Chương 497: Vệ Tinh Do Thám (1)
V
ề đến quan thuộc tìm Ðằng Dực, bảo y sai người tìm ngay Hoàn Xỉ về Hàm Dương.
Nào ngờ Kinh Tuấn nghe tin thì đến, biết mình không có phần cùng đi nên một mực đòi Hạng Thiếu Long cho mình đi cùng Cuối cùng hai người Hạng, Ðằng cũng chấp nhận.
Hạng Thiếu Long vào cung gặp tiểu Bàn, xin phong cho Kinh Tuấn một chức phó tướng quân, còn quân đô ky giao lại cho Xương Bình quân, Triệu Ðại tạm thời phong làm phó thống lĩnh, đến đó chuyện này mới xong.
Tiếp theo là ra quân doanh trại ở ngoài thành, chọn lựa tinh binh, quân già yếu đều được trả về, còn tân binh thì giao cho Mông Võ, Mông Ðiềm huấn luyện.
Ðêm ấy Hoàn Xỉ về đến Hàm Dương cả ba huynh đệ cùng với Hoàn Xỉ và Ô Quả trải bản đồ ra, nghiên cứu chi tiết hành quân trong suốt một đêm.
Sáng sớm mọi người chỉ ngủ được một chốc rồi chia nhau hành sự.
Hạng Thiếu Long vào cung gặp tiểu Bàn để bàn bạc tiếp, ngoài Xương Bình quân, Lã Bất Vi, còn có Vương Quan, Lao ái và thái hậu Chu Cơ.
Lã Bất Vi tuy hận không thể giết chết Hạng Thiếu Long nhưng vì lợi ích của mình, nên cũng không muốn Hạng Thiếu Long thua trong trận này do đó tỏ ra hợp tác.
Cho tới lúc này, Hạng Thiếu Long mới biết nước Tần giàu mạnh đến mức nào, về mặt lương thảo, xe ngựa đều không có vấn đề gì cả, gã muốn bao nhiêu thì được cấp bấy nhiêu.
Bàn bạc xong, Lã Bất Vi, Chu Cơ, Lao ái quay về, còn Hạng Thiếu Long quay sang tiểu Bàn, Xương Bình quân và Vương Lăng mà nói rằng,Giờ đây kẻ địch đánh thắng liên tục, năm nước đều đồng lòng, khí thế như cầu vồng, nếu vi thần quyết chiến với kẻ địch, thì chắc chắn sẽ bại. Cách duy nhất là, trước tiên khiến cho địch sinh lòng tự đại, rồi lại dụ vào sâu, lại còn dùng cách tiêu thổ, cho dân chúng rút khỏi những nơi ấy, đợi cho kẻ địch kéo quân cách xa căn cú của chúng, rồi mới lợi dụng sự hiểm hóc của rừng sâu núi cao, dùng ky binh đột kích, nếu thắng thì đuổi đánh đến cùng, đánh không được thì rút lui. Dùng cách này để làm hao nhuệ khí của quân địch để đến khi thời cơ chín muồi, thì lại quyết chiến với quân địch, nếu dùng cách này thì có thể nắm được chín phần chiến thắng."
Mắt ba người cùng đồng thời sáng lên.
Hạng Thiếu Long nói,Trong số chủ tướng của quân địch, quá nửa là người quen của vi thần, biết vi thần trước nay dũng mãnh không sợ chết, lại nghe vi thần cầm binh thì sẽ đoán được thần lập tức khiêu chiến, do đó thần sẽ y theo suy nghĩ của họ, thua vài trận nhỏ rồi rút lui, giả vờ xây thành đắp lũy để cố thủ. Lúc này mùa hạ sắp hết, mùa thu đông sẽ đến, kẻ địch không muốn bỏ lỡ thời cơ sẽ tấn công mạnh mẽ. Trước khi mùa đông đến, thần sẽ sắp xếp mọi thứ ở Tối Thành, đợi bọn chúng đến. Chỉ cần có thể thắng được một trận, bọn chúng sẽ sợ mùa đông tuyết rơi khó đi mà bị cắt đứt hậu viện, cho nên lập tức rút lui, đó là cơ hội của chúng ta đuổi theo."
Vương Lăng than rằng,Chả trách nào Lộc Công lúc còn sống đã đoán rằng Thiếu Long sẽ trở thành một mãnh tướng, chỉ nghe chiến thuật của ngươi nói thì đã biết ngươi dùng binh như dùng đao, biết người biết ta trăm trận không thua."
Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Nói ra thì dễ, nhưng lúc thực hành phải cẩn thận không thể để xảy ra sai lầm.
May mà chủ soái của liên quân không phải là Lý Mục, nếu không sẽ không bao giờ trúng kế được."
Tiểu Bàn vui mừng nói,Nếu so với Lý Mục ta thấy thái phó cũng không kém bao nhiêu, đêm nay quả nhân chắc sẽ ngủ ngon lắm đây."
Xương Bình quân nói,Thiếu Long khải hoàn quay về, ta sẽ bày tiệc rượu tại Túy Phong lâu để chúc mừng."
Cười nói một hồi Hạng Thiếu Long mới quay về quan thuộc, ngạc nhiên thấy Hạng Bảo Nhi đang chơi đùa cùng bọn đô ky trong quảng trường, bọn thê tử cũng từ mục trường quay về, lại còn có cả Châu Lương. Thấy gã thì liền quỳ xuống cao giọng nói,Châu Lương may mắn không nhục mệnh, đã đem ưng vương trở về."
Hạng Thiếu Long cả mừng kêu lên,ưng vương ở đâu."
Châu Lương hân hoan đứng dậy chu mồm huýt mấy tiếng sáo. Một tiếng gió vút đến.
Hạng Thiếu Long giật mình ngửa mặt lên nhìn, chỉ thấy có một con chim ưng màu xám đen giang cánh ra khoảng năm xích, từ trên bổ xuống, đậu ngay trên vai Châu Lương, đôi mắt sáng quắc nhìn mọi người chung quanh Châu Lương.
Hạng Thiếu Long hít một hơi dài nói,ưng vương không cần dùng vuốt sắt hay sao?"
"Ðương nhiên không cần nếu không làm sao được gọi là vua của loài ưng? Tiểu nhân mất một năm mới có thể tìm được nó lại mất thêm hai năm để huấn luyện mới có thể đem về gặp Hạng gia. Vừa rồi nghe nói Hạng gia ngày mốt sẽ cầm quân ra cửa Hàm Cốc. Châu Lương muốn đi theo Hạng gia dùng ưng vương để dò thám tình hình cho Hạng gia đảm bảo có thể lập được kỳ công."
Ô Ðình Phương kéo Châu Vi đến bên Hạng Thiếu Long, cười nói,ưng vương này rất có linh tính, hình như hiểu được lời của Châu Lương nói. Bọn thiếp vừa rồi dù nấp ở đâu cũng bị nó tìm ra ngay, cả nấp trong nhà nó cũng biết thò đầu vào trong cửa để tìm, thật là thú vị."
Hạng Thiếu Long nghĩ ưng vương này quả là một vệ tinh gián điệp có thể dò thám tình hình quân địch từ trên cao, cười lớn,Ðã có ưng vương nhất định trận này sẽ không thua."
Châu Lương kêu lớn một tiếng, ưng vương đập cánh bay vút lên trời cao, trong chốc lát đã biến thành một chấm đen nhỏ ưng vương trên bầu trời trong mảnh rừng phía dưới là đại quân nước Tần.
Binh chủng của nước Tần chủ yếu được phân thành lục quân và thủy quân. Thủy quân thì không bằng lục quân.
Lục quân lại chia thành xa binh, ky binh và bộ binh.
Xa binh trong thời Chiến Quốc có tác dụng kém hơn thời Xuân Thu, nhưng khi đánh nhau ở vùng bình nguyên bằng phẳng thì tác dụng ấy vẫn còn lớn, ví dụ như xông vào quân địch, làm rối loạn hàng ngũ quân địch hoặc làm thành hàng lũy, ngăn cản sự tấn công của quân địch.
Xong từ Hàm Cốc đến Hàm Dương toàn là núi non, bản thân của Hạng Thiếu Long lại không giỏi dùng xa binh nên lần xuất chinh này không cần dùng xa binh nữa, chủ yếu chỉ dùng bộ binh và ky binh.
Từ ngày Hạng Thiếu Long phát minh ra được cây Bách Chiến bảo đao, tiểu Bàn đã sai người theo mẫu sản xuất ra rất nhiều, rèn một loại trường đao có sống dày, tuy không bằng cây Bách Chiến bảo đảm nhưng cũng giúp ky binh của quân Tần trở nên lợi hại hơn nhiều, đây là lần đầu tiên được đem ra dùng.
Trong số mười lăm vạn quân, ky binh chiếm hơn ba vạn, có cả quân đô ky và quân tốc viện, ngoài ra có một ngàn tinh binh của Ô gia. Ðội ky binh này chính là lực lượng chinh chiến chủ yếu của Hạng Thiếu Long.
Bộ binh chia làm hai loại là bộ binh nhẹ và bộ binh nặng. Bọn họ đều là quân chính quy đã được huấn luyện ở quân, huyện.
Bộ binh nhẹ không mặc áo giáp sắt, sử dụng vũ khí như cung, nỏ, khi đánh nhau thì dàn quân ở phía trước, chuyên giết địch ở cự ly xa.
Bộ binh nặng mặc áo giáp sắt dùng các loại vũ khí như qua, mâu, búa, mâu dài để chiến đấu xáp lá cà với quân địch.
Trong đội binh của Hạng Thiếu Long, bộ binh nhẹ có ba vạn người, còn bộ binh nặng chiếm đến bốn vạn người.
Trong thời đại này, sự thắng bại ngoài yếu tố vận dụng các sách lược chỉnh thể, thì phải xem tướng soái phát huy các sở trường của binh chủng và sự phối hợp hài hòa giữa các binh chủng như thế nào.
Còn về biên chế quân đội thì đại khái chia như sau, năm người gọi là một ngũ, năm mươi người gọi là một đồn, tù năm mươi người trở lên đến năm ngàn người gọi là một khúc, năm khúc là một bộ, cho nên một bộ là hai vạn năm nghìn người. Thực lực của Hạng Thiếu Long có được bốn bộ.
Theo như quy chế của nước Tần, các cấp quân tướng đều có thể quân thuộc về mình, thông thường thì có thể chiếm được một phần mười, cũng giống như Hạng Thiếu Long trước kia có ba ngàn tinh binh, giờ đây đã tăng lên một vạn người.
Vì chiến sự khẩn cấp như hiện nay, Mông Ngao và Vương Hột dù có đem binh về triều đình thì vẫn không giải tán quân riêng của mình, bởi vì số quân này có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho thống soái, cho nên Mông Ngao năm xưa có thể sai người đột kích mục trường.
Vì vậy một khi đã trở thành một đại tướng cầm quân, không những địa vị trong tay tăng lên mà thực lực trong tay cũng nhiều lên.
Tri thức quân sự của Hạng Thiếu Long chủ yếu là thế kỷ hai mươi mốt, tuy đã nghiên cứu xong Mạc Tử binh pháp nhưng vẫn không giữ theo, mà chia binh chủng hỗn hợp ra cùng với Kinh Tuấn, Ðằng Dực đem ky binh đi trước, Hoàn Xỉ đem ky binh đi ở phía sau, tiếp theo là Ô Quả nắm giữ đoàn ngựa la, chở các vật nặng.
Vì gã có ý dụ địch về sau, quân chủ lực của Hoàn Xỉ và Ô Quả đến Tối Thành thì dừng lại, một mặt phòng thủ kiên cố, sắp đặt cạm bẫy, một mặt thì do Hoàn Xỉ huấn luyện cho binh lính quen với địa hình ở đây để tránh hành quân xa mệt nhọc, lại có thể giúp đỡ dân chúng ở trong vùng dời đến ở phía sau như Cao Lăng, Chỉ Dương.
Hành quân vốn là chuyện lớn trong chiến tranh. May mà trên đường đi đến tiền tuyến đều là đường quan đạo rất an toàn trong biên giới nước Tần, lại thêm có ưng vương dẫn đầu, cho nên rất mau chóng.
Năm ngày sau, ky binh của Hạng Thiếu Long dừng lại ở Tối Thành, phía bên phải là những dãy núi lớn như Lệ sơn, Trúc sơn, phía trước là Hoa sơn, địa thế nhấp nhô không bằng phẳng. Hạng Thiếu Long vì muốn giữ thực lực cho quân mình, nên mỗi ngày đều xuất phát từ lúc sáng sớm đến sau giờ ngọ thì cắm trại nghỉ ngơi, cho nên dĩ tốt không hề mệt mỏi.
Từ Tối Thành đi về phía đông mười ngày nữa, cuối cùng đã đến Hoa sơn.
Nếu đây là một cuộc du ngoạn thì trên đường có rất nhiều cảnh đẹp. Lúc này mùa hạ nóng bức, cây cối xanh tươi.
Ðáng tiếc là mọi người không có lòng thưởng thức, trên đường đi chốc chốc có một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu vạn trượng, dòng Thủy Ðức xa xa đang chảy, chỉ đành cẩn thận nếu không sẽ té xuống như chơi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Mệnh Vạn Thế, Ta Đánh Nổ Tiên Đế