Chương 509: Lời Tận Gan Ruột (1)
B
a ngày sau bọn tiểu Bàn, Hạng Thiếu Long ban sư về triều.
Thái hậu và Lao ái cùng trăm quan văn võ ra ngoài thành nghênh tiếp.
Nhìn bề ngoài vẻ vui mừng của Chu Cơ là thật lòng, còn Lao ái thì có vẻ miễn cưỡng.
Lao ái không phải người ngu, mà là một hạng tiểu nhân đê tiện rất xảo quyệt, y biết mình là một người đứng ngoài.
Ngày sau bị quân chính thức đăng cơ, thái hậu Chu Cơ sẽ mất đi quyền phò chính, đó là lúc y thất thế.
Hạng Thiếu Long lại một lần nữa giữ vững thành Hàm Dương, trở thành người có thực lực nhất trong quân đội, khiến cho vương vị của tiểu Bàn càng vững chắc hơn, chỉ cần đánh được Phố Cao nữa, thì đối tượng còn lại chính là hai đảng Lã Lao.
Song Lã Bất Vi đã ở đây gần mười năm, vây cánh cũng nhiều, thực lực rất mạnh.
Hàm Dương tuy là đô thành, nhưng về nhiều mặt cần có sự giúp đỡ của các quận huyện địa phương.
Quân đội của địa phương đều do quận úy phụ trách.
Quận thú chỉ quản về dân sự, còn quận úy chuyên trách về quân sự. Về mặt lý luận quân đội đều do một mình nhà vua nắm giữ, khi xảy ra chuyện, nhà vua sẽ ra lệnh cho các quận phát ra binh sĩ. Còn thuế quân đội thì cứ theo hộ, theo người mà trưng thu, mỗi người đàn ông khi đến tuổi quy định đều phải phục dịch cho quốc gia hai năm, một năm gọi là chính tốt, một năm gọi là nhung tốt, đi giữ biên cương, gọi là quân thường bị.
Nhưng còn có những quân chuyên nghiệp, trở thành quân chủ lực của đại Tần.
Lã Bất Vi vì chuyện đào kênh của Trịnh Quốc cho nên đến chuyện điều động quân phòng vệ của địa phương, từ đó cũng giúp cho y tăng cường khống chế các địa phương. Cho đến khi hắc long xuất hiện, tiểu Bàn đặt ra chế độ tam công cửu khanh thì cục diện bị Lã Bất Vi lũng đoạn này mới bị phá vỡ.
Nhưng Lã Bất Vi đã nhân mấy năm qua xây dựng thế lực cho mình ở các địa phương, cho nên khi nổi loạn thì sẽ khó ứng phó hơn Thành Kiều hoặc Lao ái nhiều.
Chỉ là y nằm mơ cũng không ngờ được đối thủ của mình là Tần Thủy Hoàng, một tuyệt đại bá chủ hiếm có trong lịch sử Trung quốc lợi hại hơn y nhiều.
Về đến Hàm Dương việc đầu tiên là làm lễ tế trong tổ miếu.
Sáng hôm sau, sau buổi tảo triều, Chu Cơ gọi Hạng Thiếu Long vào cung Cam Tuyền.
Hạng Thiếu Long chẳng còn cách nào khác, đành cắn răng đi gặp Chu Cơ.
Vị thái hậu đương quyền có tiếng xấu đã lan ra toàn nước Tần này, gặp gã trong một sảnh nhỏ ở nội cung, đuổi ra hết bọn cung nga xong, Chu Cơ nghiêm mặt nói,Trường Tín hầu Lao phụng thường bảo rằng lần này quét sạch bạo loạn, y không hề tham gia một chút nào. Cả một kẻ làm thái hậu như ta đây mà cũng bị che giấu, rốt cuộc chuyện như thế nào?"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm,Chuyện này sao nàng không tự hỏi đứa con của mình mà lại đi hỏi ta?" đương nhiên không thể nói ra miệng như vậy cung kính bảo rằng,Văn võ khác nhau, Trường Tín hầu không biết cũng là chuyện bình thường!"
Chu Cơ trợn mắt nói với vẻ không vui,Tại sao cả đô vệ cũng không biết chuyện này? Hàn Kiệt không hề biết các người đang đánh nhau ở ngoài thành, cho nên không cách nào phối hợp!"
Quản Trung Tà cầm quân xuất chinh, Hàn Kiệt được thăng thành chính thống lĩnh, còn Hứa Thương thì làm phó.
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói,Lần này sở dĩ có thể thắng được, chính là ở bốn chữ xuất kỳ chế thắng, mà sở dĩ có thể trở thành kỳ binh tất phải có kế dụ địch, khiến cho địch nắm bắt thông tin sai lệch. Vì tai mắt của địch ở trong thành rất nhiều, cho nên đành phải có thủ đoạn khác lạ, mong thái hậu xét rõ!"
Chu Cơ sững người ra một lúc rồi buồn rầu chép miệng,Ðừng nói với ta những lời như thế được không, ngươi và Chính nhi có thể thấy bất cứ ai, nhưng làm sao lại có thể giấu ta? Nếu các người không muốn Trường Tín hầu biết, ta sẽ không nói với y!“ Hạng Thiếu Long không ngờ Chu Cơ đột nhiên lại nói với mình bằng giọng điệu và dáng vẻ như thế, tình cũ nổi dậy, thở dài mà rằng,Bị quân ngày càng trưởng thành, không giống như một đứa trẻ của lúc trước nữa. Chuyện mà y quan tâm giờ đây chính là làm cách nào để cai trị đất nước, thống nhất thiên hạ, những trở ngại trên con đường của y rốt cuộc rồi sẽ có một ngày bị y quét sạch, đó là con đường phải trải qua của một đấng quân vương, lịch sử sớm đã nói rõ điều này."
Sắc mặt Chu Cơ bỗng trở nên trắng bệch, run giọng nói,Lời này của Thiếu Long là có ý gì, chả lẽ Chính nhi phải đối phó với ta sao?"
Hạng Thiếu Long biết nàng vì sinh cho Lao ái hai đứa con, cho nên có tật giật mình, cho nên cười khổ mà rằng,Bị quân đương nhiên không thể bất hiếu với thái hậu, nhưng đối với người khác, y không cần phải giữ chữ hiếu, dù cho trọng phụ hay giả phụ tất cả đều như nhau."
Chu Cơ hoang mang nhìn gã, rồi cúi đầu hạ giọng nói,Hãy nói với Chu Cơ, Hạng Thiếu Long sẽ đối phó với nàng chứ?"
Hạng Thiếu Long lòng đầy cảm xúc, nói như chém đinh chặt sắt,Dù cho có người kề kiếm ngang cổ Hạng Thiếu Long này, ta sẽ không làm tổn thương thái hậu!“ Chu Cơ nhẹ giọng hỏi,Còn Trường Tín hầu?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, rồi mới nói bằng giọng châm biếm,Chỉ cần y trung thành với thái hậu và bị quân, vi thần đảm bảo y sẽ không xảy ra chuyện!"
vận mệnh đương nhiên không như thế!
Cuộc nổi loạn của Lao ái là cuộc đấu tranh nội bộ cuối cùng trước khi Tần Thủy Hoàng đội mũ. Lã Bất Vi cũng vì thế mà liên lụy.
Ðột nhiên gã biết mình trở thành một nhân vật khuynh đảo triều chính nước Tần, cho nên Chu Cơ đã hạ mình hỏi ý kiến của gã.
Còn gã thì trở thành người duy nhất mà tiểu Bàn tin tưởng. Thậm chí thả Hàn Sấm đi, tiểu Bàn cũng không để trong lòng, nếu là người khác, không phải là cách chức, thì cũng bị chém đầu.
Chu Cơ lúc này hơi run, ngẩng đầu lên muốn nói nhưng lại im.
Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Thái hậu có điều chi cần hỏi vi thần nữa?"
Chu Cơ buồn bã nói,Hãy cho ta biết người ta phải làm thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long nắm bắt được hàm ý phía sau câu nói này, chính là nàng đã không khống chế được Lao ái cho nên trong lòng lo lắng.
Nói cho cùng tiểu Bàn rốt cuộc vẫn là con của nàng, tuy rằng mối quan hệ giữa hai người ngày càng xấu đi, nhưng nàng vẫn không chịu cùng với gian phu hại con mình.
Mà Lao ái thì muốn giữ quyền lực của mình.
Nhưng ai cũng biết đây là điều không thể, khi tiểu Bàn nắm quyền, Lao ái chỉ có kết cuộc thê thảm.
Hạng Thiếu Long trầm ngâm một lát, biết rằng nếu không nhân lúc này mà nói lời tận đáy lòng, về sau sẽ không còn cơ hội nữa, còn Chu Cơ có chịu nghe hay không thì đó là chuyện của nàng.
Ðứng dậy đến trước mặt Chu Cơ ngồi xuống, nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng, thản nhiên nói,Nếu thái hậu chịu nghe lời của Hạng Thiếu Long này, hãy trao trả quyền lại cho bị quân, cùng với phụng thường đại nhân quay trở về Ung Ðô, vậy thì mâu thuẫn phát sinh giữa thái hậu và bị quân sẽ có thể giải quyết được!"
Chu Cơ lại giật mình hạ giọng kêu,Thiếu Long ngươi...“ Ðột nhiên phía sau có bước chân vang lên, hai người ngạc nhiên nhìn ra, chỉ thấy Lao ái xông vào với đôi mắt đầy lửa đố ky, trừng trừng nhìn hai người.
Hạng Thiếu Long trong lòng than thầm. Quả thật là tạo hóa trêu người, y rốt cuộc vẫn không thể xoay chuyện được tình thế Khi về đến Ô phủ, trong đầu Hạng Thiếu Long vẫn còn nhớ mãi ánh mắt đầy căm thù của Lao ái.
Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý