Chương 474: Tam Tuyệt Mỹ Nhân (2)

Kim lão đại rõ ràng chuyên ứng phó với những chuyện như thế này, giả vờ hạ giọng nói với giọng bí hiểm,Xin đừng gấp gáp với nàng. Ðợi tiểu nhân tìm được thời cơ, thì sẽ sắp cho nàng gặp mặt các vị đại nhân, chuyện này hãy cú giao cho tiểu nhân."

Các thiếu nữ nghe như thế đều thở phào.

Bọn tứ hoa của Túy Phong lâu thì càng lộ vẻ hờ hững, như chẳng có Thạch Tố Phương vào đâu, nhưng trong bụng thì rất đố ky.

Nói luận về sắc đẹp, Ðiền Mỹ Mỹ so với Thạch Tố Phương quả thật không kém bao nhiêu. Nhưng nếu luận về tài nghệ thì chí ít cũng thua một bậc. Còn về cách ăn mặc bề ngoài thì thua nhiều lắm, giả sử những điều đó đều do Kim lão đại nghĩ ra thì y quả thật không đơn giản.

Kim lão đại quay sang Hạng Thiếu Long nói,Mỹ nữ của tiểu nhân trước đây mắt nhô cao quá đầu, nhưng đối với Hạng đại nhân thì đặc biệt để ý. Ðêm nay chính vì lúc đại nhân cũng dự tiệc nên rất vui mừng, lại còn hát bài hát hay nhất của nàng nữa."

Hạng Thiếu Long trả lời với lời khiêm nhường. Ðồng thời trong lòng mắng thầm, vừa rồi khi Thạch Tố Phương cất tiếng hát, từ đầu đến cuối không hề nhìn mình, mà Kim lão đại lại nói như thế, rõ ràng là do Phố Cao dặn dò để khơi dậy lòng đố ky của Lao ái đối với mình.

Quả nhiên Lao ái lộ vẻ ganh tị, cười ha ha mà rằng,Ðã như thế, ông sắp xếp cho Thạch tiểu thư gặp riêng Hạng đại nhân là được, nếu có bọn chúng tôi thì sẽ trở thành vật cản mất."

Hạng Thiếu Long tiếc không đập cho Kim lão đại một trận, đồng thời thầm mắng thủ đoạn độc ác của Phố Cao.

Cái kế li gián này thật dùng cho Lao ái rất hiệu quả.

Bởi vì Lao ái trước đây luôn đố kị với quan hệ của Thiếu Long và Chu Cơ, cho nên mấy câu nói vừa rồi của Kim lão đại đã nhắm trúng đích.

Hạng Thiếu Long quay đầu sang Lao ái, cười gượng gạo nói,Lao đại nhân đừng cho rằng lời nói của Kim lão đại là thật, ta thấy Thạch tiểu thư không hề để ý đến kẻ nào mới phải."

Lao ái cười khan hai tiếng, rõ ràng là khó giải thích.

Người vui mừng nhất đương nhiên là Phố Cao, lại nâng chén chúc rượu.

Kim lão đại thừa cơ lui ra ngoài.

Một lát sau Ngũ Phù lại đến, lại còn có ba người Lã Bất Vi, quản Trung Tà và Hứa Thương, rồi chặn Kim lão đại.

Mọi người đều cảm thấy bất ngờ, ngạc nhiên nhìn.

Lã Bất Vi đến giữa sảnh đường, quét mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại ở chỗ Lao ái, cười ha ha nói,Lần này ta phạt nội sử đại nhân ba chén rượu."

Bọn Lao ái, Hạng Thiếu Long đứng dậy thi lễ, mấy ả thiếu nữ đều quỳ phục xuống đất.

Lao ái trước đây ở dưới trướng của Lã Bất Vi, gần đây vì có Chu Cơ chống lưng, cho nên thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn còn kiêng dè Lã Bất Vi ít nhiều, tuy không gặp mặt thì có thể ra oai nhưng giờ đây mặt đối mặt, lập tức hạ mình xuống nói,Trọng phụ sao lại hỏi tội tichức?"

Lã Bất Vi vuốt râu cười nói,Thiếu Long, Hứa lão bản và các vị mỹ nhân có thể làm chứng để ta lần lượt kể tội ra, xong có thể phạt là có lý hay không?"

Hứa Thưởng ở phía sau lưng Lã Bất Vi quát rằng,Sao không rót rượu phạt cho ngự sử đại nhân."

Lã Bất Vi hân hoan nói,Các vị mỹ nhân hãy ngồi dậy đi."

Bọn thiếu nữ đều y theo lời ngồi dậy.

Ðiền Mỹ Mỹ và Dương Dự một người cầm bầu rượu, người kia cầm chén, rót ra một chén rượu, đưa dâng lên cho Lao ái, Lao ái lúc này như chuột gặp mèo.

Hạng Thiếu Long bất ngờ trong lòng khen hay.

Lã Bất Vi vừa bước vào đã đè bẹp khí thế của mọi người, hoàn toàn nắm được quyền chủ động.

Lúc này Kim lão đại ngơ ngác đứng bên cạnh Ngũ Phù, không hiểu rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

Bọn thủ hạ của Lao ái thấy Hạng Thiếu Long và Phố Cao cũng cứng họng nên càng không thể chen vào.

Quản Trung Tà đứng bên cạnh Lã Bất Vi thì mỉm cười, thần thái rất tự nhiên, khiến cho con người ta không nhìn thấy mấy ngày trước y đã bại dưới Bách Chiến bảo đao của Hạng Thiếu Long.

Lã Bất Vi chắp tay phía sau lưng, ung dung bước về phía Lao ái tủm tỉm cười nói,Tội đầu tiên, chính là biết rõ bổn trọng phụ đến Túy Phong lâu mà vẫn không bước ra chào hỏi, quan hệ của chúng ta đã trở nên khác lạ từ lúc nào?"

Lao ái cảm thấy lúng túng lắm trả lời rằng,Ðáng phạt! Ðáng phạt!" rồi dốc cạn chén rượu thứ nhất.

Khi Phố Cao nhìn thấy Ðiền Mỹ Mỹ đang rót chén rượu phạt thứ hai cho Lao ái thì cười ha ha nói,Chén rượu phạt thứ nhất của trọng phụ, kẻ đáng phạt là chúng tôi mới phải."

Lã Bất Vi lắc đầu cười,Bổn trọng phụ nào dám trách Phố lão bản, nhưng trách tiểu Lao là điều đương nhiên, đúng không? Ngự sử đại nhân.“ Trong mắt Lao ái lướt qua tia tức giận nhưng rồi biến mất ngay, câu nói đó thầm mắng y bội nghĩa. Cúi đầu trầm giọng nói,Lời của trọng phụ đương nhiên không thể sai được. Không biết tội thứ hai phải phạt là gì?"

Lã Bất Vi đưa mắt sang phía Hạng Thiếu Long mỉm cười,Thiếu Long liệu việc như thần hay là ngươi đoán thử?"

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn Lao ái cười gượng gạo nói,Trọng phụ hành động gây bất ngờ cho người ta, Thiếu Long làm sao đoán được?"

Lã Bất Vi cảm thấy đắc ý lắm, rồi quay bước về chỗ ban nãy, cuối cùng bước đến cửa nhìn mọi người cười rằng,Chén thứ hai vẫn là chuyện có liên quan đến chén rượu phạt thứ nhất, vừa rồi gặp Kim lão đại hỏi ra thì đã biết Lao ái, tiểu Lao đã sắp hết buổi biểu diễn tài nghệ của tam tuyệt nữ, một cơ hội hiếm có như thế này, Tiểu Lao làm sao có thể bỏ qua phần của Lã Bất Vi này được?"

Quản Trung Tà phụ họa,Ta đương nhiên không có tư cách trách phạt tiểu Lao, nhưng cũng không khỏi trách được tiểu Lao coi ta như là bạn bè."

Lao ái bị mỗi người trách một câu, hết đường chống đỡ, mà bọn họ hễ cứ mở miệng ra thì gọi tiểu Lao như ngày trước, sắc mặt bắt đầu khó coi, nhưng khổ vì thế vẫn không bằng Lã Bất Vi, chỉ đành nuốt cơn giận này xuống, uống cạn chén rượu thứ hai, thở dài than rằng,Chén rượu phạt thứ ba thứ lỗi cho tichức không hiểu được nguyên cớ."

Phố Cao nhíu mày nhìn hai người Lã, Lao ngơ ngác không hiểu được nguyên cớ gì Lã Bất Vi lại công nhiên bỉ mặt Lao ái như vậy.

Chỉ có Hạng Thiếu Long lờ mờ đoán được nguyên nhân, cũng là bởi Lã Bất Vi tưởng rằng mình đã lừa gạt được Hạng Thiếu Long thông qua Ngũ Phù, hãm hại Lao ái, nên mới có ý làm khó cho Lao ái, nhưng mục tiêu thật sự chính là Chu Cơ.

Nếu tiểu Bàn chấp nhận liên kết với Lã Bất Vi để đối phó với Lao ái thì dù cho Chu Cơ có muốn cũng không thể bảo vệ nổi y.

Lại nghĩ sâu thêm một phần nữa, Lã Bất Vi rõ ràng là muốn thăm dò thử xem Hạng Thiếu Long phải chăng đã trúng kế phản gián của y.

Nghĩ đến đây Hạng Thiếu Long nói,Nếu tội thứ ba có liên quan đến Mỹ Mỹ tiểu thư, thì mong trọng phụ đại nhân tạm thời tha tội cho nội sử đại nhân, đừng nói ra nữa, vậy thì mọi người đều vui, hãy về nhà mà nghỉ ngơi."

Lần này đến lượt bọn Lã Bất Vi, Quản Trung Tà biến sắc, rõ ràng Hạng Thiếu Long đã nói trúng được tâm sự của bọn họ.

Ðiền Mỹ Mỹ thất sắc nhìn Hạng Thiếu Long rồi cười gục xuống run lên bần bật.

Lao ái lập tức vỡ lẽ ra, biết rằng Lã Bất Vi sắp công khai tuyên bố nạp Ðiền Mỹ Mỹ làm thiếp, nếu lần này y tranh đoạt mỹ nhân với Lã Bất Vi thì quả là tội rất lớn, phụ ơn cất nhắc của Lã Bất Vi.

Trong sảnh đường im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng của cả kim rơi.

Lã Bất Vi rốt cuộc vẫn là một nhân kiệt nâng được thì bỏ xuống được, hướng ngón tay cái về phía Hạng Thiếu Long khen rằng,Thiếu Long hay lắm, chính vì hai câu nói này của ngươi bổn trọng phụ lấy về chén rượu phạt thứ ba."

Rồi lạnh lùng nói,Mỹ Mỹ hãy về tiểu lâu trước, lát nữa bổn trọng phụ sẽ đến gặp nàng."

Ðiền Mỹ Mỹ lo lắng nhìn Lao ái, lúc này Lao ái giận đến nỗi xanh mặt, cúi đầu đứng dậy đột nhiên nước mắt tuôn thành dòng, bưng mặt chạy ra ngoài.

Hàn Kiệt tay đặt lên đốc kiếm, nhìn Lao ái, rõ ràng, là chỉ cần một ánh mắt của Lao ái thì lập tức sẽ ra tay. Quản Trung Tà và Hứa Thương đều đặt tay lên đốc kiếm, nhưng cố ý không thèm dòm Hàn Kiệt, ra vẻ hờ hững.

Trong đại đường nhất thời đầy sát khí.

Trong mắt Lao ái hung quang chợt hiện lên rối tắt, thở dài chậm rãi nói,Ðêm đã khuya, mọi người hãy về nghỉ sớm."

Lã Bất Vi ngửa mặt lên trời cười ha ha, quay sang Phố Cao và Hạng Thiếu Long chào tạm biệt rồi quay đầu đi thẳng, hai người Hứa, Quân cũng đi theo y.

Lao ái trầm ngâm một lát sau rồi lắc đầu cười gượng nói,Giờ đây ta chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành mà thôi."

Hạng Thiếu Long thở dài nhưng lại là thở phào, bởi vì mối xung đột và đối kháng giữa Lao ái và Lã Bất Vi, cuối cùng đã nổ ra, và chắc xuất phát từ Ðiền Mỹ Mỹ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đạo Quỷ Dị (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN