Chương 464: Hậu Hoạn Vô Cùng (1)
D
ù bị các thiết vệ kẹp lại, Tề nữ ấy vẫn không hề sợ hãi, thản nhiên nhìn Hạng Thiếu Long cười nhạt nói,Té ra Hạng đại nhân đã mặc áo giáp, chả trách nào có thể liều mình khắc chế kẻ địch vậy."
Không biết như thế nào, Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác không ổn, nhưng nhất thời không biết là chuyện gì.
Kinh Thiện và Ô Quang nắm chắc hai tay nàng, theo lý nàng sẽ không làm được chuyện gì nữa.
Ðằng Dực rõ ràng cũng có cảm giác lạ ấy, lạnh lùng quát,Quỳ xuống!"
Kinh Thiện và Ô Quang đè mạnh xuống, nàng mỹ nữ ấy chịu không nổi khuỵu xuống đất.
Ngoài cửa có tiếng ồn ào, bọn Kỷ Yên Nhiên đã vào trong sảnh.
Trong khoảng khắc ấy Hạng Thiếu Long đã hiểu ra vấn đề là ở đâu. Nàng quả thật không dễ dàng bị bắt như vậy.
Nàng đã xuất hiện trong lễ chúc thọ của Lã Bất Vi, mọi người muốn bắt sống nàng không phải là chuyện dễ. Vả lại vừa rồi nàng chạy ra đến cửa, làm sao có thể dễ dàng bị các thiết vệ bắt lại? Trong đó đương nhiên có trá ngụy.
Nguyên nhân là nàng thấy gã chưa chết, lại nghe ra lệnh không được giết mình, nên mới có ý để bị bắt lại, rồi ám sát lần nữa.
Lúc này mọi người đều quay nhìn ra cửa. Hạng Thiếu Long cũng giả vờ phân thân.
Quả nhiên ả phùng má lên, một luồng ánh sáng bắn ra bay về phía Hạng Thiếu Long.
Bọn Ðằng Dực đều giật thót người.
Khi Hạng Thiếu Long ung dung né qua, tránh được ám khí ấy, thân mình của nàng mỹ nữ xoay qua vuột ra khỏi tay Kinh Thiện và Ô Quang như một con cá rồi chuồn qua giữa hai người, thân thủ thật là linh hoạt.
Rồi nàng hay tay ôm lấy đầu gối cuồn thành một khối như một trái bóng da lăn ra ngoài rồi bay ra ngoài cửa sổ.
Các thiết vệ mất mặt lắm, đuổi theo.
Bọn Hạng Thiếu Long nhìn nhau không ngờ nàng lại lợi hại đến thế. Tiếp theo bọn Xương Bình quân, Xương Văn quân, Hoàn Xỉ đều đến, nhất thời trong phủ ồn ào chộn rộn.
Hạng Thiếu Long tỉnh dậy thì cảm thấy tinh thần đầy đủ, nỗi mệt nhọc đêm qua không còn nữa.
Gã ngồi dậy lay Kỷ Yên Nhiên, nàng uể oải dựa vào lòng gã nói,Trời chưa sáng mà."
Hạng Thiếu Long ôm nàng rồi hôn lên má nàng, dịu dàng nói,Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày trước khi gà gáy, ta phải luyện Bách Chiến đao pháp công phu và quyền cước, chỉ thấy ả thích khách đêm qua, thì có thể biết được trong thiên hạ người tài vô số, nếu không cẩn thận thì sẽ nguy mất."
Kỷ Yên Nhiên nhớ lại mũi phi tiêu đêm qua ả thích khách phun, chưa hết nỗi bàng hoàng,Thật là đáng sợ, có một mũi phi tiêu trong mồm mà vẫn có thể ung dung nói chuyện, làm người ta không thể đề phòng được."
Hạng Thiếu Long cười,Hiền thê của ta, nàng hãy ngủ tiếp đi!"
Kỷ Yên Nhiên ngồi dậy giận dỗi nói,Ðã bị chàng đánh thức thì làm sao có thể ngủ được nữa!"
Lúc mặt trời ló dạng, Hạng Thiếu Long đã vào hoàng cung. Tiểu Bàn đang dùng điểm tâm, thì mời gã ngồi chung, nghe gã kể chuyện đêm qua thì mặt rồng phẫn nộ, nói,Tên cẩu tặc Lã Bất Vi, sau này trẫm sẽ khiến cho y không đất chôn thân. RÕ ràng biết sư phụ là người quả nhân kính trọng nhất, mà vẫn dám làm bừa như thế."
Hạng Thiếu Long cười nói,Bị quân, ngài đâu phải không biết lòng dạ y! Giận thì giận, lần này may mà có Tiểu Ðiềm báo tin, ả thích khách ấy quả thật là một cao thủ thuộc hàng nhất lưu."
Tiểu Bàn sững người, lát sau mới cười gượng,Nếu lời ấy từ miệng người khác nói ra, quả nhân sẽ giận càng thêm giận. Nhưng sư phụ đã nói, chao ôi! Cảm thấy lòng đầy cảm xúc, quả thực ta không thể nói như thế nào nhưng ta vẫn không hiểu tại sao sư phụ lại trao bọn người ấy cho Quản Trung Tà?"
Hạng Thiếu Long không thể cho y biết rằng vì mình đã rõ chưa thể lật đổ được Lã Bất Vi, cho nên không làn chuyện vô ích, bình thản nói,Trong thành xảy ra chuyện này nhất định phải có người chịu trách nhiệm. Chúng ta chẳng phải đang tìm cách trao chức ấy cho Tiểu Võ và Tiểu Ðiềm sao?"
Tiểu Bàn giật mình mặt lộ vẻ vui mừng, kêu lên rằng,Sư phụ thật là lợi hại, nhất là đêm qua dưới kiếm, à không, mà là dưới đao của sư phụ mới phải, Quản Trung Tà phải cúi đầu. Phải gọi là... gọi là gì mới phải?"
Hạng Thiếu Long biết trong lòng y hớn hở lắm, cho nên khó kiếm được từ nói cho đúng ý hắn, tiếp lời nói,Ðó phải gọi là nhân lúc y bệnh lấy luôn mạng y!“ Tiểu Bàn vỗ bàn nói,Ðúng là nhân lúc y bệnh lấy luôn mạng y. Chỉ cần cả chức đô vệ cũng rơi vào tay của chúng ta thì dù cho Lã Bất Vi và Lao ái có ba đầu sáu tay, cũng khó mà hành động được."
Lúc này nội thị vào báo buổi tảo triều đã đến.
Hai người nhìn nhau cười, rồi lên triều.
Không khí trong điện rất nghiêm túc.
Sau khi Hạng Thiếu Long được phong làm đại tướng quân, địa vị không còn giống như trước nữa, sẽ đứng sau bốn người, Vương Lăng, Vương Hột, Mạc Ngao và Ðỗ Bích, trở thành người thứ năm có địa vị quan trọng trong giới quân sự Giờ đây những kẻ là đại tướng ở nước Tần, trừ năm người này chỉ có Vương Tiễn và An Cốc Hề.
Trong ba người ngồi trên đài cao, chỉ có tiểu Bàn là mặt mũi vui vẻ nhất, còn Chu Cơ và Lã Bất Vi thì sắc mặt mệt mỏi rõ ràng là đêm qua ngủ không được ngon.
Sau khi triều thần tung hô, tiểu Bàn hỏi Hạng Thiếu Long chuyện xảy ra đêm qua.
Hạng Thiếu Long kể rõ đầu đuôi rồi nói với Quản Trung Tà rằng,Mời Quản đại nhân trình bản thẩm vấn bọn hung đồ.
Quản Trung Tà bước ra nửa bước, cúi người tâu rằng,Bọn hung đồ này đã độc phát thân vong, ai ai cũng ngậm sẵn trong mồm viên thuốc độc, cắn vỡ viên thuốc độc này, thuốc độc chảy xuống bụng đến khi bọn hạ thần phát giác ra thì đã cứu không kịp."
Lời ấy vừa nói ra, lập tức đều có tiếng xì xầm.
Hạng Thiếu Long đương nhiên không thể tin được, đó rõ ràng là thủ đoạn giết người bịt miệng của Lã Bất Vi.
Song không cần lão lên tiếng, Lao ái nghiêm mặt nói,Bị quân minh xét trong thành đô mà có một đám hung đồ, hành thích đại thần rõ ràng đã có dự mưu trước, hành sự chu đáo, nên không thể coi thường việc xử lý. Không những phải truy nã kẻ đứng phía sau mà phải điều tra ra việc phòng vệ trong thành có việc sơ sót gì, nếu không thì làm sao có thể để nhiều người như thế đột nhập vào trong mà chúng ta thì lại không biết gì?"
Khi mọi người đều gật đầu đồng ý. Hạng Thiếu Long và tiểu Bàn đều đồng thời kêu không hay.
Chỉ thấy Lao ái mượn cớ đó có thái độ chất vấn, thì biết ngay y và Chu Cơ đã ngấm ngầm bàn trước, giành lấy chức đô vệ thống lĩnh về phía tay mình.
Lã Bất Vi, Quản Trung Tà và Mông Ngao đều nhìn thấy rõ tâm ý của y, đồng thời biến sắc.
Xương Bình Quân nhất thời lại không nghĩ xa như thế, chất vấn Quản Trung Tà,Chả lẽ Quản đại nhân không có chút lai lịch về bọn người này hay sao?"
Quản Trung Tà bình thản nói,Mạt tướng đã thỉnh ý trọng phụ vì nội tình rất phức tạp, cho nên trọng phụ cần phải điều tra rõ ràng rồi mới báo lại cho bị quân."
Ðỗ Bích hừ một tiếng lạnh lùng nói,Quản đại nhân bận rộn suốt đêm rồi lại nói một câu không thể báo cáo hay sao? Thật ra thì nhìn binh khí của bọn chúng hoặc y phục, thì có thể suy đoán được lai lịch của bọn chúng, đồng thời có thể tìm ra được kẻ đứng đằng sau đó."
Lã Bất Vi cười ha ha nói,Ðỗ tướng quân nói rất hay, binh khí bọn thích khách này dùng đều là loại binh khí được chế tạo từ chỗ của Phố Cao, lão thần thấy chuyện này không có lý, oan uổng cho người khác cho nên mới sai Trung Tà tiếp tục điều tra. Nếu Ðỗ tướng quân cho rằng đó đã là bằng chứng, thì có thể xin lệnh bị quân bắt Phố Cao ngay lập tức xử tử.
Ðỗ Bích cả giận nói,Thật là quá đáng!"
Rồi quay sang tiểu Bàn, định lên tiếng thì tiểu Bàn ung dung nói,Ðỗ tướng quân xin đừng nóng giận, quả nhân tụ biết có kẻ giá họa cho Phố tiên sinh!"
Sắc mặt của Ðỗ Bích giãn ra, chỉ gườm gườm nhìn Lã Bất Vi rồi không nói gì nữa.
Tiểu Bàn đương nhiên không có thiện cảm gì với Ðỗ Bích và Phố Cao, nhưng trong tình thế giờ đây thể nào cũng phải đợi sau khi hắc long xuất hiện, ổn định được mọi chuyện, thì mới đối phó với Ðỗ Bích và Phố Cao.
Nếu không, mọi chuyện sẽ rối tung lên. Lã Bất Vi sẽ lợi dụng mở rộng thế lực, thậm chí thừa lộng được quyền, lúc đó biết thì đã trễ.
Phe của Ðỗ Bích và Phố Cao đứng đầu là Thành Kiều, chủ yếu nhờ vào nhân tâm của ba quận phía đông chưa ổn định cấu kết với người Triệu, khi xảy ra chuyện gì sẽ không dễ ứng phó.
Lã Bất Vi cướp lời,Lần này kẻ địch có thể lẻn vào thành gây chuyện, đương nhiên là có người yểm hộ mới có thể qua được cửa thành. Cho nên điều trước mắt cần phải truy xét, không phải ai chịu trách nhiệm mà là ai là kẻ đứng đằng sau lưng. Giống như khi lễ Ðiền liệp, phản binh của Cao Lãng quân có thể từ xa lẻn vào làm phản, trong đó có người yểm trợ tiếp ứng. Hạng đại tướng quân đã phụng mệnh điều tra, chỉ không biết đã có kết quả gì chưa."
Đề xuất Tiên Hiệp: Khủng Bố Sống Lại (Dịch)