Chương 508: Khéo Bày Cạm Bẫy (2)

Ðằng Dực gượng cười,Thì ra tam đệ hiểu rõ gian tặc đến thế, nói đến thủ đoạn, trừ tam đệ ra không ai là đối thủ của Hạng Thiếu Long mỉm cười,Lần này phải nên nói là Lã Bất Vi không phải là đối thủ của bị quân mới chính xác!“ Ðằng Dực chép miệng,Y cuối cùng đã trưởng thành!"

Lúc đó Châu Lương đến báo, cánh quân phía sau của kẻ địch cuối cùng đã vượt qua.

Hạng Thiếu Long biết thời cơ đã đến, hạ lệnh xuống một tiếng, toàn thể ky quân nhờ rừng rậm yểm trợ, đuổi theo ở phía sau.

Bọn họ tính toán rất chính xác, khi kẻ địch ngừng lại để nổi lửa nấu cơm, chính là lúc mà bọn họ đã sắp xếp xong thế bao vây!

Toán quân phía sau của Thành Kiều quả nhiên hoàn toàn không thể ngờ được có kẻ địch tấn công, vẫn cứ hạ trại ở sườn núi, nơi dừng chân là con đường quang đạo dẫn đến thành Hàm Dương, hai bên là cây rừng sum xuê, rậm rạp, doanh trại của năm vạn quân lấp kín hết sườn đồi và chân đồi.

Khi bọn chúng vẫn chưa có cơ hội lập các đài canh ở trên cao, năm vạn tân binh của Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đã lặng lẽ men rừng mà đến.

Hạng Thiếu Long là người giữ nghiêm quân lệnh, biết rằng với tình thế trước mắt không thể nào nhân từ được, nên nghiến răng hạ lệnh giết chết toàn bộ kẻ địch nhờ vào rừng cây sum xuê rậm rạp, vây chặt kẻ địch lại, sau đó chờ đợi thời cơ tấn công Khi trời hửng sáng kẻ địch đã thức dậy, cười nói ồn ào, chuẩn bị dùng điểm tâm.

Hạng Thiếu Long hạ lệnh tiếng trống nổi lên, năm vạn tân binh từ trong rừng rậm xông ra, phát động tấn công mãnh liệt.

Nơi ấy đã trở thành một trận đồ sát.

Kẻ địch ném bát cơm trong tay, cả ngựa cũng không kịp thắng, chỉ hoảng hốt tháo chạy thoát thân.

Sau mấy lần bị đột kích, cánh quân ở phía sau đã rối loạn, tất cả mọi người đều chạy thục mạng.

Sự rối loạn của cánh quân phía sau đã lập tức ảnh hưởng đến chín vạn quân chủ lực ở giữa, bọn chúng đang định quay về để tiếp cứu, Hoàn Xỉ và Kinh Tuấn mỗi người cầm một vạn tinh binh đánh tới vào hai bên sườn trái phải, khiến cho quân Thành Kiều trước sau đều gặp địch, trận thế đại loạn.

Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực từ sau đánh tới, thế như chẻ tre, chỉ một chốc mà quân của Thành Kiều đã lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn.

Thành Kiều và Ðỗ Bích trở thành mục tiêu của phía Hạng Thiếu Long, bọn chúng cùng hàng ngàn thân vệ đang bị bao vây lại.

Hạng Thiếu Long tay cầm thanh Bách Chiến bảo đao dẫn đầu xông vào kẻ địch, tự tay chém chết Ðỗ Bích, đồng thời nghe theo lời dặn của tiểu Bàn, xử quyết Thành Kiều ngay tại chỗ để từ hậu hoạn.

Trận này phía Hạng Thiếu Long chỉ bị thương hơn một vạn người, có thể nói là chiến tích rực rỡ.

Phản quân của Thành Kiều bị giết đến bốn vạn người, còn tám vạn quân chạy không thoát thì đều đầu hàng.

Sáng hôm sau Hạng Thiếu Long mới sai người vào báo với tiểu Bàn.

Tiểu Bàn cả mừng, thân chinh ra ủy lạo binh sĩ.

Ðêm ấy ngủ trong trướng của Hạng Thiếu Long.

Dùng cơm xong, tiểu Bàn cao hứng lên trên đồi cao cùng ngắm trăng với mọi người.

Vị Tần Thủy Hoàng ấy xem ra rất hào hứng, cười lớn mà nói rằng,Ai có thể thay quả nhân diệt trừ Phố Cao?"

Vương Lăng bước lên nói,Chuyện này hãy cứ giao cho lão tướng!"

Bao gồm cả tiểu Bàn, tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Vương Lăng gần đây đau buồn vì cái chết của Vương Hột, sức khỏe rất kém, chỉ nói đến hành quân e rằng cũng khó mà chịu nổi. Vả lại thế lực của Phố Cao ở Ðồn Lưu rất lớn mạnh, sẽ không chịu cúi đầu chịu bắt, lại thêm y có mối quan hệ chặt chẽ với người Triệu, cho nên chuyện này bề ngoài tuy xem ra rất dễ dàng, thực tế không đơn giản tý nào.

Vương Lăng đã nhiều năm không ra trận, lần này lại chịu đi, rõ ràng là có ý báo thù cho Vương Hột.

Tiểu Bàn cảm thấy hối hận, nhưng Vương Lăng đã nói ra miệng, nếu từ chối y, thì sẽ có ý chê rằng Vương Lăng đã già, đó chính là điều tổn thương nhất đối với người Tần.

Tiểu Bàn giả vờ vui mừng nói,Vậy thì quả nhân sẽ phong cho Vương thượng tướng quân làm chủ soái, Hoàn Xỉ đại tướng quân làm phó soái, các người hãy mau chóng lên đường!"

Vương Lăng và Hoàn Xỉ vội vàng quỳ xuống tiếp chỉ.

Tiểu Bàn ung dung nói,Muốn thắng được trận này, thì phải đánh nhanh thắng nhanh, khiến cho Phố Cao lúng túng.

Nếu không để y cố thủ tại Ðồn Lưu, lại có người Triệu chi viện, thì sẽ khiến cho chuyện này gian nan hơn nhiều!“ Mọi người đều gật đầu đồng ý.

Hạng Thiếu Long càng lúc càng thấy vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này quả thực là kẻ có hùng tài đại lược, liệu việc như thần Còn chỗ uy lực hơn được mình, chính là chỉ tính đến sự lợi hại, tuyệt không để ý đến chuyện nhân nghĩa tình cảm, chỉ có những người lòng dạ sắt đá thì mới có thể bá chủ trong thời đại chiến tranh này.

Về đến trại soái, tiểu Bàn tìm Hạng Thiếu Long nói chuyện.

Tiểu Bàn cười khổ não nói,Ta rất lo lắng Vương Lăng, e rằng y sẽ không chịu nổi cuộc xuất chinh lần này!“ Hạng Thiếu Long biết y có ý trách mình không chịu trả lời trước thở dài nói,Bị quân muốn hạ thần làm gì?"

Tiểu Bàn chép miệng,Dù cho ta có ý muốn trách ai, cũng không dám trách sư phụ! Trước khi cưỡi ngựa đến đây, ta đã từng nghĩ khi quay về triều, thì quét sạch luôn cả hai đảng Lã và Lao. Khi Lã Bất Vi quay về thì sẽ xử tử y ngay tại cửa thành, để kết thúc mọi việc, sư phụ cho rằng có thể làm được điều này không?"

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này rất nguy hiểm, đầu tiên là chúng ta vẫn chưa mạnh, mà hai đảng Lã Lao có quan hệ rất lớn, chỉ gia tướng trong hai phủ cộng lại cũng đã hai vạn người, người cần phải diệt trừ thì lại không ít, vả lại bọn Quản Trung Tà đang cầm binh ở ngoài, quân đô vệ lại ở trong tay bọn chúng, lại thêm mối họa Phố Cao vẫn còn đó, binh lực ở Hàm Dương của chúng ta vẫn không đủ, mong bị quân nghĩ kỹ lại!"

Tiểu Bàn rầu rĩ nói,Ta cũng biết giờ đây vẫn chưa phải là thời cơ, nhưng chẳng lẽ ta phải đợi đến sau khi làm lễ đội mũ rồi mới ra tay hay sao? Ðừng nói chờ đến hai năm, giờ đây chờ đến hai ngày ta cũng thấy quá dài!"

Hạng Thiếu Long nói,Người làm chuyện lớn phải biết nhẫn nhịn, giả sử Lã Bất Vi nghe được tin, với sức ảnh hưởng và thủ đoạn của y, nói không chừng sẽ dựa vào Ba Thục để làm phản, đó không phải là phước của đại Tần ta.

Huống chi y có lẽ đã chuẩn bị đầy đủ, để đến khi Thành Kiều làm phản xong thì đến lượt y giành lấy vương vị. Cho nên nếu chúng ta động thủ vào lúc này, nước Tần sẽ đại loạn!"

Tiểu Bàn gật đầu đồng ý, trầm ngâm một lát rồi nói,Làm thế nào mới có thể triệu Vương Tiễn quay về?"

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này hãy tiến hành trước khi bị quân làm lễ đội mũ! Lúc đó bị quân đã sắp nắm quyền lớn trong tay, không ai dám có ý gì đối với mệnh lệnh của bị quân! Ðến lúc đó ngầm hạ ra mật chiếu, thì có thể giải quyết được chuyện này!"

ánh mắt tiểu Bàn trở nên lạnh lùng nói,Hãy cứ làm thế, ta phải gọi Vương Tiễn về, bọn gian tặc sẽ không biết được, lúc đó sẽ cho bọn chúng biết tay!“ Hạng Thiếu Long lặng lẽ một hồi, đột nhiên hạ giọng,Tiểu Bàn, con hãy hứa với Hạng Thiếu Long này một chuyện!“ Tiểu Bàn giật mình, từ ngày đến nước Tần, đây là lần đầu tiên Hạng Thiếu Long gọi mình là tiểu Bàn, rồi tự xưng là Hạng Thiếu Long.

Trong ánh mắt tiểu Bàn ánh lên tia tình cảm sâu xa gật đầu nói,Sư phụ hãy cứ nói, tiểu Bàn đang nghe đây!"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Dù sau này xảy ra chuyện gì, con vẫn phải đối xử tốt với Thái hậu!“ Tiểu Bàn sững người cúi đầu suy nghĩ một chốc nói,Lời sư phụ căn dặn tiểu Bàn nào dám không nghe, nhưng chỉ có thể hứa là chỉ một mình mẫu hậu, còn những kẻ khác thì không bao gồm trong đó!"

Hạng Thiếu Long biết y sẽ hạ quyết tâm sẽ giết chết hai đứa con của Lao ái và Chu Cơ. Gã biết cũng khó nhúng tay vào chuyện này cười khổ não nói,Thôi được, bị quân!"

Tiểu Bàn bước tới gần, đưa tay nắm lấy vai gã, ôm chặt vào nói với vẻ cảm động,Sư phụ! Ðừng rời xa tiểu Bàn được không? Chả lẽ người không muốn tận mắt thấy tiểu Bàn thống nhất thiên hạ, lập nên cơ nghiệp cho muôn đời sau hay sao?"

Hạng Thiếu Long cũng đưa tay ôm y lại buồn rầu nói,Sư phụ cần phải rời khỏi, con phải tiêu hủy tất cả những sách vở ghi chép về sư phụ, không để lại dấu vết về sư phụ trong sách sử, đó chính là vận mệnh. Cho dù ta không dạy con làm như vậy, cuối cùng con cũng sẽ làm như thế!"

Tiểu Bàn ngạc nhiên nhích người ra, sững người nhìn gã rồi nói,Làm sao có được chuyện ấy, con sẽ không bao giờ làm thế, không ai có thể quên được công ơn của sư phụ!“ Hạng Thiếu Long bình tĩnh ôm lấy vai y rồi nói,Từ khi gặp nhau lần đầu tiên trong hoàng cung nước Triệu, Hạng Thiếu Long này đã xem con là con trai của ta, nhìn con trưởng thành, lại trở thành một bá chủ uy thế nhất thiên hạ, trong lòng cảm thấy rất an ủi, quả thực khó mà hình dung được. Cho nên cũng vì chuyện này, ta mới phải rời khỏi con, một mặt là vì ta đã hoàn thành được tâm nguyện của mẫu thân con, dạy cho con trai của nàng thành tài. Mặt khác cũng là đi tìm lý tưởng cho cuộc sống của ta. Chỉ sau khi ta đi, mối quan hệ giữa ta và con mới có thể hoàn toàn bị cắt đứt, hết lòng đi theo ước mơ của con, con hiểu chưa? Sau này chúng ta đừng thảo luận chuyện này nữa!"

Tiểu Bàn đôi mắt đỏ ửng, ngả đầu vào ngực gã như một đứa con ngoan, không nói gì nữa!

Đề xuất Tiên Hiệp: Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN