý Tư, Vương Ðoan Hòa, Bạch Xung không hẹn mà đều kéo đến Ô phủ, để cùng gã đến tiệc và cùng tạo thanh thế.

Hạng Thiếu Long tắm rửa, thay bộ y phục võ sĩ mà Cầm Thanh tự tay may cho gã, bên trong có áo giáp trông quả thực là khí khái anh hùng, thấy rõ thần thái bay bổng, gã sai người dùng vải bọc lại thanh bảo đao Bách Chiến và ngọn Phi Long rồi giao cho bọn Kinh Tuấn mang theo để tránh tai mắt người ở Lã phủ.

Mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa. Hạng Thiếu Long dắt theo ba người vợ, lại còn cho Ðiền Trinh, Ðiền Phụng đi theo, rồi tất cả kéo về phía phủ trọng phụ. Ô ứng Nguyên và Ðào Phương cũng có trong số đó.

Khi đang bước trên đường Hàm Dương đèn hoa rực rỡ, hai bên toàn là tòa nhà lớn của vương hầu quý tộc, Hạng Thiếu Long lòng sinh cảm khái.

Lúc mới lạc đến thời đại này, gã không ngờ rằng mình sẽ có được ngày hôm nay.

Ðồng thời gã cũng thấy được sự thật tàn khốc sau vẻ phồn hoa của thời đại này.

Sau này tiểu Bàn cũng vì quyền lực tuyệt đối mà dẫn đến sự chuyên chế tuyệt đối.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN