Chương 486: Hắc Long Xuất Hiện (2)
Dân chúng trên bờ và các tướng lãnh đều ngạc nhiên, tiếng la hét vang lên.
Có người sợ đến nỗi hai chân quy xuống đất.
Quân cấm vệ vẫn lo lắng vội vàng che trước người tiểu Bàn, có người còn rút kiếm giương cung.
Tiểu Bàn quát lớn,Trên sông có thần vật, không được vọng động, kẻ nào trái lời sẽ bị chém."
Mặt sông lại yên ắng trở lại, hơn mười vạn dân quân ai nấy đều nín thở nhìn ra mặt sông.
Bỗng nhiên có tiếng kêu lạ vang lên chỉ thấy ở nơi có mây mù dày đặc một chiếc đầu rồng màu đen nhô lên rồi vùng vẫy tạo ra từng cơn sóng lớn, một lát sau mới lặn hẳn xuống nước.
Bọn Hạng Thiếu long nhất thời la to,Hắc Long xuất hiện, trời sinh thần vật, Thủy đức của đại Tần ta đã hưng."
Xương Bình quân quỳ xuống trước, rồi ai nấy đều quỳ theo y, cả Lã Bất Vi lẫn Quản Trung Tà cũng bị không khí kịch liệt ấy lan tỏa sang, cũng quỳ móp xuống.
Người dân đứng ở bờ sông cũng quỳ xuống. Cuối cùng chỉ có một mình tiểu Bàn đứng hiên ngang trên đài, mặt đối diện với bờ sông hai tay giơ cao rất nổi bật.
Trong lúc mọi người đang chờ đợi hắc long lại xuất hiện lần nữa. Một chiếc đầu rồng thật to nhô lên hướng về phía tiểu Bàn rồi lại hụp xuống, cứ như vậy ba lần, cả thân nổi trên mặt nước, dài đến hơn mười trượng, đuôi cứ đập đập trên mặt sông khiến cho ai nấy đều hoảng sợ.
Bỗng nhiên hắc long phát ra tiếng kêu vang trời, cả bọn hạng Thiếu Long cũng biết đó là tiếng nhiều người đồng thời phát ra tiếng kêu nhưng cũng lấy làm bất ngờ.
Hai mắt của hắc long đột nhiên phun ra ngọn lửa hướng về phía tiểu Bàn khấu đầu ba lần rồi mới lặn xuống nước.
Vương Hột thừa cơ la lớn,Mặt sông xuất hiện điềm lành, bị quân vạn tuế."
Mọi người đều đã hoàn hồn đồng thanh hô lớn,Hắc long vạn tuế! Bị quân vạn tuế!"
Tiếng kêu vang lên khắp nơi dội vào trong sơn cốc, hàng vạn người nhảy lên không khí rất náo nhiệt.
Hắc long không còn xuất hiện nữa.
Bọn Lã Bất Vi, Quản Trung Tà, Ðỗ Bích, Phố Cao, Lao ái đều nhìn nhau nhất thời không biết phải làm như thế nào tiếp tục cho sự việc này. Trên đường tiểu Bàn về cung, Kỷ Yên Nhiên nghe thế thì giả vờ chạy đến chặn tiểu Bàn lại dâng lên cuốn sách Ngũ đức thủy chung thuyết của Trâu Diễn.
Màn kịch dâng sách này, lại tiếp tục gây một cơn chấn động nữa.
Hoàng thất, tướng lĩnh chủ động vào cung gặp Tiểu Bản, thề rằng trung thành, Hàm Dương đi đâu cũng đốt pháo, người dân ca hát nhảy múa trên đường, và đến trước hoàng cung quỳ xuống bái lạy.
Vì Hạng Thiếu Long đề nghị nên tiểu Bàn đã cho mở cửa duyệt binh trường của hoàng cung, lại còn xuất hiện ba lần để đón dân chúng. Dĩ nhiên tình hình bảo an cũng rất nghiêm ngặt.
Lã Bất Vi và Lao ái tuy trong lòng cũng có hoài nghi, nhưng không biết làm như thế nào nữa. Uy thế của tiểu Bàn trong chốc lát đã tăng lên rất nhiều.
Ðầu giờ thân ngày hôm ấy các trọng thần đại tướng như Vương Quang, Xương Văn quân, Lý Tư, Vương Hột, Vương Lăng vào cung gặp tiểu Bàn, đề nghị mở sách Ngũ đức thủy chung thuyết của Trâu Diễn làm quốc thư, đồng thời chính thức phong cho Kỷ Yên Nhiên làm Kỹ sư, phụ trách thay thảo ra kế hoạch thay triều hoán đại, còn gọi là tân chính.
Hạng Thiếu Long người đã dựng ra chuyện này cũng không ngờ hắc long đã có uy thế lợi hại như thế này, cả những kẻ a dua theo Lã Bất Vi, giờ cũng thay đổi quay sang tiểu Bàn.
Tiểu Bàn lập tức lên triều, trong buổi lên triều, Kỷ Yên Nhiên đã tuyên đọc tân chính.
Quan võ trong triều ai nấy đều hớn hở, Lã Bất Vi và Chu Cơ lại lo lắng không yên. Trong không khí bị màu sắc mê tín thần bí che mất, không ai dám nghịch lại tiểu Bàn, kẻ đã được trời trao trọng trách.
Kỷ Yên Nhiên mặc một bộ y phục dài có thêu hoa văn đẹp đẽ, đầu đội mũ cao, trước tiên tuyên bố đổi tên sông Vị Thủy là Ðức Thủy.
Vì sông Vị Thủy là một nhánh của Hoàng Hà, cho nên cả con sông Hoàng Hà cũng được đổi tên là Ðức Thủy. Vì mùa đông thuộc về Thủy đức, cho nên lấy tháng mười, tháng bắt đầu của mùa đông làm tháng đầu tiện trong một năm.
Tiếp theo là tôn vinh màu đen.
Vì Ngũ Hành phối hợp với ngũ sắc mà thủy là màu đen. Cho nên đổi màu y phục, cờ quạt đều lấy màu đen làm chủ.
Tiếp theo là đặt theo chế độ số sáu. Vì Thủy trong ngũ hành và sáu trong thuật số tương ứng, cho nên các vật dụng lấy số sáu làm chuẩn. Ví như phù, pháp, hoán đều là sáu thốn, mà xe là sáu xích, sáu xích làm bộ, thắng sáu ngựa.
Hạng Thiếu Long tận mắt thấy những việc do mình tạo ra, kích động đến nổi da gà. Không ai có thể hiểu rõ mức độ ảnh hưởng này của vương triều Tần, cũng là một dấu vết lịch sử của vương triều Tần.
Sau khi nước Tần thống nhất Trung Quốc, chia thiên hạ ra thành ba mươi sáu quận, chính vì ba mươi sáu là thừa số của sáu.
Rồi lại chuyển dời mười hai vạn hộ giàu có ở khắp nơi đến Hàm Dương, mười hai vạn chính là hai vạn bội của sáu.
Cuối cùng là sự thay đổi nhất chính là nhờ miệng của Kỷ Yên Nhiên, thực hiện chế độ tam công cửu khanh do Lý Tư nghĩ ra, để tập trung mọi quyền hành vào tay tiểu Bàn.
Chính điều này thay đổi cục diện trước kia, quyền lực nằm trong tay Lã Bất Vi, lịnh vua khó được thực hành.
Nhìn bề ngoài đa số người vẫn giữ được quyền lực của mình thậm chí quyền lực của Lao ái cũng tăng lên nhưng thực ra là Lao ái kiềm chế thế của Lã Bất Vi mà tiểu Bàn thì lại dành được binh quyền và tài chính.
Lã Bất Vi vẫn là thừa tướng, Xương Bình quân không còn là tả thừa tướng nữa mà trở thành thái úy, Phùng Khiếp thì trở thành ngự sử đại phu, ba người này gọi là tam công.
Chức quyền của tam công rất rõ ràng.
Thừa tướng đứng đầu quan văn chịu sự ảnh hưởng của vua, giúp vua xử lý chuyện trong cả nước.
Ðiều đó có nghĩa phải định thân phận trọng phụ, có nghĩa là nhiếp chính đại thần của Lã Bất Vi, thừa tướng không phải đối lập với vua mà nghe theo lệnh của vua, như vậy vua được tăng thêm quyền hành.
Chức thái úy của Xương Bình quân thì giúp đỡ tiểu Bàn nắm giữ việc quân trong cả nước, khiến cho quân đội nước Tần có được sự chỉ huy thống nhất, đã vô hình tước đoạt quyền tự chủ mà bọn Mông Ngao, Ðỗ Bích trước đây đã điều khiển.
Cuộc cải cách này đã kết hợp chức tả thừa tướng và tư mã của trước đây có nghĩa là hợp nhất quyền hành của hai người Từ Tiên và Lộc Công, thông qua Xương Bình quân, tiểu Bàn có thể trực tiếp khống chế được quân đội của nước Tần.
Còn chức ngự sử đại phu đứng sau tam công chính là một sách lược tuyệt vời do Lý Tư nghĩ ra, đã tước đoạt quyền lực của Lã Bất Vi.
Nhìn bề ngoài, ngự sử đại phu cũng giống như chức trưởng sử mà trước đây Lý Tư làm, chuyên soạn thảo tấu chương cho tiểu Bàn, chỉ thêm vào là có quyền giám sát các quan.
Khi Kỷ Yên Nhiên đọc bản thay đổi này, thì chỉ rằng hễ là chuyện thừa tướng xử lý, ngự sử đại phu đều có quyền hỏi, mà quyền giám sát của ngự sử, chức thừa tướng của Lã Bất Vi thì lại không có, cho nên dùng ngự sử đại phu để kiềm chế thừa tướng, rõ ràng là đang ngầm giảm đi sức ảnh hưởng của Lã Bất Vi.
Trước đây Phùng Khiếp chuyên quản pháp luật, làm người ngay thẳng cho nên để y nắm chức này, không ai dám lên tiếng.
Từ đó có thể thấy được chỗ hay trong sự dùng người của tiểu Bàn.
Lao ái thì chức nội sử được thăng lên thành người đứng đầu trong cửu khanh, gọi là phụng thường. Chuyên quản lý việc tông miếu lễ nghĩa, dưới có thái lạc, thái chúc, tái tể, thái sử, thái bốc, thái y và lục lệnh thừa.
Ðây có thể nói là một chức vị cao nhưng không có quyền thực, lại càng phù hợp hơn với thân phận hoạn quan giả của Lao ái, cũng là để nể mặt Chu Cơ, để tránh sự phản đối của nàng.
Còn chức nội sử của Lao ái thì do người huynh đệ Lao Tứ của y thay thế.
Nhờ Hạng Thiếu Long, tiểu Bàn biết được kẻ này bất học vô thức, rất tầm thường, nên không hề lo lắng y.
Huống chi trước nay chức nội sử chỉ lo việc văn thư qua lại giữa ba quân bảo vệ thành và hoàng cung, cho nên không có nguy hiểm gì.
Xương Văn quân thì trở thành trung lang lệnh trong cửu khanh, phụ trách công việc phòng thủ đô thành, ba quân cấm vệ, đô vệ và đô ky đều thuộc quyền quản lý của y.
Trong thất khanh là vệ úy, thái bốc, đình úy, điển khách, tông chính, trị lật nổi sử, thiếu phủ, thì ba chức đình úy, trị lật nội sử và thái phủ là quan trọng nhất, được chia đều cho Lý Tư, Vương Quan và Thái Trạch.
Lý Tư đồng nghĩa với việc được thăng lên mấy cấp, chuyên quản lý việc tư pháp hình phạt trong cả nước, trở thành quan tòa cao nhất trong toàn quốc. Phía dưới có tam giám là chính, tả, hữu. Khách khanh của Lao ái là Lệnh Tề và Mao Tiêu thì được trở thành tả giám và hữu giám.
Trị lật nội sử là đại thần quản lý tài vụ, phụ trách thu thuế và chi phí tài chính trong cả nước.
Thiếu phủ quản lý công thương nghiệp trong cả nước, cũng là một chức vụ quan trọng, một trọng thần như Thái Trạch, tiểu Bàn cũng phải lôi kéo y.
Về mặt chiến tranh bên ngoài, Vương Hột, Mông Ngao, Vương Lăng và Vương Tiễn đều được phong thành bốn đại thượng tướng quân, còng Hạng Thiếu Long, An Cốc Hề và Ðỗ Bích thì vẫn là đại tướng quân, chỉ có bảy người này mới có quyền dẫn quân xuất chinh. Có thể nói trong cuộc cải cách chính trị có tính thỏa hiệp này, kẻ được lợi nhất là tiểu Bàn, tiếp đến Lao ái, còn Lã Bất Vi thì đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng vì giờ đây Chu Cơ và bọn Vương Quan đều ủng hộ cho tiểu Bàn, Lã Bất Vi cũng chẳng làm gì được.
Sự kiện hắc long xuất hiện và Kỷ Yên Nhiên chặn đường dâng sách, đã khiến cho quyền lực của Lã Bất Vi giảm xuống nhiều, về sau không thể hai tay che trời như trước nữa.
Tiểu Bàn tuyên bố bãi triều, các quan đều cao giọng tung hô vạn tuế, rồi ai về nhà nấy, tắm rửa để chuẩn bị đêm nay vào dự xuân yến trong hoàng cung.
Ngày lập đông sẽ trở thành ngày đầu tiên trong năm của nước Tần.
Đề xuất Tiên Hiệp: Sổ Tay Thuật Sư