Chương 516: Thua Trận Bỏ Chạy (2)
Lúc này trời đất đã tối mịt, gã vốn muốn chôn xác con Tật Phong, nhưng từ xa có tiếng vó ngựa, chỉ đành cúi người xuống xác Tật Phong, rồi tìm đường trốn chạy.
Gã lê bước lên đỉnh đồi cao, nhìn ánh đuốc của bọn truy binh đang đuổi tới.
Những ánh đuốc ấy như bùa thôi miên cứ đeo bám lấy gã, khiến gã không còn nhận ra phương hướng đi về Trung Mâu nữa.
Ðến sáng hôm sau, gã tuy tạm thời có thể tránh được truy binh, nhưng đã lạc đường, chỉ biết đi về phía vùng đồi núi hiểm trở.
Khi gã ngồi xuống nghỉ ngơi trong một mảng rừng, xương cốt toàn thân rã rời, không những trong lòng rối bời mà thân xác cũng mệt mỏi vô cùng.
Vết thương trên người vẫn rỉ máu, đau đớn vô cùng, gã có cảm giác như hổ lạc xuống đồng bằng, quả thật khiến cho người ta chán nản.
Nếu chưa trải qua những cuộc huấn luyện nghiêm khắc trong bộ đội, thì đến lúc này gã đã không chịu nổi nữa.
Bởi vì kẻ địch rất dễ dàng phát hiện xác con Tật Phong, cho nên nhân lúc gã chưa chạy được bao xa để đuổi theo, giả sử trong lúc này gã ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy e rằng đã lọt vào trong tay kẻ địch.
Hạng Thiếu Long nghiến răng để lấy lại tinh thần, đợi sức khỏe hồi phục lại đôi chút, thì ngồi điều hòa hơi thở theo Mặc Tử tâm pháp.
Một lát sau gã bình tĩnh lại, trong lòng cũng cảm thấy thư thái. Cứ như thế khoảng nửa canh giờ sau, gã đứng dậy, gắng gượng xua đuổi cơn mệt mỏi, tiếp tục cuộc trốn chạy.
Gã chỉ chọn những đỉnh núi hiểm trở mà người ta khó leo trèo, rồi dùng dây móc câu vượt qua, điều này sẽ khiến cho kẻ địch không ngờ, nếu cứ đi trên vùng đồng bằng, làm sao nhanh hơn bốn vó của những thớt ngựa.
Màn đêm buông xuống, gã nằm bên một ngọn thác, toàn thân đau đớn, cả ngón tay cũng không thể máy động được.
Trong chốc lát gã đã ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì trời đã tờ mờ sáng.
Bên tai có nước chảy ầm ầm, văng vẳng có tiếng ve kêu chim hót, bốn bề yên bình.
Hạng Thiếu Long mở mắt ngồi dậy, chỉ thấy một ngọn thác bên trái từ trên cao đổ xuống, bên cạnh mình là hồ nước, nước từ trên tuôn xuống bắn tung tóe, gã đưa mắt nhìn quanh, đồi núi trập trùng, kỳ nham dị thạch, cây cối mọc um tùm, Hạng Thiếu Long không khỏi tặc lưỡi kêu là lạ, tại sau hôm qua không hề thấy cảnh sắc ở đây có gì đặc biệt?
Trong hoàn cảnh như thế này, ý chí chiến đấu dâng lên trong lòng mạnh mẽ, gã thề rằng phải sống và quay về bên người thân yêu của mình.
Lần trước vì gặp bọn mã tặc nên gã đã lạc với Ðào Phương ở biên giới nước Triệu, cũng từng trải qua những ngày lang thang ở rừng núi, lần này gã cũng đành hái quả để dùng bữa như lúc đó.
Nghĩ mình có thể bước đến nơi chưa ai từng bước đến, trong lòng càng có cảm giác thỏa mãn.
Ðịa điểm mà Lý Mục đột kích chính là biên giới hai nước Triệu, Ngụy, nằm ở ngoài trường thành phía nam nước Triệu, giờ đây có lẽ gã đang ở trong nước Triệu, chỉ cần leo lên ngọn núi cao gần đó, từ trên cao nhìn xuống, thì có thể dễ dàng nhìn thấy dòng Hoàng Hà, hoặc con đường năm xưa đã từ Triệu đến Ngụy, từ đó có thể tìm ra đường để quay về Trung Mâu.
Nghĩ đến đây, lòng cảm thấy vui mừng, đưa mắt tìm ngọn núi cao nhất gần đấy, gắng gượng leo lên.
Bất đồ cảm thấy may mắn, vì gần đây gã đều cố gắng luyện tập võ nghệ, nếu không, lần này không đủ sức để mà leo trèo.
Khi thấy bầy chim ưng đang lượn vòng trên ngọn núi, thì lại nhớ đến ưng vương, nước mắt chảy dài.
Con người phải chăng là một động vật ích kỷ bẩm sinh? Vì lợi ích mà chém giết không ngừng, tại sao phải khổ như vậy?
Ðiều đáng tiếc là mình cũng là một phần tử trong cuộc chiến tranh này. Trong chiến tranh, không có một kẻ nào thật sự chiến thắng, dù cho chiến thắng cũng phải trả một cái giá rất đắt.
Dù cho trong một chính quyền thống nhất, những cuộc đấu tranh vẫn cứ tiếp tục.
Trước hoàng hôn, gã lại leo lên được một ngọn núi nữa, vạn vật đều thu vào tầm mắt của gã.
Gã say sưa ngắm nhìn.
Dưới ánh nắng chiều còn sót lại, một vùng rừng núi mênh mông trải dài đến vô tận.
Phía sau là vách núi hiểm trở.
Tuy nhìn thấy con sông chảy quanh, nhưng chắc chắn đó không phải là Hoàng Hà.
ở xa xa phía bên trái, lúc này là mùa thu hoạch, thấp thoáng, những thửa ruộng bậc thang vàng ối nổi bật giữa một màu xanh ngắt trên sườn đồi, thật là mê người.
ở phía sau ngọn đồi, có làn khói trắng lững lờ bốc lên, xem ra có lẽ ở nơi đấy là một thôn trang.
Hạng Thiếu Long do dự trong lòng, khẳng định mình chưa bao giờ đến nơi này, chỉ có một cách duy nhất là hỏi đường, nhưng không chừng sẽ làm lộ hành tung của mình.
Ðêm ấy gã nằm ngủ co ro trong một khe đá, đến sáng hôm sau thì lò dò xuống núi, lúc này mới hiểu cái gì gọi là lên núi thì dễ mà xuống núi thì khó.
Tuy mấy phen gian lao khổ cực, đến sau giờ ngọ thì gã đã xuống tới chân núi.
Gã quyết định đến thôn trang ấy hỏi cho rõ, gã đi đường suốt đêm, lúc này quần áo của gã đã rách nhiều nơi, lại thêm nhiều ngày không cạo râu, cho nên trông cứ như là một kẻ lang thang.
Tuy nói là trốn chạy, nhưng trong vùng rừng núi, chốc chốc lại thấy dòng sông ngọn suối chảy quanh, lại thêm đây là mùa thu nên lá rừng chuyển sang màu vàng, cảnh tượng rất đẹp, nên giảm đi cảm giác cô quạnh.
Nơi thấy khói bốc lên, ở trên ngọn núi thì nhìn rất gần, nhưng đi cả ngày vẫn chưa tìm tới được thôn trang ấy.
Gã nhân lúc trước khi trời tối thì vặt vài quả dại ăn đỡ đói, rồi sau đó qua đêm cạnh một mặt hồ nhỏ.
Ngủ đến nửa đêm, đột nhiên có tiếng người và chó sủa truyền đến.
Hạng Thiếu Long choàng tỉnh dậy, biết không hay, vội vàng ngắt một ống trúc bên cạnh, ẩn mình trong đám lau lách dưới hồ, thò ống trúc lên để thở.
Nấp không được bao lâu, có một toán khoảng hơn một trăm người dẫn theo chó săn đến bên mặt hồ.
Lũ chó săn sủa vang nơi gã đã nằm ngủ.
Chỉ nghe có tiếng người bảo,Hạng Thiếu Long đã từng đến đây, nên chó mới sủa như vậy, lần này chúng ta bắt được y thì tiền thưởng đủ để sống được cả đời."
Hạng Thiếu Long nghe giọng nói của chúng mang âm nước Hàn thì mới biết rằng con Tật Phong đã đưa gã vào biên giới nước Hàn, cho nên chỉ cần đi về phía tây, sớm muộn gì cũng quay về được biên giới nước Tần.
Nhưng nghĩ lại, người Hàn đã khẳng định gã ở trong biên giới, thì sẽ phong tỏa tất cả những con đường đến Tần, mà mình cứ đi về phía tây, chỉ có nước rơi vào trong lưới.
Cách duy nhất là né tránh, đợi cho kẻ địch lơi lỏng thì sẽ tìm cách quay về biên giới nước Tần.
Lúc này có người đến bên hồ, giơ cao ngọn đuốc lên, chiếu sáng cả một vùng.
Một kẻ cười,Nếu ta là y, tất sẽ cố chạy cho nhanh, phải không?"
Lại có người nói,Nhưng chó vẫn sủa vang, có lẽ y vẫn còn nấp gần đây. Hay là hãy thả chó ra, chẳng phải chúng ta sẽ đỡ vất vả hơn hay sao?"
Lời ấy lập tức được mọi người đồng ý.
Dây vừa mở, năm sáu con chó săn lập tức phóng như tên bay vào mảng rừng bên cạnh mặt hồ, tiếp theo tiếng chó sủa dần dần biến mất.
Bọn truy binh lúc này mới biết mình đã nhầm, lũ chó săn đang đuổi theo một con sói gần đó chứ không phải là Hạng Thiếu Long, nên huýt sáo gọi về.
Hạng Thiếu Long lóp ngóp trèo lên bờ, biết mình đã trở thành một tên tội phạm truy nã mà sáu nước phía đông đang tìm kiếm, ngoài cách quay về nước Tần, nếu không thiên hạ tuy lớn nhưng sẽ chẳng còn nơi nào để dung thân.
Nào dám ngừng lại, bỏ ngay ý nghĩ vào thôn trang hỏi đường, tiến thẳng về hướng đông, cách nước Tần ngày càng xa.
Tối đêm ấy gã quay về lại vùng rừng núi, leo lên ngọn núi cao, may mà biên giới nước Hàn toàn là vùng núi non, nếu không đã sớm bị kẻ địch bắt được.
Biết được mình ở trong biên giới nước Hàn, sau khi để ý quan sát, thì dần dần nhận ra tình thế, trong lòng gã mừng rỡ, tìm đường quay về Kinh gia thôn, nơi Kinh Tuấn xuất thân.
Ba ngày sau, Kinh gia thôn đã xuất hiện ở trước mặt.
Lúc này gã đã ốm đến nối không ra dáng người, khí lực đã cạn kiệt, nhưng trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, không còn còn chịu đựng được nữa, ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Đề xuất Tiên Hiệp: Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh