Chương 487: Lấy Đức Báo Oán (1)

H

ạng Thiếu Long vó là muốn bỏ về, nhưng vì Lý Tư vừa mới được thăng quan nên vui mừng kéo gã đến gặp tiểu Bàn. Kỷ Yên Nhiên bỏ về một mình.

Lần này tuy không nói là toàn thắng nhưng đây là một chuyển biến tốt, bọn Vương Hột, Vương Lăng, Xương Bình quân rất vui mừng, kéo vị đại công thần là Hạng Thiếu Long vào gặp tiểu Bàn.

Tiểu Bàn thấy mọi người đến thì bước khỏi long tọa, hai mắt cảm động đến nỗi đỏ ửng lên.

Hạng Thiếu Long nhìn tiểu Bàn bước về hướng mình. Lúc này dáng vẻ tiểu Bàn bước đi như hổ, khí thế hơn người.

Bỗng nhiên gã cảm thấy tiểu Bàn rất lạ lẫm, nhưng cũng lại gần gũi như đứa con mình. Đó là một cảm giác rất tương phản nhau, khơi dậy những suy nghĩ rất kỳ lạ trong đầu gã.

Còn mấy năm nữa thì tiểu Bàn chính thức làm lễ đội mũ. Mà mối quan hệ giữa gã và vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này đến đó sẽ chấm dứt.

Gã không thể không đi. Bởi vì gã không muốn nhuốm máu tươi của người dân sáu nước. Gã là người chán ghét chiến tranh.

Tuổi thực của tiểu Bàn là mười chín tuổi, hoàn toàn đã có uy thế và khí khái của một vị bá chủ.

Y tuy thấp hơn Hạng Thiếu Long nửa cái đầu, nhưng vai rộng ngực nở, chân tay thô, mặt vuông tai lớn, nhất là đôi mắt, cả Hạng Thiếu Long khi bị y nhìn đến cũng cảm thấy run sợ trong lòng.

Có thể thấy khi y chính thức làm lễ đội mũ, thì ghê gớm đến mức nào.

Lúc này tiểu Bàn đến trước Hạng Thiếu Long, nắm lấy hai tay gã, vui mừng kêu lên,Thái phó ơi! Chúng ta thành công rồi."

Bọn Lý Tư vây quanh hai người, cao giọng chúc mừng, ai nấy cũng hớn hở.

Từ trước đến nay, cuộc đấu tranh giữa các nhà vua và các quyền thần, đều phải kết thúc bằng một trận can qua.

Nhưng giờ đây hắc long xuất hiện đã lập tức giảm quá nửa quyền hành mà Lã Bất Vi đã cố công vun đắp trong nhiều năm qua, lại phá vỡ tất cả những suy tính của y. Ðược một thành quả như vậy, ai mà không mừng cho được.

Trong tình thế giờ đây, muốn dấy binh làm loạn là điều không thể được, cả người dân bình thường của thành Hàm Dương cũng sẽ đứng dậy, ủng hộ cho tiểu Bàn, chứ đừng nói đến phía quân đội, những kẻ trước nay luôn trung thành với hoàng tộc.

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Hạ thần cũng phải nghỉ ngơi một khoảng, mong bị quân phê chuẩn."

Tiểu Bàn nói,Dù cho quả nhân không muốn, nhưng cũng chỉ đành chấp nhận theo nguyện vọng của thái phó, nhưng một khi xảy ra chuyện, thái phó nhất định phải quay về giúp quả nhân."

Hạng Thiếu Long nói như cất được gánh nặng,Văn thì có Xương Bình quân và Lý đình vệ, võ thì đã có hai vị đại tướng quân, bị quân hãy cứ yên tâm!"

Mọi người đều cười ầm lên.

Bởi vì Hạng Thiếu Long nói như thế, thì có nghĩa là tốt nhất đừng đến tìm ta.

Lý Tư nói giận lẫy rằng,Hạng đại nhân đừng cười tại hạ, trước mặt Hạng đại nhân, Lý Tư mãi mãi là Lý Tư mà ngài thấy khi mới vừa từ nước Triệu đến."

Tiểu Bàn nói,Thái phó chuẩn bị lúc nào thì quay về mục trường nghỉ ngơi?"

Nghe y nói đến hai chữ nghỉ ngơi thì nhấn mạnh, ai nấy đều hiểu mà mỉm cười.

Hạng Thiếu Long nắm chặt hai tay tiểu Bàn, cảm thấy như máu thịt hai người nối kết lại với nhau, đáp rằng,Ðợi sau khi quét sạch võ sĩ hành quán của Khêu Nhật Thăng và tiểu Tuấn thành hôn, hạ thần sẽ quay về mục trường, nghỉ ngơi y theo lời của bị quân, nên hạ thần vẫn còn có thể ở đây được hơn mười ngày. Giờ đây hạ thần quay về tắm táp thay y phục, để tham gia xuân yến đêm nay."

Tiểu Bàn bịn rịn không nỡ rời tay Hạng Thiếu Long, cảm động nói,Doanh Chính này có được ngày hôm nay, toàn là do thái phó ban cho."

Với thân phận vua một nước của y mà có thể nói ra được điếu này, ai nấy đều biến sắc.

Ngày trước là một đứa trẻ ham chới, chỉ biết trêu ghẹo tì nữ, nào ngờ lại trở thành một vị Tần Thủy Hoàng đế thống nhất thiên hạ?

Ðám đông chen lấn trước cửa cung, thấy Hạng Thiếu Long bước ra thì lập tức dậy tiếng hoan hô.

Tiến vó ngựa vang lên, Quốc Hưng dắt theo một nhóm thân binh, từ xa thi lễ với gã.

Hạng Thiếu Long thấy Quốc Hưng người mặc quân phục, trở nên uy phong lẫm lẫm như một người khác không khỏi nhớ lại dáng vẻ Kinh Tuấn lúc mới mặc quân phục, trong lòng bất đồ có cảm giác gần gũi với Quốc Hưng thêm mấy phần.

Quốc Hưng đến bên gã, đưa gã về Ô phủ, cười nói,Ty chức đã đợi ở ngoài, vừa rồi khi Lao ái và Lã Bất Vi bước ra, đám đông hô đòi lật đổ bọn họ, khiến cho hai người tức giận. Nhưng khi Hạng đại tướng quân bước ra, thì được nghe tiếng hoan hô nhiều nhất."

Hạng Thiếu Long nhìn bọn trẻ mặc đồ mới chạy bên đường ném pháo vào nhau, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Tiểu Bàn cuối cùng đã củng cố được chỗ đứng của mình, sau này chỉ có y tìm người ta tính nợ, những kẻ như Lã Bất Vi, Lao ái, quả thật là đối thủ rất hợp để cho y rèn luyện.

Quốc Hưng nói,Xin Hạng gia hãy tin tưởng tiểu nhân, tiểu nhân về sau một lòng một dạ đi theo đại nhân."

Hạng Thiếu Long nghe y đột nhiên thay đổi khẩu khí, ra vẻ gia tướng, thì mừng lắm nói,Mười ngày sau ta sẽ quay về mục trường, tiểu Tuấn sẽ tạm thời thay chức vụ của ta, ngươi hãy cứ làm việc theo tiểu Tuấn! Đó là cơ hội tốt nhất để ngươi làm lành với hắn."

Quốc Hưng gật đầu rồi hạ giọng nói,Có năm tên thích khách bỏ chạy đến phủ đại tướng quân của Ðỗ Bích để tránh sự truy xét của quân đô vệ. Nghe khẩu khí của Khẩu Nhật Thăng, bọn chúng sẽ giả làm người trong hành quán của chúng tôi, đêm nay sẽ đến tham gia xuân yến."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chẳng lẽ bọn chúng tưởng rằng đêm nay vẫn còn cơ hội hành thích hoặc không biết rằng kẻ vào dự yến không được mang theo vũ khí sao?"

Quốc Hưng nói,Khẩu Nhật Thăng đâu có lớn gan như thế, chỉ là muốn mượn tay những kẻ này để giành lại uy phong cho hành quán."

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Cũng tốt! Ðêm nay ta sẽ bỉ mặt Khẩu Nhật Thăng! Nếu không bị Lao ái cản chân cản tay, hôm nay ta sẽ đến dỡ hành quán của y!“ Quốc Hưng nghe giật mình thầm nghĩ,May mà mình đã đi theo minh chủ, nếu không thì sẽ trở thành một trong những kẻ bị lăng nhục."

Quốc Hưng lại nói,Nghe nói sáng nay Ðiền Mỹ Mỹ muốn treo cổ tự tận, may mà được người ta cứu được."

Lúc này Hạng Thiếu Long chỉ có thông cảm chứ không ghét Ðiền Mỹ Mỹ như trước nữa, nhưng chuyện này lại không tiện nhúng tay, chỉ đành thở dài mà thôi.

Nén không được hỏi rằng,Lòng dạ của Ðiền Mỹ Mỹ trước đây không phải hướng về Lao ái hay sao?"

Quốc Hưng nói với vẻ bí hiểm,Chuyện này e rằng chỉ có bản thân ả mới biết, nhưng bọn người ở Túy Phong lâu đồn nhau rằng, người mà Ðiền Mỹ Mỹ thật sự ưa thích là Hạng gia ngài."

Hạng Thiếu Long giật mình kêu lên,Chuyện này chắc chắn là sai rồi, nếu không tại sao cả ta cũng không có chút cảm giác nào."

Quốc Hưng nhún vai nói,Lòng dạ mỹ nhân là khó đoán nhất, cò lẽ bọn họ đồn bậy chăng!"

Lúc này đã đến Ô phủ, Quốc Hưng thi lễ bỏ đi.

Hạng Thiếu Long nhớ lại gia đình hạnh phúc ấm áp của mình, lập tức không thèm nghĩ đến Ðiền Mỹ Mỹ nữa.

Bước vào cửa phủ, thủ hạ cho hay có Dương Dự đến tìm gã, đang đợi trong sảnh đông.

Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN