Chương 498: Vệ Tinh Do Thám (2)

Châu Lương trở thành tùy tùng bên cạnh Hạng Thiếu Long. ưng vương chốc chốc lại bay về đậu trên lưng y. Sự khăng khít giữa người và vật khiến cho Hạng Thiếu Long cảm thấy rất hâm mộ.

Gã giờ đây đã hiểu người Tần đánh sáu nước phía đông thì dễ, mà sáu nước đánh Tần thì khó hơn lên trời. Nước Tần nhờ có thiên nhiên hiểm trở mà giờ này gã có thể sử dụng diệu kế, cũng chính nhờ vào địa thế này.

Năm nước thực ra cũng đang trong tình trạng chiến tranh nghi ngờ lẫn nhau. Chỉ vì người Tần quá mạnh nên tạm thời ngưng chiến, liên kết lại để đánh Tần. Sự hợp tác đó sẽ không thể nào kéo dài được.

Cho nên nếu gã là Bàng Noãn, thì gã sẽ đánh vào Hàm Dương để tránh đêm dài lắm mộng.

Cho nên gã cùng không lo Bàng Noãn không trúng kế.

Ði được năm ngày đường núi thì đến đoạn đường tương đối bằng phẳng, cuối cùng đã gặp được Mông Ngao đang dắt thân binh của mình về lại Hoa sơn.

Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Mông Ngao cử hành nghi thức trao binh phù trong trướng.

Mông Ngao kể tường tận tình thế giữa địch và ta ở tiền tuyến, lời nói không lạc quan.

Cuối cùng thì kết luận rằng,Bàng Noãn không hổ là tướng nổi tiếng ở các nước phía đông, giờ đây đóng quân ở Hàm Cốc rõ ràng là chờ đại quân của chúng ta đến rồi quét sạch một mẻ thừa thế tấn công đến Hàm Dương, nay thấy Thiếu Long đến đây bằng khinh kỳ thì ta thấy Thiếu Long nhìn thấu được tâm ý của Bàng Noãn, không giao phong toàn diện với y nữa, lão phu thật là vui mừng."

Hạng Thiếu Long thầm khen y là danh tướng mới nhìn đã thấy được tâm ý của gã, chỉ mỉm cười chứ không nói gì.

Mông Ngao thở dài hạ giọng nói,Ta có thể nói vài lời với Thiếu Long chăng."

Bọn Ðằng Dực hiểu ý vội vàng đi ra khỏi trướng.

Mông Ngao ngửa mặt nhìn lên, có vẻ như khó mở lời, một lát sau mới thở nữa nói,Ta chưa bao giờ hạ mình cầu xin kẻ khác, nên trước nay không được lòng người Tần, may được trọng phụ đề bạt, nên mới có cơ hội thi triển tung hoành nơi sa trường, nam chinh bắc phạt, xây dựng nên nghiệp lớn."

"Mọi người đều có lập trường của mình, điều này tại hạ hiểu, Hạng Thiếu Long gật đầu nói.

Mông Ngao nhìn gã rồi nói,Mông Ngao này đã có hai đứa con, Thiếu Long từng cứu chúng một lần, lão phu hy vọng rằng Thiếu Long đừng bỏ chúng, lão phu sau này sẽ báo đáp."

Hạng Thiếu Long chột dạ, hiểu y đã biết Mông Võ và Mông Ðiềm đi theo mình.

Mông Ngao cười khổ não,Lã Bất Vi sau cùng cũng không đấu lại Hạng Thiếu Long, Bàng Noãn lần này cũng không làm được trò trống gì, nhưng Thiếu Long cẩn thận Lý Mục. Kẻ này rất giỏi, trăm trận trăm thắng. Dù nước Triệu thua trận Trường Bình, chúng ta cũng không dám đánh Triệu, bởi vì kẻ này vẫn còn. Nếu như Thiếu Long thắng trận này, bị quân sẽ giao trọng trách đánh Triệu, khi gặp người này thì phải vạn lần cẩn thận."

Hạng Thiếu Long cảm thấy lo lắng, Vương Hột cũng nói như vậy, giờ đây Mông Ngao cũng nói như thế, sau khi về Hàm Dương bảo tiểu Bàn lập tức triệu Vương Tiễn về, như vậy mình không phải đối mặt với Lý Mục trên chiến trường.

Mông Ngao lại thở dài rồi mới bước ra khỏi trướng.

Hôm sau nhổ trại tiếp tục xuất phát, đến chỗ quân Tần lui binh năm mươi dặm. Hạng Thiếu Long ra lệnh hạ trại, đắp các công sự phòng ngự chặn lại con đường duy nhất đi ra phía tây.

Lúc này tướng giữ ở tiền tuyến là Trình Quân nghe tin thì đến bái kiến vị thống soái mới này.

Khi mọi người lên đỉnh đồi quan sát tình thế, Trình Quân báo cáo lại sự việc.

Hạng Thiếu Long nói,Nếu chúng ta tính không lầm, thì liên quân sẽ tấn công mạnh mẽ khi chúng ta đến, có gắng phá hủy phòng ngự, đả kích sĩ khí của quân ta, cho nên các ngươi phải chia nhau ra mà rút lui."

Trình Quân lo lắng nói,Vạn lần không thể, nếu quân ta rút lui thì sĩ khí sẽ giảm xuống, không ai muốn ở lại đây để chờ chết, chỉ cần quân địch tấn công nữa thì không đánh cũng tan rã. Vả lại khinh ky của kẻ địch rất nhanh nếu đuổi theo phía sau, chúng ta e rằng sẽ rất nguy hiểm."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Lời này của Trình tướng quân rất phải, song ta muốn bọn chúng tưởng rằng kinh nghiệm của ta không đủ, khiến chúng phạm sai lầm chí mạng. Mà vấn đề lớn nhất là lui mà không loạn, lui mà không hao binh dũng tướng."

Khi Trình Quân đang ngạc nhiên, Ðằng Dực nói,Toán quân rút lui thứ nhất của chúng ta là những binh sĩ già yếu bị thương, đồng thời tung tin ra rằng viện quân của chúng ta đã đến, lại thổi phồng lên là ba mươi vạn người do Vương Tiễn và Hạng đại tướng quân thống xuất, như thế có thể làm yên lòng quân không xảy ra tình trạng rối loạn."

Trình Quân nghe mà trố mắt ra, cho dù binh bất yếm trá, thường là gạt kẻ địch, còn cả người của mình cũng gạt, thì quả thật là hiếm có, nhưng cũng phải thừa nhận đây là cách hay nhất để làm yên lòng quân.

Hạng Thiếu Long là một nhân vật anh hùng mà ở đại Tần ai ai cũng biết, tuy chưa có quân công nhưng là thần tượng sùng bái của quân Tần, uy tín rất cao; mà Vương Tiễn thì có chiến công đầy mình, danh lừng khu vực biên cương tây bắc, nếu hai người này mà cùng cầm quân đến chi viện, sĩ khí sao không tăng cho được.

Hạng Thiếu Long cười nói,Ta và Ðằng Dực tướng quân đưa Trình tướng quân về lại doanh trại trong đêm tối sắp xếp mọi thứ, Trình tướng quân và quý thuộc bộ cứ nghỉ ngơi, dưỡng đủ tinh thần để lát nữa hành sự."

Tướng quân đã hiểu vui mừng đi xuống.

Hai người Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực dắt theo Châu Lương, mười tám thiết vệ và binh sĩ của Ô gia, phóng ra khỏi doanh trại nghiên cứu địa hình chung quanh, xem thử sẽ sắp xếp như thế nào để khi lui binh, thì có thể chặn đường truy kích của kẻ địch.

Ðến hoàng hôn mới quay về doanh trại, ăn cơm xong, lại cùng Trình Quân lẻn về phía trận tiền.

ưng vương bay lên trời cao quan sát trước tình hình của quân địch, khi phát hiện ra quân địch thì báo lại, nên họ đã tránh được.

Trình Quân chưa bao giờ thấy một thám tử như thế này, lúc đó nói lời bái phục không ngớt. Lúc này lòng tin đối với Hạng Thiếu Long càng tăng hơn.

Doanh trại của quân Tần đóng ở trên đồi cao, sát với con đường đi vào nước Tần, lưng tựa vào núi, mặt hướng ra bình nguyên, chỉ thấy mười mấy dặm đèn đuốc sáng trưng như sao. Khắp nơi đều là trại của quân địch, khiến ai nấy cũng lo lắng.

Khi Hạng Thiếu Long đến nơi, Trình Quân cứ y như Hạng Thiếu Long mà tung tin ra quả nhiên sĩ khí tăng lên, ai nấy đều nóng lòng chuẩn bị phản công.

Lúc này Ðằng Dực và Châu Lương dắt theo một ngàn tinh binh của Ô gia, những người này rất giỏi leo trèo trên núi, chiến đấu trong đêm tối, ẩn vào trong sườn núi. Dựa vào đôi mắt tinh tường của ưng vương quét sạch thám tử kẻ địch, vượt núi băng rừng, tránh dò thám để tránh tiết lộ bí mật.

Hạng Thiếu Long triệu tập toàn bộ tướng lĩnh đến, khích lệ một phen rồi hạ lệnh đưa tất cả những người ốm yếu bị thương rút lui, mọi người còn tưởng rằng gã có lòng thương xót nên vui mừng nhận lệnh.

Ðến khi trời sáng, Hạng Thiếu Long đã đưa đi gần ba vạn người chỉ để lại mười hai vạn binh lính tương đối khỏe mạnh, giữ ở tuyến đầu.

Trình Quân cùng gã thị sát khắp nơi, cả hai cùng nhìn lên đồi quan sát chỉ thấy địch ta đều đặt trại ở trên cao, lợi dụng thế núi hiểm trở, ở bên ngoài các doanh trại đều có hàng rào bằng gỗ, đó là những công sự có thể chống được máy bắn đá, lại còn đào những con hào dài hàng mấy dặm, tạo thành thế đối địch.

Chỗ Mông Ngao chọn hạ trại rất có lợi, một bên là Hoàng Hà, lấy sông làm giới tuyến, một bên là vực sâu, chim trời cũng khó bay qua. ở gần đó là quả núi tạo thành hàng rào và hào sâu thiên nhiên, ở mỗi ngọn núi đều có đặt mộc trại, gần một trăm mộc trại, có thể tiếp ứng cho nhau, về mặt phòng thủ có thể nói là rất kín kẽ, chả trách nào có thể cầm cụ kẻ địch hơn một tháng.

Trình Quân chỉ hơn một chục chiếc thuyền đậu ở ven sông bên phía doanh trại kẻ địch, nói,Ðó là thuyền của người Ngụy, chở lương thực, trang bị, binh sĩ đến, trong đó có những công cụ để phá trại, tình thế ở đây thật không hay."

Ðằng Dực nói,Bọn chúng đã tấn công lớn bao nhiêu lần."

Trình Quân nói,Lúc mới đầu đã tấn công lớn hai lần, nhưng đã bị chúng ta đẩy lùi, nhưng cả hai bên đều có thương vong rất nặng."

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn khoảng bình nguyên xa xôi, khi nghĩ đến những trận chiến kịch liệt lại nhớ đến những người bạn cũ như Hàn Sấm, Từ Ấy Tắc cũng đang theo dõi phía bên mình, trong lòng trăm mối tơ vò.

Ðằng Dực nhìn thấy doanh trại dài dằng dặc và cờ quạt như biển của quân địch, hít một hơi nói,Chả trách nào Mông đại tướng quân phải thua trận, chỉ nhìn cảnh bố trí doanh trại của kẻ địch thì cũng biết đến kẻ cầm đầu quân địch rất tinh thông binh pháp. Giờ đây binh lực của địch gấp năm lần chúng ta nếu dùng hỏa công và đánh úp trong đêm, không quá mười ngày thì có thể phá được trại của chúng ta. Ta thì đã biết bọn chúng án binh bất động, chỉ là chờ viện binh của chúng ta đến để khi người ngựa mệt mỏi, thì ra tay quét sạch chúng ta một lần!"

Khi Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời nhìn ưng vương, Trình Quân đang chỉ trỏ sắp xếp binh lực của năm nước và cờ quạt của từng quân.

Hạng Thiếu Long hít một hơi, bỏ tất cả những ý nghĩ khiến gã buồn lòng, hạ lệnh,Sự việc không thể chậm trễ, ngày mốt chúng ta hãy giả vờ đại quân vừa mới đến để dụ kẻ địch tới, đồng thời chất cỏ và củi khô trong trại, phóng hỏa đốt trại để cản kẻ địch, rồi chia nhau ra rút lui."

Hai người Ðằng, Trịnh nhận lệnh.

Đề xuất Khoa Kỹ: Huyết Tộc Trong Kỷ Nguyên Siêu Năng
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN