Chương 482: Tam Tuyệt Danh Cơ (3)
Phố Cao cười ha ha, xóa tan bầu không khí trầm lắng, nói,Phố mỗ đã lãnh ngộ cao kiến của Thạch tiểu thư."
ánh mắt Thạch Tố Phương hướng về Hạng Thiếu Long nói,Trước khi Tố Phương đến đây không biết các vị đại nhân đang bàn luận chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long đang nghiên ngẫm câu chuyện của Thạch Tố Phương, suy đoán dụng ý của nàng khi kể câu chuyện này, nghe thế thì giật mình, nén không được,ô, hình như có liên quan đến chuyện làm sinh ý."
Mọi người thấy gã dáng vẻ kì lạ thì cười ầm lên.
Thạch Tố Phương cũng bưng miệng cười, dịu dàng nói,Chắc chủ đề này là do Phố gia gợi ra."
Lao ái nổi lòng ganh ty buột miệng nói rằng,Tiểu thư liệu việc như thần, chính là như thế."
Hạng Thiếu Long trong lòng cười khổ, Thạch Tố Phương vừa xuất hiện thì đã khống chế được toàn trường, Lao ái ngày thường là kẻ miệng lưỡi hơn người nhưng giờ đây chỉ phụ họa được mấy câu, mà mình cũng cảm thấy phải nói gì mới phải nữ nhân như thế này, lần đầu tiên mới gặp được.
Ðỗ Bích cười và nói,Phố lão bản bảo rằng khâm phục nhất ba người, đó chính là Ô Thị Lôi, Bạch Khuê và Y Ðốn, không biết Thạch tiêu thư khâm phục ba người nào?"
Thạch Tố Phương nhoẻn miệng cười,Có bao vị cao hiền đang ngồi đây lúc nào mới đến lượt tiểu nữ lên tiếng, hay là xin mời Lao đại nhân nói trước."
Lao ái nhìn nàng chằm chăm, nhất thời không hiểu nàng và Ðỗ Bích nói gì nên chưa lúng túng lên tiếng.
Hàn Kiệt thấy chủ gặp khó khăn bèn lên tiếng nói giúp,Hay là để tại hạ nói trước. Người tại hạ khâm phục nhất chính là Tôn Võ. Không những đã để lại binh thư tuyệt thế cổ kim, năm xưa chỉ có mấy vạn quân Ngô mà khéo dụng kế hay, đi vào nguy hiểm để rồi đại phá quân Sở nhiều hơn họ đến mấy lần rồi đánh thẳng đến Dĩnh Ðô, có thể nói là người xưa không bằng, người sau theo không kịp."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ chỉ có người trải qua cuộc chiến tranh này mới biết được Tốn Võ đánh trận hay như thế nào.
Ðỗ Bích nói,Thế là Hàn đại nhân đã nói giùm lời trong lòng ta, trong cuộc đời này, người ta khâm phục nhất cũng là Tôn Võ."
Thạch Tố Phương đưa mắt nhìn Lao ái, Lao ái vội nói,Tôn Võ tuy là một tuyệt đại binh gia nhưng rốt cuộc vẫn là tôi tớ cho người ta. Kẻ Lao ái khâm phục nhất là Tấn Văn Công, ông ta có thể ngồi yên trong vỗ ngoài, làm nên nghiệp bá, công nghiệp của ông ta hơn hẳn Tề Hoàn công."
Thạch Tố Phương hững hờ nói,Té ra Lao đại nhân là người nuôi chí lớn."
Phố Cao và Ðỗ Bích nhìn nhau cũng như Hạng Thiếu Long, rõ ràng đã nghe được Thạch Tố Phương muốn châm biếm Lao ái muốn là quốc quân.
Lao ái vẫn còn tưởng rằng Thạch Tố Phương khen ngợi y nên còn đang dương dương đắc ý.
Hạng Thiếu Long cảm thấy chán nản trong lòng, sáu người trong tiệc rượu này ai ai cũng có lòng riêng, không hề có thành ý với nhau, không những không hợp nhau mà còn có cái cảm giác đầu trâu không đối được với mõm ngựa, nén không được nói,Tại hạ thì ngược lại với Lao đại nhân. Trong lòng không có chí lớn, người mà tại hạ khâm phục rất nhiều, cho nên rất khó đưa ra một người nào."
Phố Cao phì cười,Người ta khâm phục nhất là Hạng đại nhân, ung dung tự nhiên khiến người ta khó mà bắt bẻ được, chả trách nào Quản Trung Tà phải hạ mình dưới Bách Chiến đao pháp của Hạng đại nhân."
Lao ái biến sắc, tuy y biết Phố Cao cũng nâng Hạng khen mình, nhưng Hạng Thiếu Long quả thật nhanh trí không hề hạ xuống thế hạ phong vì những lời nói lợi hại của Thạch Tố Phương, còn mình thì thất thế muốn không đố kị quả là khó.
Hàn Kiệt chen vào nói,Không biết người trong lòng của Thạch tiểu thư là vị minh quân mãnh tướng nào?"
Mọi người đều cảm thấy hứng thú chờ câu trả lời của Thạch Tố Phương.
Thạch Tố Phương như nhìn về một nơi xa xăm,Nơi đóng quân sẽ sinh toàn bụi gai, sau chiến trận là những năm đói khổ, vì giành đất mà đánh nhau, người chết đầy đồng, vì giành thành mà đánh nhau, người chết đầy thành, quân chủ mãnh tướng phía sau lưng toàn là người dân khổ nạn, làm sao có thể là người Tố Phương khâm phục?"
Lúc này cả Ðỗ Bích cũng cứng họng không nói được gì ngược lại Hạng Thiếu Long lại quên đi tình huống giữa địch với ta ngạc nhiên nói,Ðáng thương thay xác khô bên sông Vô Ðịnh, đáng sầu thay người trong chốn khuê phòng. Cho nên có cái gọi là sau cuộc chiến công thì thuộc về một người nhưng có hàng ngàn xác ngã xuống, không ngờ Thạch tiểu thư đã hiểu được như vậy. ô! Sao các người lại nhìn ta như vậy?"
Khi gã nói hai câu đầu Thạch Tố Phương quay phắt sang nhìn gã, cả bọn Phố Cao cũng biến sắc.
Hạng Thiếu Long biết mình trong lúc nhất thời đã cầm nhầm danh ngôn của người xưa. Gã tuy hiểu biết ít về thi tù nhưng những điều hắn biết đều rất phổ biến, nhưng cũng là những câu danh ngôn hay nhất.
Hàn Kiệt nhíu mày nói,Ðáng thương thay xác khô bên sông Vô Ðịnh, đáng sầu thay người trong chốn khuê phòng.
Hai câu này đã nói hết sự tàn khốc của chiến tranh, không biết con sông Vô Ðịnh nằm ở chỗ nào?"
Hạng Thiếu Long né tránh ánh mắt của Thạch Tố Phương, bảo rằng,Ðó có thể là bất cứ con sông nào nên mới gọi là sông Vô Ðịnh.
Ðỗ Bích nhìn kĩ gã một lúc rồi thở dài rằng,Chả trách nào Hạng đại nhân lọt vào mắt xanh của Kỷ tài nữ. Sau một chiến công là ngàn vạn thân xác, song từ xưa đến nay, chiến tranh là bình thường, không phải người giết ta thì ta giết ngươi, chẳng còn cách nào nữa."
Lao ái thấy Hạng Thiếu Long khiến cho Thạch Tố Phương chú ý, cảm thấy nhụt chí lắm nhưng cũng khó nén lòng đố kị lẻn sang chuyện khác mà nói rằng,Thạch tiểu thư vẫn chưa nói ra người mà mình khâm phục."
Thạch Tố Phương thu lại ánh mắt nhìn Hạng Thiếu Long, liếc sang Lao ái sau đó mới ngó lên cây xà nhà ở trên đầu, u buồn nói,ở nước Sở có một người, nghe nói Sở vương biết y có tài đức sang mời y làm tướng quốc. Y bèn hỏi sú giả rằng, Nghe nói Sở vương có con rùa thần, chết đã hơn ba ngàn năm, Sở vương vẫn giấu trong tay áo. Con rùa ấy chấp nhận chết để người ta cất xương hay là muốn sống để thò đuôi nơi bùn lầy? Sứ giả đáp, Thà sống nơi bùn lầy để được thò đuôi Người ấy bảo rằng, Hãy về đi, ta thà sống trong bùn lầy để được thò đuôi còn hơn.“ Không biết nàng cớ gì lại kể thêm một câu chuyện nữa.
Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Trong lòng rốt cuộc là vị tiên hiền nào mà có một câu chuyện hay đến thế, chỉ tiếc là kiến thức có hạn ngoài một số người của các phái Nho, Mặc, Ðạo, Pháp thì gã chẳng nhớ ai cả." Ðột nhiên vỗ bàn kêu rằng,Té ra người mà tiểu thư khâm phục là Trang Chu, kẻ chỉ thường lấy những câu chuyện kì lạ để lý giải những đạo lý huyền diệu, trả trách nào lại thích kể chuyện đến thế."
Mọi người lúc này mới nhớ đến Trang Chu đồng thời nhìn Hạng Thiếu Long bằng con mắt khác.
Thạch Tố Phương càng ngạc nhiên hơn quay qua nhìn gã.
Đó chính là sự khác nhau giữa xưa và nay. Trong thời đại này người ta chỉ viết sách bằng tre nên lưu truyền không rộng, chỉ một số người mới biết được. Còn người ở thế kỉ hai mươi mốt không những dễ dàng có được những loại sách báo mà còn có cả những loại sách điện tử, còn người cổ đại đọc sách thì khó hơn, đó chính là sự khác nhau của hai thời.
Thạch Tố Phương ngạc nhiên nói,Té ra Hạng đại nhân cũng nghiên cứu Trang Chu, tiểu nữ nhìn quanh xưa nay, chưa tìm ra người nào có kiến thức siêu phàm như ông ta, chỉ có ông ta mới thấu hiểu được cuộc đời, coi nhẹ sự sống chết thành bại, thoát ra khỏi sự trói buộc của dục vọng, hỉ nộ ái lạc trên cuộc đời này, coi mình và vạn vật trời đất đều là một, không phân chia ngã hoặc phi ngã."
Lần này đến lượt bọn Hạng Thiếu Long đều biến sắc. Chỉ những lý giải của nàng đối với Trang Tử thì cũng biết trí tuệ của người mĩ nữ này siêu phàm đến mức nào.
Hàn Kiệt cung kính nói,Dám hỏi tiểu thư là nữ sĩ phương nào?"
Thạch Tố Phương trong mắt lộ vẻ u buồn, nhỏ nhẹ nói,Dân mất nước không cần phải nhắc đến nữa."
Lao ái vốn nuôi trong lòng sự ham muốn, nhưng lúc này bao nhiêu tà niệm cũng đều biến mất hết.
Thạch Tố Phương đột nhiên đứng dậy lùi ra sau hai bước,Tuy vẫn còn thiếu các vị một chén rượu nhưng chỉ đành nhờ các ngày khác bù vào, Tố Phương giờ đây chỉ muốn một chỗ yên tĩnh để suy nghĩ một vấn đề, xin lỗi các vị."
Phố Cao định lên tiếng nhưng rồi thôi, dáng vẻ rất phức tạp.
Hạng Thiếu Long nhìn theo bóng dáng của nàng thầm nghĩ dù cho tài học hay nhan sắc đều đủ để so sánh với Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh, nhưng rõ ràng không may mắn bằng bọn họ.
Gã đột nhiên quyết tâm dù thế nào nữa cũng không nên tiếp xúc với nàng, bởi vì gã đã có lòng kính trọng cho nên không vì mối quan hệ của địch mà làm tổn thương đến nàng.
Tuy nàng khiến cho Lao ái đố kị mình nhưng gã không có lòng dạ nào để tính toán với nàng nữa.
Lao ái muốn đối phó như thế nào với gã thì gã mặc kệ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Không Khoa Học Ngự Thú