Chương 473: Tam Tuyệt Mỹ Nhân (1)

N

gũ Phù hai chân mềm nhũn, khuy xuống.

Thật ra, y nhất thời không hiểu đã xảy ra chuyện gì ở đây.

Chỉ biết chuyện mình đang nghĩ trong lòng đã bị Hạng Thiếu Long vạch trần, vì có tật giật mình. Cũng giống như một người đang mặc bộ y phục dầy, đột nhiên bị lột trần truồng ra trước mắt mọi người.

Hạng Thiếu Long tuy đã biết được một điều, nhưng Ngũ Phù tưởng rằng gã đã biết toàn bộ.

Tức thời y vẫn chưa ý thức được hậu quả thật sự, nhưng trong tiềm thức thì biết rằng nếu hành vi đê tiện của mình bị vạch trần, thì có lẽ sẽ đắc tội với bị quân và Hạng Thiếu Long, tức sẽ gây họa diệt tộc.

Cho nên, y khuy xuống cũng là phản ứng của tiềm ý thức Lao ái biến sắc là bởi Ngũ Phù lừa gạt y.

Ðầu tiên, Ngũ Phù nói dối Ðiền Mỹ Mỹ không khỏe nên phải nghĩ sớm, đương nhiên không thể cùng qua đêm với y, nào ngờ là vì phải hầu hạ Lã Bất Vi, cho nên chuyện này không thể nhịn được.

Y tuy lấy làm lạ là sao hạng Thiếu Long lại biết được Ðiền Mỹ Mỹ sẽ hầu hạ Lã Bất Vi, nhưng sự phẫn nộ đã che lấp nỗi thắc mắc này.

Trừ Ðiền Mỹ Mỹ đã đoán được một vài phần, những người khác đều ngạc nhiên nhìn Ngũ Phù đang quỳ dưới đất, không hiểu đã xảy ra chuyện gì?

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ngũ Lâu chủ làm sai chuyện gì ư? Có câu, cả đời không làm gì thẹn với lòng, nửa đêm gõ cửa sẽ không kinh sợ. Ngũ lâu chủ xem ra thì ngược lại, mới nghe có một câu thì đã quỳ xuống, vậy là cớ làm sao."

Ngũ Phù cũng là hạng xảo quyệt, định thần xong thì thầm trách mình nhát gan, vội vàng nói ho khan rằng,Tiểu nhân chỉ là mất đà nên khuy xuống, các vị đại nhân đừng cười."

Lao ái lạnh lùng lên tiếng,Lâu chủ đến đây chẳng phải là đưa Mỹ Mỹ đến cho trọng phụ đại nhân hay sao?"

Ngũ Phù đối với Lao ái, không hề e sợ như đối với Hạng Thiếu Long, vội vàng nói,Sự thật quả như thế, song nếu nội sử đại nhân không vui, tiểu nhân sẽ đi từ chối trọng phụ vậy."

Ngũ Phù lúc này vẫn chưa hoàn hồn, chỉ muốn mau chóng bỏ đi, để điều tra tại sao Hạng Thiếu Long đã phát giác người của Lã Bất Vi đến.

Ðiền Mỹ Mỹ cười giòn tan, xóa tan không khí nặng nề, yểu điệu nói,Hạng đại tướng quân vừa rồi mới đi ra ngoài một vòng, phải chăng là đã gặp trọng phụ?"

Hạng Thiếu Long thừa biết Ðiền Mỹ Mỹ thừa cơ thông báo cho Ngũ Phù để cho y không cần lo lắng tưởng Hạng Thiếu Long đã biết được bí mật. Từ điểm này có thể biết Ðiền Mỹ Mỹ quả thật là người của Lã Bất Vi.

Hạng Thiếu Long nói,Ta không thấy trọng phụ nhưng thủ hạ của ta thấy tùy tùng của ngài nên mới thuận tiện đoán thử nào ngờ khiến cho Ngũ Lâu chủ phải giật mình."

Ngũ Phù và mọi người mới hiểu ra, Hạng Thiếu Long thì buồn cười trong lòng.

Lao ái đưa tay qua ôm eo Ðiền Mỹ Mỹ, quát Ngũ Phù rằng,Lâu chủ chắc phải biết nên làm thế nào rồi chứ?"

Ngũ Phù gật đầu, lầm lủi ra khỏi đại đường.

Phố Cao nâng chén cười,Cả đời không làm chuyện thẹn với lòng, nửa đêm bị gõ cửa cũng không sợ. Lần đầu tiên Phố Cao này mới nghe được câu nói có ý nghĩa như thế, Hạng đại nhân lời hay như châu ngọc, Phố Cao xin kính một chén."

Mọi người đều cảm thấy như vậy, nâng chén mời Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long trong lòng cười khổ, biết mình lại dùng một câu nói vượt qua thời đại này. Phố Cao cố ý dùng lại hai câu này, tức là đã thấy được lòng dạ của Ngũ Phù.

Lúc này mọi người đều đã ngấm rượu được mấy phần, Lao ái cười nói,Chúng ta hãy tạm thời quên chuyện ngày mai, trước tiên hãy thưởng thức tài nghệ biểu diễn của Thạch Tố Phương!"

Hạng Thiếu Long nâng chén,Hôm nay có rượu thì hãy say hôm nay, nỗi sầu ngày mai thì hãy để ngày mai lo, chúng ta cạn chén."

Mọi người đều nín thở chờ đợi sự xuất hiện của Thạch Tố Phương.

Cả Hạng Thiếu Long cũng chờ đợi nàng.

Ðội nhạc gồm mười tám thiếu nữ, lúc này đang đứng ngoài cửa, khi có tiếng nhạc trối lên, thì bắt đầu uốn éo lắc lu tiến vào.

Bọn họ ai nấy cũng trẻ trung xinh đẹp, người mặc áo hoa lại có thêm vũ hoa nên hấp dẫn vô cùng.

Ðột nhiên tiếng nhạc thay đổi, hai nhóm ca cơ xinh đẹp, mỗi nhóm tám người, mỗi người đều cầm quạt lông, người mặc tơ nhẹ chia làm hai bên tiến vào trong đại đường, mỗi người mỗi vẻ, khiến cho ai nấy đều trầm trồ khen không ngớt.

Nước Tần sau là nước mạnh nhất nhưng nếu nói về văn hóa, phong lưu thì không phải đối thủ của sáu nước kia.

Ðiền Mỹ Mỹ đã là vũ cơ thuộc hàng nhất lưu của nước Tần, nhưng mấy đoàn ca nữ đến từ phương đông này thì chỉ đành hổ thẹn không bằng.

Tuyệt vời nhất là dưới lớp áo mỏng manh, da thịt trắng hồng của các nàng đều hiện ra hết, khiến cho bọn nam nhân đều mặc sức nhìn, Lao Tứ thì cáng ngây ngất hơn.

Hạng Thiếu Long nhân đó quan sát phản ứng của mọi người, bọn Lao ái, Lệnh Tề, Hàn Kiệt tuy không thất thần như Lao Tứ, nhưng cũng trố mắt ra, mồm thì há hốc. Chỉ có Phố Cao vẫn trầm lặng, thì biết ngay kẻ này chỉ giả vờ để tạo ấn tượng giả cho người ta.

Trong nhóm vũ cơ, sau khi đã múa xong thì lại tụ thành một vòng tròn lớn, cất nhẹ tiếng hát.

Hạng Thiếu Long thì chẳng hiểu họ đang nói gì, đang suy nghĩ thì bọn vũ cơ đột nhiên tản ra như một bầy bướm, một nàng mỹ nhân tuyệt sắc hiện ra ở giữa.

Mọi người đều không biết mỹ nhân này đã đến từ lúc nào, mà có thể núp ở giữa đám ca cơ này, đến khi Phố Cao vỗ tay trước thì mới bình tĩnh phụ họa theo.

Mỹ nhân này mặc bộ y phục thêu hoa màu vàng, chân mang hài thêu, trên đầu cài một cây trâm đồi mồi, hai tay đeo thêm vòng hạt minh châu, trên cổ là một sợ dây chuyền làm bằng bạch thạch thập hợp với làn da trắng trẻo, thân hình mảnh khảnh, dáng vẻ yểu điệu, xinh đẹp đến mê người của nàng.

Trên khuôn mặt thon thon là đôi mắt long lanh, hai lúm đồng tiền, càng làm tô điểm thêm cho làn môi đỏ hồng của nàng, khiến cho người ta có cảm giác nàng không hề vương một chút bụi trần nào.

Nàng tuy ngồi dưới đất, chưa có động tác nào, nhưng người ta cũng cảm thấy dáng vẻ của nàng thật là nhàn nhã, nhẹ nhàng.

Hạng Thiếu Long ấn tượng sâu sắc nhất là chiếc cổ vừa trắng lại vừa thanh tú của nàng, khiến cho nàng tỏa ra một khí chất cao quý, không hề kém Cầm Thanh và Kỷ Yên Nhiên.

Khuôn mặt Thạch Tố Phương vừa hiện ra, bất luận là nam hay nữ đều ngây ngất trước vẻ đẹp ấy.

Các ca cơ khác đều ngồi xuống bao quanh nàng, phất quạt nhẹ về phía nàng, khiến cho người ta mới hiểu rõ rằng nàng chính là linh hồn trung tâm của vũ đoàn nay.

Thạch Tố Phương hình như không biết mình trở thành là mục tiêu của ánh mắt mọi người, vẫn như ngồi một mình trong khuê phòng, rồi nàng nhẹ nhàng từ từ cất tiếng ca.

Từ bờ môi của Thạch Tố Phương phát ra tiếng ca nhẹ nhàng, như mây như nước, mọi người đều thu hút bởi tiếng ca ấy.

Hạng Thiếu Long vốn là người không hiểu gì về âm luật, nhưng vì mấy năm nay bị ảnh hưởng bởi Kỷ Yên Nhiên, đã hiểu được chút ít, lúc này hiểu được tiếng ca của nàng có hiện sự u buồn, trong đầu hiện một bức tranh xinh đẹp, nàng hát rằng có một nàng tiên ở trong thung lũng sâu, đang than thở cho cảnh của mình, tiếng ca của nàng hay như là tiếng ca của Kỷ Yên Nhiên vậy.

Nàng đang hát bài Hái rau lư trong Kinh Thư, bài thơ này hiểu như cả cảnh chiến sĩ xuất chinh, nàng không ngừng lặp lại cái điệp khúc Hái rau lư... Hái rau lư...sau đó là một đoạn tả về tình cảm của các tướng sĩ, đó là tiếng ca đầy ai oán, khiến ai cũng điên đảo thần hồn.

Tiếng ca của nàng tuy lúc nhặt lúc vang. Lúc hư lúc thực, nhưng rất rõ ràng, nhả chữ rất chính xác, ai cũng có thể nghe được từng chữ. Khi nàng hát đến đoạn nếu ta đi, dương liễu bịn rịn, mây tan nghỉ lại mưa tuyết bay bay, đường đi trắc trở, vừa khát vùa đói. òng ta bi thương, nào biết ta buồn. Tiếng ca dần dần nhỏ lại rồi mất hút, như hòa nhập với ngàn núi vạn sông, lúc này các vũ cơ khác bắt đầu vây lại che lấy nàng rồi phủ quạt lại, toàn thể đều lui ra cửa.

Người nghe ngây ngất đến quên cả vỗ tay.

Hạng Thiếu Long cũng ngẩn ngơ nhưng không điên đảo thần hồn.

Khi mọi người còn đang say sưa, một đại hán mặc y phục lòe loẹt tuổi khoảng hơn bốn mươi tiến vào, quỳ xuống đất nói,Kim Thành bái kiến Phố Gia và các vị đại nhân."

Phố Cao định thần lại cười rằng,Vị này chính là Kim lão đại, toàn là nhờ y khổ công huấn luyện, chư vị mới có thể nghe được tiếng ca vừa rồi." Rồi giới thiệu mọi người với Kim lão đại.

Lao ái vui vẻ nói,Người đâu, hãy thưởng mười đỉnh hoàng kim cho Kim lão đại."

Rồi có kẻ hạ nhận đem tiền đến cho Kim lão đại.

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm gần đây quả thật là Lao ái đã kiếm được nhiều tiền mới phóng tay như thế.

Khi Kim lão đại đang cảm tạ, Phố Cao nói với vẻ đầy thú vị,Thái độ của Thạch cô nương đêm nay thế nào? Có thể mời nàng đến nói chuyện với ta chăng, để cho bọn chúng ta thể hiện lòng ngưỡng mộ."

Đề xuất Voz: Ngẫm
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN