Chương 481: Tam Tuyệt Danh Cơ (2)
Bọn nô tỳ trước tiên dọn rượu thịt lên, lại có nữ nhạc sư gảy đàn trợ hứng.
Không bao lâu sao thì bọn ca cơ xuất hiện, ai ai cũng yểu điệu nhịp nhàng, chỉ tiếc là Hạng Thiếu Long, Lao ái, Hàn Kiệt đang mải nghĩ đến chuyện khác không có lòng thưởng thức.
Múa xong, bọn vũ cơ và bon nhạc sư lui ra khỏi đại sảnh, chỉ để lại sau mĩ nữ, toàn là bọn có nhan sắc.
So ra các công khanh đại thần ở Hàm Dương trừ Lã Bất Vi không ai bằng Ðỗ Bích.
Hàn Kiệt thuận miệng hỏi,Phố gia đến Hàm Dương là để buôn bàn gì?"
Phố Cao cười nói,Có nhạc phụ của Hạng đại nhân ở đây nào đến lượt ta kiếm lời."
Mọi người đều biết y nói đùa, Ðỗ Bích cười nói,Vị bằng hữu này của ta làm sinh ý cũng như thuật trị quốc của Y Doãn, Lã Thượng, binh pháp của Tôn Võ, Ngô Khởi, chính trị của Thương ưởng khiến cho người ta khâm phục không còn lời gì để nói."
Phố Cao khiêm nhường nói,Còn nói là bằng hữu, cứ mãi thổi phồng ta, song nói đến làm sinh ý, Phố mỗ khâm phục nhất là ba người. Người thứ nhất chính là thái nhạc Ô Thị Lô của Thiếu Long đây, ngựa mà ông ta nuôi nhiều đến nỗi không thể tính bằng con mà phải tính bằng sơn cốc. Người thứ hai chính là Bạch Khuê, kẻ kinh doanh mễ cốc và tơ tằm ở nước Ngụy, mùa bội thu thì y mua vào với giá thấp, mùa hạn hán thì y bán ra với giá cao. Người thứ ba là Y Ðốn, muối trong kho lẫm của y đủ cho người trong thiên hạ ăn trong mấy năm. Còn Lã Bất Vi ư? Vẫn chưa đủ tư cách."
Hạng Thiếu Long nghĩ chỗ lợi hại của Phố Cao chính là không để lại dấu vết những lời chê Lã Bất Vi, những lời này vừa hay vừa có tính thuyết phục.
Hàn Kiệt cười,Song Lã Bất Vi là người biết đầu cơ."
Mọi người đều hiểu ý của y nên cười ầm lên.
Hàn Kiệt từ khi xuất đầu lộ diện trong buổi mừng thọ của Lã Bất Vi thì cho đến nay vẫn rất hạ mình, hình như sợ qua mặt Lao ái, nhưng về kiến thức và cách ăn nói, y không bằng Lao ái.
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Phố gia không phải chuyên gia đầu cơ hay sao?"
Phố Cao cười gượng gạo nói,Hạng đại nhân độ lượng đừng khơi lại vết đau này nữa, lần đó tại hạ thua rất thê thảm, nếu biết sóm thì đã học theo cách của Trọng Tôn Long nước Tề, chỉ cần một cao thủ có bản sự bằng một nửa Hạng đại nhân thủ thế thì đảm bảo tiền bạc sẽ cuồn cuộn chảy vào, để tránh được mối nguy trong nghề cá cược như lệnh nhạc phụ."
Lần này cả Hạng Thiếu Long cũng phải bật cười, miệng lưỡi của kẻ buôn bán quả thật khác người, sinh động thú vị hơn nhi êu.
Lao ái thì chỉ quan tâm đến Thạch Tố Phương, nói,Thạch tiểu thư có thể đến được không?"
Ðỗ Bích cười nói,Ðại nhân yên tâm, nữ nhân càng xinh đẹp thì càng khó hầu hạ, Thạch tiểu thư tuy ở trong tệ phủ nhưng đến giờ chính ta cũng chỉ có gặp hai lần, nhưng cùng dự tiệc như thế này thì là lần thứ nhất chỉ toàn là nhờ ăn theo ba vị mà thôi."
Lao ái thấy Ðỗ Bích nâng cao mình hư thế thì cảm thấy vinh hạnh lắm, vội vàng nâng chén chúc rượu.
Hạng Thiếu Long chỉ giả vờ chứ không uống giọt nào vào miệng, Phố Cao ngạc nhiên nói,Hạng đại nhân phải chăng chê rượu không hợp ý, để tại hạ sai người đi đổi bình rượu khác."
Hạng Thiếu Long cười nói,Nhớ mấy ngày trước Phố gia bị người ta phục kích bắt, e rằng cũng như tại hạ, chỉ nhấp môi rồi dừng lại."
Phố Cao định nói tiếp thì ánh mắt Lao ái sáng lên nhìn về phía cửa lớn.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của y bao gồm có Hạng Thiếu Long, mắt mở to, mồm há hốc.
Chỉ thấy Thạch Tố Phương được hai tỳ nữ đỡ ở hai bên, uyển chuyển bước vào trong sảnh đường.
Chắc nàng mới tắm táp nên mái tóc dài buông óng ả, trên có cài một cây mộc thoa, nàng không trang điểm, người mặc một chiếc áo mài trắng, tay áo dài đến bàn tay, lộ ra ngón tay thon dài, phía dưới là chiếc váy dài đến vét đất màu vàng, không mang bất cứ một phục sức nào nữa nhưng làm cho nàng đẹp gấp trăm ngàn lần những nữ tử ăn mặc lòe loẹt.
Mọi người bắt đầu đứng dậy, trong đầu dâng lên cảm giác xấu hổ.
Thạch Tố Phương có vẻ lãnh đạm cúi người ngồi xuống giữa hai vị Lao, Hạng. Mọi người lúc này mới ngồi xuống cùng nàng.
Lao ái phất tay cho ả tỳ nữ phía sau lui ra, tự tay mình rót rượu cho nàng, xem ra y đã quên hết lời cảnh cáo của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long ngửi được mùi thơm trên cơ thể nàng bất chợt nhớ đến Kỷ Yên Nhiên, rồi gã tỉnh người ra càng lúc càng thấy không thể coi thường tên con buôn Phố Cao này.
Dã tâm của con người là cái không thể thỏa mãn được, cho nên địa vị của Lã Bất Vi chính là mục tiêu để y hướng tới, vì thế đứng trước sắc đẹp mà không thèm để ý.
Còn Ðỗ Bích thì trước nay có ý với Kỷ Yên Nhiên, nhưng tự nhiên cũng không chống cự lại được sức hấp dẫn của Thạch Tố Phương.
Thạch Tố Phương cảm tạ Lao ái rồi liếc mắt nhìn mọi người, không riêng gì Lao ái tất cả những người khác đều thấy ngây ngất trong lòng.
Lao ái đợi nàng đã lâu nhưng giờ đây khi nàng ngồi bên cạnh, y vẫn không biết nói lời gì mới phải.
Thạch Tố Phương chủ động mời mọi người một chén, bình thản quay sang hỏi,Hạng đại nhân cớ gì đột nhiên lại rảnh thế?"
Hạng Thiếu Long bị nàng nhìn đến nỗi lúng túng nâng chén cười rằng,Tại hạ không đành nói dối vơi Thạch tiểu thư chỉ đành tự phạt mình một chén, mong tiểu thư bỏ qua cho Hạng mỗ."
Phố Cao cười lớn,Thạch tiểu thư nếu biết rằng Hạng đại nhân mạo hiểm đến đây uống chén rượu này thì trong lòng sẽ cảm động lắm."
Hạng Thiếu Long cạn chén rượu, đặt chén rượu xuống, chỉ thấy trong mắt của Thạch Tố Phương lộ vẻ kì dị, rồi tránh anh mắt của gã, hỏi Phố Cao vì gì mà nói lời ấy, đợi Phố Cao giải thích xong, Thạch Tố Phương vui mừng nói,Vậy thì Tố Phương xin thất lễ uống cùng đại nhân một chén."
Nói là một chuyện, làm là một chuyện, Lao ái thấy Thạch Tố Phương chú ý đến Hạng Thiếu Long thì bẽ bàng cạn chén cùng nàng.
Ðỗ Bích cười nói,Hãy khoan, tiểu thư của chúng ta trước nay có thói quen mỗi làn gặp yến tiệc chỉ uống ba chén, giờ đây đã uống được hai chen, Lao đại nhân nhất đinh phải trân trọng."
Lao ái càng buồn hơn, lại không dám làm mất phong độ của mình, chỉ đành cười khan hai tiếng rồi khen tài nghệ của nàng.
Thạch Tố Phương không biết có phải không thèm nghe hay không, khi Lao ái khen nàng quá đáng chỉ cười nhạt.
Lao ái trong lòng ham muốn nhưng không biết làm cách nào nữa, Hàn Kiệt kiếm thuật tuy cao nhưng trong trường hợp này cũng không thể giúp đỡ được.
Khi Lao ái khen tài nghệ của Thạch Tố Phương là xưa nay chưa ai có, Thạch Tố Phương khúc khích cười nói,Lao đại nhân thật quá khen, so với người xưa nghề ca vũ của Tố Phương chẳng là gì cả chỉ mong được giải sầu cho các vị đại nhân Vũ nhạc của người xưa thì có nghĩa định quốc an bang. Vua Thuần đã làm nên Vận, vua Vũ đã nghĩ ra Ðại Hạ, Võ Vương đã viết ra Ðại Vũ. Ðược Khổng Khâu xếp trong lục nghệ, nào đền lượt đám nữ tử chúng tôi so bì."
Lao ái rõ ràng ít hiểu biết về mặt nên chỉ ngạc nhiên cười theo không nói gì nữa.
Hạng Thiếu Long thì lại càng mù mờ hơn Lao ái, chột dạ thầm nghĩ chắc xuất thân của Thạch Tố Phương cũng không phải là đơn giản.
Thạch Tố Phương bình tĩnh nói,Cạc vị đã từng nghe câu truyện này chưa? Sau khi Sở Văn Vương chết đi để lại một vị phu nhân xinh đẹp, công tử Nguyên muốn quyến rũ nàng nhưng không thể nào bước vào được, vì thế dựng nên một biệt quán cạnh cung của nàng, ngày ngày đều tấu nhạc mong dụ nàng ra ngoài. Một ngày nọ nàng ra ngoài thật, công tử Nguyên cứ tưởng làm cho nàng động lòng."
Nói đến đay thì im bặt lại không nói nữa.
Lúc nàng nói chuyện rành rọt âm thanh rất dễ nghe, Hạng Thiếu Long cũng bắt đầu chú ý. Lao ái thì không cần phải nói nữa. có một chỗ đặc biệt của nàng là khiến cho người ta rất khó chạm đến, trước mặt nàng ai cũng có cảm giác tự ti.
Ðỗ Bích nói,Quả phụ của Sở Văn Vương đương nhiên không động lòng, e rằng Nguyên công tử tỏ tình sai rồi."
Trước mặt mĩ nhân, Ðỗ Bích nén không được cũng ra vẻ một lần để giành lấy ấn tượng tốt của nàng.
Lời duy nhất có thể nói thì bị Ðỗ Bích nói rồi, Lao ái không có cơ hội xen vào.
Hạng Thiếu Long thâm kêu không hay, Lao ái đã bị hạng mĩ nữ này hoàn toàn kiềm chế trong lòng bàn tay, nếu nàng tỏ ra tốt với một mình mình thì khiến cho Lao ái khó chịu, sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ tốt đẹp giữa mình và Lao ái.
Hàn Kiệt mỉm cười nói,Mong tiểu thư khai ơn, cho chúng tôi biết kết cuộc của câu chuyện này."
Thạch Tố Phương nói,Vị phu nhân ấy đã khóc rằng, tiên quân tấu nhạc là để tu sửa võ bị, giờ đây công tử không lấy đó đối địch mà lại dùng nó ở chỗ vị môn nhân này. Thật kì lạ, công tử Nguyên nghe xong thì cảm thấy xấu hổ lắm lập tức đem sáu trăm xe đi đánh nước Trịnh."
Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên, câu chuyện này có ý chê tài nghệ ca vũ của mình không đáng cho người ta khen ngợi, hàm ý sâu xa nhưng cũng mang chút bi thương, khiến cho người ta lập tức thay đổi thái độ với nàng, không coi nàng là một ca kĩ bình thường nữa.
Đề xuất Voz: Lên Núi Cấm Săn Rắn Hổ Mây - William