Chương 465: Hậu Hoạn Vô Cùng (2)
Chỉ mấy lời thôi quả thật lợi hại, đột nhiên chĩa mũi dùi sang Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long trong lòng bắt đầu tiếc rằng đêm qua không bắt được mỹ nữ ấy, nếu không giờ đây xem Lã Bất Vi đối phó như thế nào, đang định lên tiếng thì tiểu Bàn lạnh nhạt nói,Hạng đại tướng quân phụng lệnh của quả nhân điều tra, nào ngờ giữa đường bị người ta đột kích, đến nỗi phải lạc đường, quả nhân đang truy xét chuyện này, sắp tới sẽ có kết quả."
Tiểu Bàn kéo chuyện ấy vào mình, Lã Bất Vi chỉ đành cười khan hai tiếng, không nói gì nữa.
Mọi người chợt trở nên lúng túng nếu có người đòi phải có người chịu trách nhiệm chuyện này, thì gây khó cho Lã Bất Vi.
Từ lúc đầu Chu Cơ vẫn ngồi yên giờ thì lên tiếng,Trọng phụ đã bảo rằng không cần phải truy cứu trách nhiệm, ai gia tự nhiên tôn trọng ý kiến của Trọng Phụ. Nhưng tăng cường phòng thủ trong thành là nhiệm vụ cấp bách, vả lại nhiệm vụ này rất nặng nề nếu một mình Quản khanh gia không ứng phó được, thì chức phó thống lĩnh không để trống nữa, Lao khanh gia là nội phủ hiểu rõ chuyện trong thành, không biết trong lòng đã có nghĩ đến ai chưa?"
Bọn tiểu Bàn, Hạng Thiếu Long, Xương Bình quân, và người bên phía của Lã Bất Vi đều kêu không hay. Chu Cơ bảo Lao ái chọn người như thế thì rõ ràng là muốn y chọn người của mình, chẳng phải để tước đoạt quyền của Quản Trung Tà hay sao?
Chu Cơ đã mở miệng thì dù cho tiểu Bàn và Lã Bất Vi cũng không dám lên tiếng phản đối.
Quả nhiên Lao ái hớn hở nói,Khách khanh của phi thần là Hàn Kiệt, trước khi đến đại Tần ta đã từng dự vào việc phòng ngự đô thành của nước Yên, là một nhân tài hiếm có. Nếu nói về nhân tuyển cho chức đô vệ thống lĩnh thì không có ai có thể hợp hơn y."
Chu Cơ vui mừng nói,Ðề nghị của Lao Khanh gia thật là hợp ý của ai gia, các khanh nếu không có ý khác, thì cú quyết định như thế Lã Bất Vi trầm giọng nói,Giờ đây đô ky có ba phó thống lĩnh, đô vệ cũng phải tăng lên một phó thống lĩnh nữa, để cùng Hàn Kiệt giúp đỡ cho Trung Tà, trong lòng hạ thần cũng có nhân tuyển đó chính là Hứa Thương đến từ Thượng Thái, nếu có y giúp đỡ thì việc phòng vệ đô thành tất không thể sơ suất được."
Bọn Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn, Lý Tư, Xương Bình quân, không ai ngờ được sự việc lại phát triển tới mức này.
May mà trước giờ những chức vụ quan trọng trong cấm vệ quân đều là những người trong hoàng tộc, nếu không e rằng Lao ái và Lã Bất Vi cũng sẽ chia phần như thế thì càng đau đầu hơn.
Bọn Vương Quan, Thái Trạch và Mông Ngao lập tức lên tiếng phụ họa.
Lao ái đã giới thiệu Hàn Kiệt cho nên lúc này cũng khó mà tranh chấp với Lã Bất Vi nữa.
Còn bọn Hạng Thiếu Long thì không thể tiến cử Mông Võ hoặc Mông Ðiềm, nếu không sẽ khiến cho Lã Bất Vi nghi ngờ.
Cuối cùng kết quả Hứa Thương được chọn.
Hạng Thiếu Long chỉ đành than xui xẻo nhưng gạo đã nấu thành cơm.
Như vậy vẫn không thể hạ được Quản Trung Tà, mà còn khiến cho thế lực của Lao ái và Lã Bất Vi tăng lên, đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Cái chức phó thống lĩnh này Hàn Kiệt và Hứa Thương sẽ có cơ hội trở thành những nhân vật quan trọng trong quân đội, lúc đó hậu hoạn càng vô cùng hơn.
Sau buổi tảo triều Hạng Thiếu Long buồn bực lắm, vội vàng rời khỏi hoàng cung, khi đi ngang qua phủ Cầm Thanh, thì có ý muốn tìm nàng.
Giai nhân ấy đang tỉa hoa trong vườn, lúc này đông đã qua, xuân đã đến, thời tiết rất ấm áp.
Cầm Thanh thấy Hạng Thiếu Long đang bận rộn vẫn tranh thủ đến gặp nàng thì vui mừng ra mặt, dắt tay gã dạo bước trong vườn Hạng Thiếu Long cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng than rằng,Tại hạ đến đây lần này chính là muốn tạ ơn cứu mạng của Cầm thái phó!"
Cầm Thanh mỉm cười nói,Chàng nói thật lạ. Người ta đã cứu chàng như thế nào?"
Hạng Thiếu Long kể chuyện hôm qua bị thích khách ám sát, may mà có áo giáp của nàng nên mới thoát nạn. Cầm Thanh nghe xong thì biến sắc nói,Trong thiên hạ lại có nữ thích khách lợi hại đến thế, cả người cả thân thủ như Kinh Thiện mà không bắt nàng được, ôi chao! Thiếu Long ơi! Khiến cho người ta lo quá."
Hạng Thiếu Long cười,Không cần lo lắng, nữ thích khách đó có thể chạy thoát là bởi có tuyệt kỹ, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là hễ nam nhân đều háo sắc, quen coi thường nữ nhân nên mới để cho nàng chạy thoát. Nếu là nam thích khách bọn Kinh Thiện sẽ ra tay đánh đập trước, nào để cho nàng có cơ hội ra tay nữa."
Cầm Thanh thở dài,Có chàng bên cạnh người ta mới vui."
Hạng Thiếu Long lần đầu nghe Cầm Thanh nói những lời tận đáy lòng, ôm nàng vào lòng nói,Cầm thái phó đừng quên lời nàng đã hứa với ta."
Cầm Thanh ngửa mặt lên ngạc nhiên nói,Thiếp đã từng hứa gì, ồ, người ta không nói với chàng nữa, buông thiếp ra, để cho kẻ khác thấy còn thể thống gì."
Hạng Thiếu Long lòng chuyển thành vui khi thấy dáng vẻ của nàng, cười nói,Cầm thái phó có từng hứa sau khi ta đại chiến với Quản Trung Tà thì mặc cho ta làm bừa. ô, hôm nay thời tiết thật đẹp, hay là chúng ta..."
Cầm Thanh giật mình thoát ra khỏi bàn tay của gã giậm chân nói,Không cho chàng nói nữa, nếu không sẽ sai gia tướng đuổi chàng ra ngoài cửa."
Hạng Thiếu Long cười ha ha, trong lòng sung sướng lắm, mở rộng tay nói,Hãy ngoan nào, hãy mau vào lòng của ta!"
Cầm Thanh đỏ ửng cả mặt vừa vui vừa giận, nhưng không biết làm thế nào rồi dịu dàng nói,Sau lễ tế xuân được không? À này, hôm nay không phải chàng đưa tiểu Tuấn đến Lộc phủ ư? Tại sao lại đến đây."
Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ Kinh Tuấn đang đợi ở quan thuộc. Chỉ đành kéo nàng vào lòng âu yếm một hồi rồi mới quay về quan thuộc, bọn Kinh Tuấn đang đứng ngồi không yên, Xương Bình Quân, Hoàn Xí cũng đến, Hạng Thiếu Long còn muốn ngồi xuống uống chén trà thì đã bị Kinh Tuấn kéo đứng dậy, vì thế cả đội nhân mã xuất phát về hướng Lộc phủ.
Người đi trên đường đông nghẹt, trông thật náo nhiệt.
Lúc này Hạng Thiếu Long đã trở thành nhân vật nổi tiếng của thành Hàm Dương, người Tần trước nay luôn sùng bái anh hùng, biết gã hôm qua đại thắng Quản Trung Tà, gặp gã ai nấy cũng chỉ chỉ trỏ trỏ, khi gã mỉm cười lịch sự với những thiếu nữ đang đuổi theo nhìn gã, bọn họ đều phấn khích.
Xương Bình quân tuy là thừa tướng nhưng không bằng gã, nói với vẻ rất ngưỡng mộ rằng,Thiếu Long hôm qua đại chiến làm rúng động Hàm Dương, bọn chúng ta thơm lây. Ðêm hôm qua về nhà Doanh Doanh khen không ngớt chuyện của Thiếu Long ta e rằng nàng lại thay lòng đổi dạ mà đi theo huynh, lại không chịu gã cho Ðoan Hòa nữa."
Hạng Thiếu Long trong lòng hân hoan lắm, cảm thấy trong lòng như mình đã giúp đỡ cho bạn bè, thuận miệng hỏi Hoàn Xỉ lúc này đang đi một mình,Tiểu Xỉ lúc nào quay về trang trại?"
Hoàn Xỉ cung kính trả lời,Bị quân bảo mạt tướng sau lễ tế xuân mới quay về, giờ đây đội quân của mạt tướng vẫn chưa đủ lương thực, vẫn còn thiếu. Có nhiều chuyện muốn làm mà không đủ sức. Sau buổi tảo triều hôm nay, Lã Bất Vi đã tìm mạt tướng, muốn sắp xếp cho Mông Võ và Mông Ðiềm trở thành phó tướng trong quân của mạt tướng, nhưng mạt tướng làm sao có thể chấp nhận được?"
Bọn Hạng Thiếu Long đều vui mừng.
Xương Bình Quân cười nói,sợ cái gì?"
Hoàn Xỉ ngạc nhiên nhìn Xương Bình quân.
Hạng Thiếu Long cười,Lời tả tướng không sai. Tiểu Ðiềm và Tiểu Võ quả thực là người của chúng ta."
Hoàn Xỉ cả mừng nói,Vậy thì đội quân của mạt tướng đã được cứu."
Ðằng Dực ở phía sau cười lớn nói,Hãy hứa cho mau!"
Khi Hoàn Xỉ định bỏ đi thì Xương Bình quân kéo lại, dặn dò,Nếu tiểu Xỉ có thể giả vờ quy phục Lã Bất Vi, bị quân sẽ càng vui mừng hơn."
Hoàn Xỉ là người không giỏi giả vờ, nghe thế thì mặt lúng túng.
Hạng Thiếu Long nói,Tiểu Xỉ chỉ cần làm việc theo tác phong của mình trước giờ là được, nếu không sẽ khiến Lã tặc nghi ngờ, hiểu chưa."
Hoàn Xỉ gật đầu vui mừng quay ngựa đi.
Qua khỏi ngã tư, Lộc phủ đã ở trước mặt, Kinh Tuấn thì bỗng nhiên e sợ núp phía sau mọi người.
Hạng Thiếu Long thúc ngựa đi trước tiến vào trong phủ.
Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi