Chương 453: Buổi Tiệc Mừng Thọ (1)
T
òa phủ trọng phụ vừa mới xây là một quần thể kiến trúc hùng vĩ nhất ngoài cung hàm Dương, quy mô lớn hơn hẳn cung Cam Tuyền mà Chu Cơ vừa mới dọn đến. Phủ trọng phụ đối diện với thành chính bốn bề đều có tường thành cao, sau khi vào cổng lớn là một quảng trường có thể chứa cả ngàn người, ba ngôi nhà lớn dàn theo hàng ngang cửa xoay sang hướng nam, cửa bằng gỗ, mái nhà xuôi theo bốn hướng, có hai cây lớn đỡ lên, khí thế hơn người, tiếp theo là tòa nhà thờ tổ của Lã tộc, xung quanh nhà thờ tổ là ba mươi đình viện chia thành hai bên trái phải đối xứng nhau rất hoàn chỉnh.
ở giữa nhà chính và nhà thờ tổ có một khu vườn rộng lớn có cảnh rất đẹp, rõ ràng là được thiết kế bởi danh gia, cũng có thể thấy được tài lực của Lã Bất Vi hùng hậu đến cỡ nào.
Những nhân vật tiếng tăm của Hàm Dương đều đến, lại biết thêm hai người Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà khó tránh khỏi ác chiến, ai đến đây cũng mong xem được vở tuồng hay, càng khiến cho không khí náo nhiệt hơn.
Phủ trọng phụ đã đốt hàng vạn chiếc đèn lồng, ngoài cửa cho đến trong vườn đều có những chiếc đèn chúc thọ.
Hơn mười tên gia tướng đều mặc võ phục như nhau đứng giữ ở cửa lớn tránh những kẻ không mời mà đến xem tỷ võ.
Sau khi vào cửa, có nơi tiếp đãi chuyên tiếp nhận lễ vật, bố trí rất chu đáo, tuy khách khứa nhiều nhưng tất cả đều có quy củ, không hề lộn xộn.
Mấy tòa đại đường đều mở ra để tiếp đãi khách khứa, trong đó có một tòa lớn nhất có thể chứa hàng ngàn người, ngoài ra có hai tòa phủ hai bên, mỗi tòa có thể chứa năm trăm người.
Những kẻ được sắp xếp ở tòa phủ vì không còn cách nào nhưng cũng biết thân phận mình, đến lúc thì chỉ còn cách chen mình vào xem trận chiến mà thôi.
Khi bọn Hạng Thiếu Long đến nơi, khách khứa vẫn chưa chính thức vào tiệc, mọi người tụ tập nhau bên ngoài nhà đàm đạo, không khí rất ồn ào.
Bữa nay thời tiết rất tốt không những không mưa mà trăng sao đều sáng vằng vặc, lại còn thêm năm ngày nữa là lập xuân, trời đã chuyển sang ấm càng khiến cho buổi tiệc mừng thọ trở nên thuận tiện hơn.
Nhưng mọi người đều biết rằng đằng sau không khí náo nhiệt này, sẽ là một cuộc dấu tranh kịch liệt chưa từng có trong lịch sử nhà Tần mà Hạng Thiếu Long càng biết rõ hơn sự thành bại của cuộc đấu tranh này, không những chỉ ảnh hưởng vận mệnh của bảy nước thời Chiến Quốc này, mà còn quyết định lịch sử sau này của Trung Quốc.
Khi bọn Hạng Thiếu Long đến trước cửa phủ trọng phụ, lập tức gây sự chú ý, ai nấy đều tranh nhau nhìn thấy tận mắt phong thái của gã.
Xương Bình quân thúc ngựa đến bên Hạng Thiếu Long, cười rằng,Những kẻ đánh cược huynh thua nhìn thấy sau khi huynh đã đại chiến ở Túy Phong lâu mà vẫn có thể ngồi vững trên ngựa, chắc sẽ thất vọng lắm."
Hạng Thiếu Long cười mếu,Ðêm nay nếu ta thua, sau này đừng hòng bước vào cửa Ô Gia, bởi vì nhạc phụ đại nhân đã cược ta thắng, nếu như làm cho ông ta thua tiền huynh nói sẽ có hậu quả như thế nào?"
Xương Bình quân ngạc nhiên nói,Té ra quý trượng nhân cũng thích cá cược."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Không phải thích cá cược, mà thích nhìn thấy Phố Cao thua đến nối tán gia bại sản, muốn thấy y phải dùng cái gì để lôi kéo những kẻ tham lam."
Xương Bình quân cười ha ha nhảy xuống ngựa.
Đồ Tiên bước tới vừa căn dặn bọn hạ nhân dắt ngựa, đồng thời hạ giọng với Hạng Thiếu Long, nói,Tên tiểu tử này mặc loại nhuyễn giáp do thợ nước Việt chế tạo, tốt nhất hãy tấn công vào đầu và mặt, nếu không y sẽ liều mình chịu một thương của huynh, thì có thể dồn huynh vào chỗ chết."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Ðêm nay tại hạ cần gì phải dùng thương."
Đồ Tiên ngẩn ra vẫn chưa hiểu gì cả, song vì có người khác dừng gần nên chỉ đành để trong lòng, nói lảng sang chuyện khác.
Lúc này trong nhà có tiếng trống truyền ra, chắc là có nhân vật quan trọng bước vào.
Khi bọn Ðào Phương tặng quà xong, mọi người chưa muốn vào trong, đứng ở ngoài sân chào hỏi khách khứa, sẵn tiện ngắm cảnh trời đêm.
Cầm Thanh vừa mới đến, sà vào bọn Kỷ yên Nhiên, lại còn có mấy quý phụ, quý nữ của nhà công khanh quý tộc, tiếng nói cười rộn rã, khiến cho ai nấy đều chú ý, một mặt là vì sắc đẹp của bọn họ, một mặt là biết Hạng Thiếu Long sẽ quyết chiến với Quản Trung Tà đêm nay, nhưng vẫn giữ vẻ ung dung tự tại, cười nói như không.
Người Tần rất cởi mở, gặp phải những trường hợp này, bọn người ồn ào nhất là những thiếu nữ xinh đẹp cao quý như Doanh Doanh, Lộc Ðan Nhi, cũng là lúc tốt nhất để bọn trai trẻ tìm người phối ngẫu.
Khi Hạng Thiếu Long và mọi người nói chuyện có liên quan đến Phố Cao mang tiền đến Hàm Dương cá cược, Lộc Ðan Nhi không biết ở đâu chui ra, đứng từ xa ra hiệu cho Kinh Tuấn bước tới, vừa lúc ấy có một đám trẻ con mang lồng đèn đi ở giữa Lộc Ðan Nhi và họ, Kinh Tuấn không chú ý đến nàng thiếu nữ xinh đẹp ấy, nhưng Hạng Thiếu Long bước qua nghiêm giọng nói,Sắp phải gả cho người ta, thấy trưởng bối mà vẫn không hành lễ thỉnh an, còn ra thể thống gì nữa?"
Lộc Ðan Nhi chống hai tay lên eo giận dữ nói,Hừ! Ngươi là trưởng bối của ai, gả hay không gả cho người có liên quan gì đến ngươi?"
Nàng lúc này mới nhớ Hạng Thiếu Long là tam ca của Kinh Tuấn, lập tức mặt mũi đỏ ửng giậm chân giận dỗi nói,Ngài hư lắm, dám bức hiếp ta!"
Hạng Thiếu Long cười ha ha đẩy Kinh Tuấn về phía Lộc Ðan Nhi, đắc ý nói,Hảo Ðan Nhi! Hạng Thiếu Long ta chờ uống chén rượu hỷ của nàng quỳ xuống dâng lên!"
Lộc Ðan Nhi lọt xuống thế hạ phong không dám cãi lại dắt Kinh Tuấn chuồn mất.
Khi lắc đầu thở dài, tiếng Doanh Doanh ở bên cạnh vang lên,Hạng đại nhân!"
Hạng Thiếu Long quay đầu lại giật mình,Sắc mặt nàng sao khó coi đến thế."
Doanh Doanh cười buồn,Mấy hôm nay ngủ không ngon, chuyện đã đến nước này, ta còn lời gì để nói nữa!"
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Ðêm nay dù xảy ra chuyện gì mọi truyện với nàng xem như chấm dứt, sau này trong lòng nàng chỉ nên có Ðan Hòa huynh, hãy an phận thủ thường để làm một hiền thê."
Doanh Doanh tiến đến phía trước một chút, dịu dàng nói,Hãy nói với ta nếu không có Quản Trung Tà, người có lấy ta không?"
Hạng Thiếu Long cười buồn,Cho đến ngày nay giờ này chúng ta không cần nói những lời như thế nữa!"
Doanh Doanh vẫn kiên trì,Không! Nếu ta không hỏi rõ ràng, sẽ không cam lòng."
Hạng Thiếu Long chỉ đành trả lời,Ta quả thật đã từng ưa thích nàng."
Doanh Doanh buồn bã cúi đầu hạ giọng nói,Ðêm nay nếu ngươi bất trắc ta sẽ vì ngươi mà... ồ! Ta không nói nữa!"
rồi nàng bưng mặt chạy đi.
Hạng Thiếu Long lắc đầu cười khổ, xem ra Doanh Doanh nghĩ mình chắc chắn sẽ thua.
Hạng Thiếu Long không thèm để ý đến những suy nghĩ của nàng nữa, quay về chỗ của bọn Xương Bình Quân, Ðằng Dực.
Xương Bình Quân lạnh lùng hừ nói,Sao lại không có gì, ả tuy chịu rằng bảo gả cho Ðoan Hòa, nhưng vẫn khó xa rời Quản Trung Tà, lại bảo rằng huynh không phải đối thủ của y, thật là tức chết đi được."
Lúc này khách khứa bắt đầu kéo vào, Ô ứng Nguyên thấy mọi người đứng lâu ở ngoài cửa như thế nên đến gọi cùng bước vào.
Mọi người đều nghe theo lời y.
Lã Bất Vi, Lã Nương Dung và mấy người con trai khác của Lã Bất Vi đứng trước cửa đón khách, tiếng mời chúc mừng vang lên không ngớt.
Xương Bình quân có lẽ là một tả thừa tướng không có uy thế nhất từ khi đại Tần mở nước đến nay, cứ chen vai thích cánh cùng Hạng Thiếu Long và đi sau Ô ứng Nguyên như là không biết thân phận của mình, lên tiếng chúc mừng Lã Bất Vi.
Ô ứng Nguyên là một người giỏi giao tế, cứ từ tốn nói một lô những lời chúc tụng.
Hạng Thiếu Long nhớ lại mối quan hệ giữa Ô gia và Lã Bất Vi trước đây, thấy cả hai bên miệng thì đều ngọt ngào nhưng bụng chứa đầy dao kiếm, thế đã là như lửa với nước, lòng đã sinh nhiều cảm xúc.
Lã Bất Vi không biết có phải vì cho rằng Hạng Thiếu Long đêm nay sẽ chết chắc, hay là gặp chuyện vui nên sinh ra trong lòng sảng khoái, mặt mày sáng rỡ cười nói ra vẻ rất có khí phách, khi ánh mắt của y đưa đến chỗ Hạng Thiếu Long, lập tức sáng lên bỏ những người khác, bước đến nói,Ðêm nay Lã Bất Vi này có thể nói song hỷ lâm môn, vừa được chúc thọ, vừa sẽ được giao tế, đời người được như thế còn tiếc gì nữa."
Hạng Thiếu Long nghĩ bụng, nỗi nuối tiếc lớn nhất của ngươi chính là không thể làm vua của nước Tần, nhưng bề ngoài thì đương nhiên làm ra vẻ chúc tụng như người khác.
Đề xuất Linh Dị: Ác Mộng Kinh Tập