Chương 513: Chỉ Đông Đánh Tây (1)

S

au khi lập đại kế, bọn Hạng Thiếu Long thay đổi phương pháp huấn luyện, chia đại quân là hai, hai vạn quân ky binh được luyện tập chiến thuật hành quân ngụy trang.

Hạng Thiếu Long đã ứng dụng những điều được học từ thế kỷ hai mốt cho đội ky binh này.

Trong chớp mắt đông tàn xuân tới, tiểu Bàn đăng đàn bái tướng, thân chinh tiễn hành, Hạng Thiếu Long một lần nữa lại bước lên con đường chinh chiến.

Ðại quân ngồi thuyền xuôi dòng, đến Võ Trục thì lên bờ đi về phía đông bắc, thẳng đến thành Huyền Thị, nơi Quản Trung Tà đóng quân.

Ba người Quản Trung Tà, Liên Giao, Triệu Phổ, đem quân ra thành nghênh đón, bề ngoài thì giữ vẻ tôn kính.

Hạng Thiếu Long sai bọn Ô Quả, Kinh Tuấn đóng trại ở ngoài thành, để tránh Quản Trung Tà sinh nghi, còn mình và Ðằng Dực dắt theo một ngàn thân vệ vào thành, đến soái phủ, đem ra chiếu thư của tiểu Bàn, ra lệnh cho Quản Trung Tà giao ngay binh phù, đồng thời về kinh!

Quản Trung Tà coi xong chiếu thư biến sắc nói,Ðây là ý gì, tại sao không có mệnh lệnh của trọng phụ? Chiếu thư lại không có ấn ngọc của thái hậu?"

Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói,Quản tướng quân cớ gì lo lắng như thế? Bị quân chỉ là lo Quản tướng quân lập được công lớn, mà phải đóng quân ở ngoài nên triệu Quản tướng quân về Hàm Dương nghỉ ngơi, chỉ là thay đổi tướng lĩnh, cần gì phải phiền đến trọng phụ và thái hậu?"

Lúc này Ðằng Dực thấy Liên Giao lủi ra sau thì nhanh chóng hạ lệnh xuống, bọn thân vệ đi theo lập tức rút ra cung nỏ khống chế toàn trường.

Quản Trung Tà nào ngờ Hạng Thiếu Long dùng đến chiêu này, chỉ thấy gã cười lạnh lùng tay đặt lên vỏ thanh Bách Chiến bảo đao, biết rằng chỉ cần nói sai một câu, thì lập tức sẽ có kết cuộc đầu một nơi thân một ngả. Phất tay cho bọn thủ hạ đừng phản kháng, mỉm cười mà rằng,Thượng tướng quân dạy rất phải, thật ra mạt tướng rất muốn quay về gặp Dung nương!“ Hạng Thiếu Long mỉm cười,Lệnh vua khó cãi, ta chỉ là theo lệnh hành sự. Quản tướng quân chịu hợp tác thật là tốt quá!

Gã không sợ Quản Trung Tà không nghe lời, trừ phi y lập tức làm phản nếu không thì chỉ có kết cuộc này thôi!

Hôm sau Hạng Thiếu Long sai Kinh Tuấn lấy cớ tiễn hành, thực chất là áp giải Quản Trung Tà và ba ngàn thân binh của y về đến Võ Trục, thấy bọn chúng lên thuyền xong rồi mới quay về thành Huyền Thị!

Lúc này Hạng Thiếu Long đã nắm toàn bộ quân của Quản Trung Tà, ky binh tăng lên đến năm vạn người, bộ binh nhẹ năm vạn người bộ binh nặng tám vạn người, thực lực đã tăng lên khá nhiều.

Lại luyện thêm một tháng ở thành Huyền Thị rồi mới rời khỏi nơi ấy kéo quân lên tiếp phía bắc.

Bọn họ hành quân chậm mà chắc, để cho binh lính được nghỉ ngơi, giữ được thể lực.

Ðến bờ nam của sông Lộ Thủy, mười tám vạn đại quân dừng lại chờ đợi màn đêm buông xuống.

Hoàn Xỉ nghe tin thì đến, mọi người gặp nhau vừa mừng vừa vui kể lại tình hình.

Hoàn Xỉ báo cáo tình hình ở Ðồn Lưu, phân tích rằng,Trong thành Ðồn Lưu chỉ có khoảng một ngàn người là thuộc hạ cũ của Ðỗ Bích và Thành Kiều, còn những kẻ khác là gia tướng của Phố Cao và dân phản loạn vốn là người nước Triệu, tình hình cũng giống với dân phản loạn ở quận phía đông trước kia, ý chí vẫn còn dư, thực lực thì không đủ.

Song vấn đề lớn nhất là mười vạn quân Triệu của Lý Mục đóng ở Lộ Thành tại biên giới nước Triệu, cách Ðồn Lưu bồn mươi dặm cùng hô cùng ứng với nhau, nhờ vậy Ð ồn Lưu được giữ vững, chúng ta cũng không dám thẳng tay tấn công Ðồn Lưu!"

Nói đến Lý Mục, y rõ ràng vẫn còn dáng vẻ sợ hãi.

Ðằng Dực thở dài nói,Trận đó các người thua thế nào?"

Hoàn Xỉ đau đớn nói,Lý Mục đánh trận như có phép thuật, thượng tướng quân và mạt tướng hoàn toàn để ý đến động tĩnh ở biên giới nước Triệu, lại đặt các đài canh gác, nào ngờ khi được báo tin thì quân thiết ky của Lý Mục đã đến trước cửa trại, đêm ấy trăng sao mờ mịt, Lý Mục sai người đánh trước tiên đánh chiếm những chỗ cao, rồi dùng hỏa tiễn đốt trại, phản quân trong thành Ðồn Lưu cũng thừa thế xông ra, tấn công ngược trở lại, trời chưa sáng thì chúng tôi tan vỡ bỏ chạy, mạt tướng cầm một vạn quân chặn ở phía sau, nếu không thương vong e rằng sẽ còn nhiều hơn nữa!“ Mọi người nghe mà cảm thấy lạnh mình.

Hoàn Xỉ nói,Sau khi Vương thượng tướng quân qua đời, mạt tướng lại dụng sĩ khí tiếc thương của binh sĩ, ba lần đánh Lộ thành nhưng đều bị Lý Mục đánh trở lui, trận pháp của y biến hóa vô cùng, tướng sĩ rất dũng mãnh, được tập luyện kỹ càng, chả trách nào danh lừng thiên hạ."

Kinh Tuấn nói,Dù Lý Mục lợi hại như thế nào, nhưng có tướng tài mà không gặp chủ sáng thì cũng vô dụng. Tiểu Xỉ có sai người đi quan sát tình hình ở Trung Mâu không?"

Hoàn Xỉ phấn chấn tinh thần lấy ra một tấm bản đồ trải xuống chiếu nói,Mạt tướng nhân lúc tuyết rơi nhiều mới sai người dò thám tình hình quân tình, đảm bảo kẻ địch không hề biết được! Trung Mâu là một nơi quan trọng ở ngoài trường thành của người Triệu, vốn thuộc về người Ngụy, bốn năm trước mới rơi vào tay người Triệu, nơi này trở thành một cứ địa cho bọn chúng, nên bọn chúng rất coi trọng."

Ðể mọi người ngắm nghía hồi lâu rồi mới nói tiếp,Ngoài thành bọn chúng có hai đội Triệu binh cắm giữ, nhân số khoảng một vạn, chia ra hai bên bắc nam, cùng hô cùng ứng với nhau, vốn có lẽ là để ứng phó với người Ngụy. Còn quân giữ trong thành khoảng hai vạn, đối với thành trì nước Triệu mà nói, binh lực như thế đã là hiếm thấy, nếu khi xảy ra chuyện, quân trong thành có thể ra thành chi viện, cho nên người Ngụy đã nhiều lần đánh nhau với người Triệu, nhưng không thể giành lại được thành Trung Mâu này!"

Hạng Thiếu Long nói,Cho nên trận này phải dùng kỳ binh để đột kích, công phá trong lúc chúng không phòng bị, nếu không chắc chắn sẽ thua!"

Hoàn Xỉ nói,Người Triệu đã cho dựng hàng trăm phong hỏa đài ở các chỗ cao xung quanh thành Trung Mâu, ngày đêm đều có người canh giữ, nếu đại quân tiến đánh, dù cho là ban đêm, cũng có thể bị phát hiện, rất khó giấu được tai mắt đối phương!"

Kinh Tuấn vỗ ngực đảm bảo,Chuyện này để cho ta phụ trách, đảm bảo những phong hỏa đài này không có cơ hội để mà phát ra cảnh báo!“ Hạng Thiếu Long nói,Ðêm nay bốn vạn ky binh tinh nhuệ của chúng ta phải chia làm bốn tốp xuất phát, Kinh Tuấn sẽ dắt theo một trăm người để trừ khử các phong hỏa đài, mười bốn vạn quân sẽ lưu lại ở đây ba ngày, sau đó chia thành hai quân, mỗi quân bảy vạn người, một quân đi về hướng thành Trưởng Tử, một quân đi về hướng Trung Mâu. Ngày Lý Mục về triều chính là thời khắc tiểu Xỉ hành động. Nhớ rằng phải tỏ ra sẽ đánh lâu, không được mạo hiểm tấn công thành, nếu không Lý Mục sẽ quay trở lại"

Hoàn Xỉ biến sắc nói,Chả trách nào hai vị thượng tướng quân lúc sinh tiền đều đề cử Hạng thượng tướng quân, mạt tướng không hề nghĩ đến điểm này, vừa mới nghe đã lập tức đổ mồ hôi lạnh!"

ô Quả cười nói,Ðã đến thời gian dùng cơm!"

Lúc ra khỏi trướng, Hạng Thiếu Long nói với Hoàn Xỉ,Sau khi ngươi hạ xong Ðồn Lưu, thì hãy lập tức xây dựng công sự phòng ngự, còn bọn chúng ta sẽ giả vờ tấn công trường thành ở miền biên giới Triệu, Ngụy rồi đột nhiên rút lui, người Triệu khó mà đuổi theo được!"

Hoàn Xỉ trong lòng phục lắm gật đầu.

Ðêm ấy Châu Lương thả ưng vương, sau khi đã chắc chắn không có thám tử của kẻ địch mai phục. Kinh Tuấn dắt theo toán quân của Ô gia xuất phát trước, một lát sau bốn đội nhân mã lần lượt xuất phát, chầm chậm mà tiến tới.

Ðến sáng ngày thứ ba, đại quân đã đến mảnh rừng rậm cách thành Trung Mâu bốn mươi dặm, đặt các đài theo dõi ở các nơi, chờ đợi màn đêm buông xuống.

Thành Trung Mâu ở một vùng bằng phẳng, thành cao tường dày, quả đúng là một nơi quan trọng, cây cối ở ngoài đều bị chặt trở trụi, muốn đến gần mà không bị phát giác, quả thật không dễ dàng.

Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực quan sát hồi lâu, đều cảm thấy ổn thỏa nhưng không nghĩ ra được cách gì hay!

Mọi người không dám thổi lửa làm cơm, chỉ ăn lương khô.

Ðến khi hoàng hôn, đột nhiên có trận gió lớn nổi lên, tuyết rơi đầy trời.

Bọn Hạng Thiếu Long thầm kêu trời đã giúp ta lập tức hành động.

ô Quả và Châu Lương mỗi người cầm một quân, tấn công doanh trại nước Triệu ở ngoài thành.

Kinh Tuấn dắt theo một ngàn binh lính Ô gia, vượt qua con sông hộ thành, leo lên tường tiến vào thành.

Hai vạn quân chủ lực của Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực thì tiến sát đến thành rồi ẩn mình, chuẩn bị khi cửa thành mở ra thì xông vào.

Mưa càng lúc càng lớn chốc chốc sấm sét lại nổ đì đùng khắp nơi đều mờ mịt.

Một ngàn tinh binh của Kinh Tuấn cột ngựa ở ngoài thành, hơn một canh giờ mới vượt qua được con sông hộ thành, bắt đầu trèo lên thành.

Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực thì nóng lòng chờ đợi, lúc đó nếu bị kẻ địch phát giác bọn Kinh Tuấn sẽ không còn một mạng.

ánh lửa trên thành đều bị màn mưa bao phủ!

Trong lúc chờ đợi cửa thành phía tây đột nhiên mở ra cây cầu treo từ từ hạ xuống.

Hai người Hạng, Ðằng đều vui mừng như điên, hạ lệnh xuống, toàn quân xông ra, tiếng vó ngựa của hai vạn quân phá vỡ giấc mộng đẹp của quân dân thành Trung Mâu. Song tất cả đều đã trễ.

ô Quả và Châu Lương đồng thời tấn công hai doanh trại của quân Triệu ở ngoài thành.

Trong thành ngoài thành, nhất thời tiếng la hét vang trời.

Mưa lớn tuy đã dừng, nhưng cuộc chiến càng kịch liệt hơn!

Ðại quân đánh vào trong thành khiến cho ai nấy đều phải đóng chặt cửa, quá nửa quân giữ thành bỏ cả áo giáp lẫn khí giới nấp trong nhà dân để bảo toàn tính mạng, còn số khác thì mở cửa thành chạy trốn. Ý chí phản kháng hoàn toàn mất hết.

Ðến khi trời sáng, ngôi thành có tính chiến lược quan trọng nhất ở phía nam của nhà Triệu đã lọt vào tay Hạng Thiếu Long.

Mười ngày tiếp theo, Triệu Ðại dắt theo bảy ngàn bộ binh lần lượt kéo đến, mang theo khí giới đánh thành và lương thực, đồng thời lập ra con đường tiếp tế từ thành Huyền Thị đến đây!

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch]
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN