Chương 514: Chỉ Đông Đánh Tây (2)
Hạng Thiếu Long ra lệnh không được quấy nhiễu dân chúng, đối xử tốt với hàng binh.
Ðằng Dực lập doanh trại ở ngoài thành, xây dựng các công sự phòng ngự, lại chặt đứt con đường giao thông của hai nước Triệu Ngụy, ra vẻ như muốn đánh thẳng vào kinh đô của nước Triệu là Hàm Ðan vậy!
Một tháng sau người Triệu hai lần đến tấn công nhưng đều bị đẩy lùi!
Người Ngụy cũng sinh lòng cảnh giác, canh phòng cẩn mật ở biên giới nhưng vì quân Tần giữ vững thành, người Ngụy chỉ đành đứng đó mà nhìn.
Ðối với một danh tướng như Hạng Thiếu Long không ai dám coi thường nữa.
Hôm nay Ô Ngôn từ thành Trưởng Tử đến gặp Hạng Thiếu Long mang theo tin tức quan trọng, theo tai mắt ở Hàm Ðan cho biết, Quách Khai quả nhiên sợ hãi, khuyên Triệu vương và thái hậu điều Lý Mục về, giữ ở thành Phiên Ngô nằm trong trường thành.
Nhưng sau khi Triệu vương đưa ra mệnh lệnh thì Lý Mục từ chối.
Hai người Hạng, Ðằng thầm kêu lợi hại, biết được Lý Mục đã nhìn thấy được ý đồ của bọn họ.
Hai người thương lượng rồi quyết định tấn công vào Phiên Ngô.
Ðợi tất cả đã chuẩn bị đầy đủ, mười ngày sau Hạng Thiếu Long cầm tám vạn đại quân, đi ngược lên phía bắc tiến thẳng tới Phiên Ngô, hạ trại ở ngoài trường thành của người Triệu, trước tiên sai người đánh vào trường thành, người Triệu cũng nhiều lần ra khỏi thành cướp trại nhưng đều bị ưng vương phát giác, cho nên quân Tần đẩy lùi được.
Ðánh được mười tám ngày, cuối cùng phá được một đoạn tường thành, nhưng đều bị kẻ địch đẩy lùi, hai bên đều có tổn thương nặng.
Nhưng bọn Hạng Thiếu Long biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ, lần này không lo Triệu vương không triệu Lý Mục về giữ ở Phiên Ngô nữa.
Nói thực ra binh lực của bọn họ lúc này không thể nào đánh thẳng vào Hàm Ðan được.
Chỉ trong một ngày mà người Triệu đã xây đắp lại tường thành.
Hạng Thiếu Long thu binh lại để cho binh sĩ có cơ hội phục hồi thể lực, những người chết đều được hỏa táng, những người bị thương được đưa về Trung Mâu.
Lúc này Hạng Thiếu Long đã cảm thấy bình thường trước những cái chết ở chiến trường, nếu không không thể trở thành thống soái của quân Tần được! Tiểu Bàn nói rất phải, trên chiến trường không có chỗ dành cho lòng nhân từ, mỗi người là một quân cờ, ăn người ta hoặc bị người ta ăn là chuyện bình thường. Xong điều ta có thể làm được gã đều đã tìm cách làm cả, ví như quan tâm đến hạ thuộc, đối đãi tốt với hàng binh, hàng dân...
Người Triệu không biết có phải vì bị đánh đến nỗi sợ hay không nên không dám ra thành phản kích nữa, hai quân án binh bất động.
Còn Hoàn Xỉ thì y như Hạng Thiếu Long giả vờ hư trương thanh thế, không ngừng phái quân đến chi viện khiến cho quân Triệu cảm thấy nguy ngập hơn.
Bước vào tháng thứ hai của mùa hạ, Lý Mục cuối cùng chịu nghe theo lệnh của Triệu vương quay về kinh đô Hàm Ðan.
Hạng Thiếu Long vội vàng gia tăng phòng ngự, chuẩn bị ứng phó với cuộc phản kích của Lý Mục.
Chuyện gã không muốn xảy ra nhất cuối cùng cũng đã xảy ra trước mắt.
Hôm nay Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực và Kinh Tuấn tuần tra trong mộc trại, Kinh Tuấn cười nói,Dù cho Lý Mục ba đầu sáu tay cũng khó mà đánh doanh trại của chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ có thể hòa nhau mà thôi!"
Ðằng Dực cười nói,Người Ngụy có động tĩnh gì không?"
Kinh Tuấn nói,Người Ngụy có Ô Quả ứng phó, song nếu không phải hạ được Trung Mâu, lúc này chúng ta đã bị đánh lui!"
Ðêm ấy Hạng Thiếu Long nằm mơ thấy một giấc mơ đáng sợ, mơ rằng Lý Mục đang đêm đột kích, khắp nơi trong doanh trại đều là quân thiết ky nổi tiếng thiên hạ của y, tất cả những doanh trại đều đồng thời bốc cháy. Hạng Thiếu Long xông ra khỏi trướng gọi Ðằng Dực và Kinh Tuấn nhưng không gọi ra lời, thanh Bách Chiến bảo đao không cánh mà bay, giật mình tỉnh giấc, thì thấy trời vẫn chưa sáng khắp người đổ mồ hôi lạnh không ngừng thở dốc.
Hạng Thiếu Long dâng lên nỗi nhớ người thân, hận không thể bỏ hết mọi thứ lập tức quay về Hàm Dương.
Vẫn chưa hết lo lắng khoác chiếc áo ngoài bước ra khỏi trướng.
Thân binh trực đêm vội vã đuổi theo sau.
Trại soái của gã nằm ở chỗ cao nhất đưa mắt nhìn chỉ thấy trời đầy sao.
Trên trường thành của nước Triệu đèn đuốc sáng trưng.
Hạng Thiếu Long nhớ lại ngày trước từ Hàm Ðan đi đến Ðại lương lúc đi qua đây còn tham quan tường thành giờ đây tên của viên tướng giữ thành cũng đã quên, không ngờ không bao lâu sau, mình lại là chủ tướng tấn công trường thành này.
Chuyện đời thật là khó lường.
Lại nhớ đến hai người mình đã hộ tống Triệu Thiên, Triệu Nhã, lần lượt chết đi, bắt đầu trong lòng đau khổ suýt nữa khóc lên, để tuôn ra nỗi thống khổ trong đầu.
Gió đêm thổi đến thổi đi những nỗi buồn trong đầu, cảm thấy thư thái hơn một chút, đưa mắt nhìn trường thành nghĩ đến sau trường thành là Hàm Ðan, trong lòng lại trăm mối tơ vò. Ðiều đáng sợ nhất trong chiến tranh chính là những điều không thể biết được.
Cũng giống như gã lúc này hoàn toàn không biết sau bức trường thành kia đang xảy ra chuyện gì.
Chỉ có thể suy đoán.
Biết người biết ta, quả thật là khó! Giờ đây Lý Mục rốt cuộc đang ở đâu?
Hai người từng là bằng hữu giờ trở thành kẻ địch trên chiến trường, rốt cuộc là vì cái gì?
Ðến khi trời sáng, Hạng Thiếu Long quay trở về trại nghỉ ngơi!
Ngày tháng cứ thế trôi qua!
Một tháng sau có tin báo về, cuối cùng Phố Cao đã bỏ Ðồn Lưu chạy về biên giới nước Triệu, trên đường bị phục binh của Hoàn Xỉ bắt được giải về Hàm Dương.
Ðiều kỳ lạ là Lý Mục đến lúc này cũng không hề động tĩnh gì.
Ðằng Dực cũng ngạc nhiên lắm, nếu Lý Mục phụng chiếu về giữ Hàm Ðan, tất nhiên cũng không đến Phiên Ngô.
Mục đích đã được hai người đạt được sau khi thương nghị, lập tức lui binh, đồng thời sẽ tiến quân ngay trong đêm nay!
Bọn họ vẫn cứ nổi lửa, đến khi trời tối thì mới chia nhau đi về Trung Mâu!
Hạng Thiếu Long và Châu Lương phụ trách chặn hậu nhờ vào đôi mắt tinh tường của ưng vương, bọn họ không sợ kẻ địch đuổi theo.
Kinh Tuấn dắt theo hai ngàn tinh binh của Ô gia đi trước, tiếp theo sau là binh đội của Ðằng Dực.
Ðến canh ba, bọn Hạng Thiếu Long mới cùng hai vạn người âm thầm rút lui.
Trong chốc lát đoàn quân đã lên con đường hướng về phía nam, mau chóng tiến về phía Trung Mâu.
Trăng sáng treo trên cao, bên cạnh mọi người đều có chiếc bóng mờ nhạt, Hạng Thiếu Long cùng Châu Lương cưỡi ngựa đi song song với nhau!
Châu Lương chép miệng,Lần này có thể đánh Ðồn Lưu đều là nhờ kỳ mưu diệu kế của thượng tướng quân, cả Lý Mục cũng bị thượng tướng quân qua mặt!"
Hạng Thiếu Long nói với vẻ khiêm nhường,Lý Mục không phải bị ta qua mặt, chỉ là Triệu vương bị chúng ta lừa mà thôi!"
Châu Lương cười,Chiến tranh chỉ luận thành bại, không ai để ý đến việc thắng thua thế nào, nhưng bại thế nào mới bị người ta chê cười!“ Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Lời nói này rất có lý!"
Châu Lương ngửa mặt lên trời nói,Còn nửa canh giờ nữa là trời sáng, lúc đó có thể hoàn toàn đi nhanh, chỉ cần về đến Trung Mâu, thì có thể đánh, có thể lui, hoàn toàn không bị lo lắng. Huống chi mặc dù bị kẻ địch vây thành nhưng cũng có quân của Hoàn Xỉ đến chi viện!“ Hạng Thiếu Long lập tức cảm thấy thoải mái, cảm thấy mình hoàn thành được nhiệm vụ!
Mong rằng đây là cuộc chiến cuối cùng sau này chỉ là chờ đợi, ngày đội mũ của Tiểu bàn, trên trời có tiếng đập cánh quen thuộc của ưng vương.
Các binh sĩ đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ nhìn thư thái của nó cũng biết phía sau không có kẻ địch đuổi bám.
Châu Lương chu mồm huýt sáo gọi ưng vương xuống nghỉ ngơi. Nào ngờ ưng vương kêu rít lên, lượn hai vòng trên đầu sau đó bay vút lên không hướng về mảng rừng bên phải. Châu Lương lập tức biến sắc chăm chú nhìn động tĩnh của ưng Vương.
Hạng Thiếu Long cảm thấy không ổn đưa mắt nhìn ra xa.
ưng vương không ngừng bay lượn dưới ánh trăng, đường bay rất kỳ lạ.
Châu Lương giật mình, cảm thấy không thể được dường như có kẻ địch bên trái xông đến với tốc độ rất nhanh. Hạng Thiếu Long lập tức hiểu ngay chuyện gì. Quân thiết ky của Lý Mục đã đến. Có lẽ vì vó ngựa đã buộc vải cho nên không phát ra tiếng động. Danh tướng này lúc mới đầu đã nhìn thấy chiến lược của Hạng Thiếu Long. Tuy buộc phải bỏ Ðồn Lưu nhưng không chịu buông tha cho họ. Hai tháng nay đóng cửa không ra chính là cho Hạng Thiếu Long tưởng rằng y quay về giữ Hàm Ðan. Thực ra y đã đến lại còn bố trí phục binh, chờ đợi thời khắc rút lui của bọn họ!
Bọn họ đã rơi vào tình thế của Thành Kiều và Ðỗ Bích, chỉ có ưu thế là ưng vương đã biết kẻ địch đến. Nếu giờ đây gã lập tức bỏ chạy kết quả cũng chẳng khác gì quân của Thành Kiều, chính là trước khi đến Trung Mâu toàn quân đã bị Lý Mục giết chết.
Giả sử gã cứ nghênh chiến thì ít nhất Kinh Tuấn và Ðằng Dực cũng an toàn quay trở về Trung Mâu.
Hạng Thiếu Long không do dự nữa, ra lệnh cho toàn quân lui vào mảng rừng mé bên phải toàn lực chống địch! Trận thế tuy chưa sắp xếp xong nhưng đã thấy hàng vạn quân Triệu từ mé bên trái xông ra quan đạo tấn công về phía bọn Tên bay như mưa về phía bên địch, ky binh phía bên địch ngã xuống hàng loạt, nhưng chưa kịp thay lớp tên mới thì kẻ khác đã xông vào trong trận.
Trong chốc lát phía trước toàn là kẻ địch!
Hạng Thiếu Long thét lên một tiếng, rút ra thanh Bách Chiến bảo đao xông ra trong nhất thời trên con quan đạo dài hơn mười dặm toàn là tiếng thét chém giết.
Khi hai vạn quân Tần đang cố gắng chống trả thì đột nhiên ở gần biên giới nước Triệu một cánh quân không biết tù đâu xông ra, cắt đứt quân của Hạng Thiếu Long làm hai đoạn.
Hạng Thiếu Long dắt theo Châu Lương và hai ngàn tân binh liều chết chống lại từng lớp từng lớp kẻ địch đang tiến tới cánh rừng phía sau, bống có tiếng kêu lách cách, lửa nổi lên chặn đứng đường rút lui về phía tây của quân Tần.
Hạng Thiếu Long biết khó tránh được nên liên tiếp chém khoảng mười tên địch tiến sâu vào trong trận của địch.
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần