Chương 517: Nguy Hiểm Cận Kề (1)

K

hi Hạng Thiếu Long choàng tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường, các vết thương trên người đã được đắp thuốc, lại được thay bộ y phục, cảm giác khỏe khoắn này quả thật khó hình dung.

Người phụ nữ đang ngồi bên giường thấy gã tỉnh dậy thì giật mình kêu mọi người.

Một lát sau, thôn trưởng Kinh Niên cùng mấy vị trưởng lão trong thôn đến, ai nấy đều cung kính với gã, nghe gã kể xong tình hình, Kinh Niên nói,Bọn chúng tôi đã từng sai người nghe ngóng tin tức, quan binh vẫn đang tìm Hạng gia, nghe nói nếu có thể bắt được Hạng gia, thì được thưởng trăm đỉnh hoàng kim, cho nên ai nấy đều cố gắng."

Hạng Thiếu Long ngồi dậy vừa ăn vừa nói,Chuyện ta đến đây, phải chăng người trong thôn đều biết?"

Kinh Niên nói,Chúng tôi làm sao bất cẩn đến thế, lòng người khó đoán, may mà người phát hiện Hạng gia bất tỉnh ở ngoài thôn chính là con trai của tiểu nhân, cho nên chuyện Hạng gia chỉ có vài người trong chúng tôi biết được."

Một trưởng lão khác là Kinh Hùng nói,Hạng gia yên tâm, trước tiên hãy nghỉ ngơi ở đây, chờ cho sóng yên gió lặng, chúng tôi lại sẽ đưa ngài về nước Tần."

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Từ đây về nước Tần sẽ khó hơn lên trời, vả lại ta ở đây lâu không tiện, bởi vì sẽ liên lụy đến các người."

"Vậy thì chúng tôi sẽ theo Hạng gia về nước Tần là xong, Kinh Hùng nói.

Các trưởng lão khác đều gật đầu.

Hạng Thiếu Long nói,Nếu các ngươi muốn đến nước Tần, ta sẽ rất hoan nghênh, nhưng đây không phải là lúc, đợi ta quay về nước Tần rồi mới tiến hành. Như thế mới ổn thỏa."

Một trưởng lão khác,Giờ đây phải làm thế nào?"

Hạng Thiếu Long suy nghĩ rồi nói,Trước tiên hãy phái người nhanh nhạy, lại có thể hoàn toàn tin cậy, đến Trung Mâu báo cho Ðằng Dực và Kinh Tuấn, bảo rằng ta an toàn, nhưng phải đợi một thời gian sau mới đi, hãy dặn họ nắm giữ quân đội, nhẫn nại chờ đợi."

Kinh Hùng nói,Ðiều này thì dễ dàng, trong thôn chúng tôi thường có người đến hái thuốc ở Trung Mâu, không những thuộc đường mà còn quen biết với người ở nơi ấy, chắc chắn sẽ không khiến kẻ khác nghi ngờ."

Hạng Thiếu Long yên tâm nói,Quan binh sớm muộn cũng sẽ tìm đến đây, người đuổi theo ta toàn là cao thủ, các ngươi hãy dùng đồ vật của ta tạo ra những dấu vết khiến cho bọn chúng tưởng ta đã trốn đến nơi khác, nếu có thể kéo dài được hai ba ngày, ta sẽ hồi phục sức khỏe rồi tiếp tục chạy trốn."

Sau khi thương lượng thêm, Kinh Hùng và các trưởng lão rời khỏi phòng.

Hạng Thiếu Long ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy đã qua nửa đêm, nghe tiếng gió và tiếng chó sủa ở ngoài, trong lòng không khỏi có những ý nghĩ vẩn vơ.

Lúc đầu tiên gã đến đây là vào mùa đông, lúc đó có tam công chúa Triệu Thiên đi cùng, không ngờ duyên phận của hai người kết thúc vì cái chết thê thảm của nàng.

Bất đồ trong lòng dâng lên nỗi thù hận sâu sắc với Lã Bất Vi.

Gã kêu lên trong lòng, dù thế nào Hạng Thiếu Long này cũng phải sống mà quay về Hàm Dương, tận mắt thấy tiểu Bàn lên ngôi, đồng thời nhìn thấy kết cuộc thê thảm của Lã Bất Vi.

Ðến khi trời sáng, Kinh Niên trở lại, mang theo tin tức khiến gã vui mừng.

Tuy đoàn quân đi phía sau của gã bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng sự hi sinh đó có giá trị, họ đã giúp đại bộ phận quân Tần an toàn quay về Trung Mâu, giờ đây đại quân của Lý Mục đang bao vây đánh Trung Mâu, nhưng nghe nói tủ thương không nhẹ.

Hạng Thiếu Long thở phào, ngày trước bọn họ đã từng dự tính quân Triệu sẽ phản công tại Trung Mâu, cho nên đã chuẩn bị nhiều lương thảo, tăng cường phòng thủ, huống chi có đại quân của Hoàn Xỉ chi viện, dù cho kẻ đó là Lý Mục cũng đừng hòng dễ dàng giành lại Trung Mâu.

Với một kẻ tinh minh như Lý Mục, cuối cùng rồi cũng sẽ quay về trường thành. Kinh Niên lại nói,Hôm qua lão đã sai người đến Trung Mâu, chuyện này sẽ ổn thôi. Chao ôi!"

Hạng Thiếu Long biết y có tâm sự, mỉm cười nói,Lão trượng nếu có lời gì, xin hãy nói thẳng, đừng ngại."

Kinh Niên nói,Hạng gia nói không sai, cách đây năm mươi dặm có một nơi tên là Thượng gia thôn, hôm qua có một đội binh mã đến đấy, vừa truy tìm vừa cướp bóc, lại còn đánh bị thương mấy người. Người của Thượng gia thôn thấy bọn chúng người đông thế mạnh, chỉ biết giận chứ không dám lên tiếng."

Hạng Thiếu Long thầm thở dài, nói,Từ đây đến đó phải mất bao lâu?"

Kinh Niên nói,ít nhất phải mất hai ngày. Hạng gia có thể đợi ngày mai mới lên đường."

Ngừng một lát rồi nói,Nghe nói Hàn vương An từ kinh đô nước Hàn là Nam Trịnh, phái một toán quân bao vây vùng rừng núi để truy bắt Hạng gia. Người của chúng tôi quay về từ Nam Trịnh cho hay rằng, hai nước Hàn, Triệu có mật nghị, quyết bắt bằng được Hạng gia."

Rồi lấy ra một tấm địa đồ, đưa cho Hạng Thiếu Long, nói,Ðây là tấm địa đồ do chính tay lão đã vẽ, tuy thô kệch, nhưng dám nói là không có sai sót về đại thể."

Hạng Thiếu Long cả mừng, mặc áo xuống giường, thấy thể lực của mình đã hồi phục quá nửa, nếu được nghỉ ngơi thêm một ngày thì có thể bảo đảm chạy thoát được.

Hai người ngồi xuống chiếu, trải tầm địa đồ ra.

Kinh Niên chỉ ký hiệu hình chữ thập giữa tấm bản đồ nói,Ðây là Kinh gia thôn chúng tôi, khoảng một trăm dặm về hướng đông bắc chính là kinh đô Nam Trịnh của nước Hàn, đi tiếp về phía đông bắc hai trăm dặm nữa là kinh đô Ðại Lương của nước Ngụy."

Hạng Thiếu Long nói,Ta xem xong bức địa đồ này sẽ lập tức đốt ngay, nếu không bị kẻ khác lấy được, thì sẽ biết là các người bao che cho ta."

Kinh Niên hơi biến sắc, vì ông ta không nghĩ đến điểm này.

Hạng Thiếu Long để cho Kinh Niên giải thích rõ tấm bản đồ rồi thu lại, nói,Con đường chạy trốn của ta, tốt nhất cả lão trượng cũng không nên biết, như thế sẽ an toàn hơn."

Ngày hôm ấy, Hạng Thiếu Long tranh thủ nghỉ ngơi, khi tỉnh dậy thì cố gắng ghi nhớ lại tấm địa đồ, sau khi suy nghĩ, cuối cùng mạo hiểm chạy về nước Ngụy, sau đó đi về nước Triệu, rồi đi về phía tây đến Ðồn Lưu, hội họp với Hoàn Xỉ, thì có thể hoàn thành được cuộc chạy trốn ngàn dặm, sau khi đã nhớ xong tấm bản đồ thì lập tức đốt đi.

Dùng cơm tối xong, Hạng Thiếu Long quyết định lên đường.

Kinh Niên đã chuẩn bị lương khô, thức uống, quần áo và một ít ngân lượng cho gã.

Kinh Hùng còn tặng cho gã một con thỏ đã nhốt sẵn trong lồng, giải thích rằng,Ðây là cách đối phó đơn giản đối với chó săn, vì chó săn nhanh nhạy nhất đối với thỏ, chắc chắn có thể át được mùi trên người phát ra ngoài, nếu như lũ chó săn đánh hơi con thỏ mà đuổi đến, chỉ cần thả cho thỏ chạy đi, thì có thể đánh lạc hướng lũ chó săn."

Kinh Niên nói,Chúng tôi đã thương lượng, sau khi Hạng gia bỏ đi, chúng tôi sẽ vào chốn rừng núi để tránh họa.

Chuyện bọn tiểu Tuấn đến nước Tần, ít nhiều đã lộ phong thanh, quân binh đến Thượng gia thôn, nói không chừng đã điều tra được vụ này, lúc đó dù cho Hạng gia không đến đây, bọn chúng cũng bắt chúng tôi để trút giận."

Hạng Thiếu Long áy náy nói,Các người định lúc nào mới lên đường?"

Kinh Niên nói,Chuyện này không thể chậm trễ, sau khi Hạng gia ra đi, chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi nơi này."

Bịn rịn chia tay, Hạng Thiếu Long mang theo chiếc lồng thỏ, bắt đầu con đường chạy trốn của mình.

Hạng Thiếu Long mang theo con ngựa khỏe do Kinh Niên tặng, phóng về hướng đông bắc được một đoạn, không muốn ngựa mệt, Hạng Thiếu Long dừng lại cho ngựa nghỉ ngơi.

Kinh gia thôn vẫn còn ẩn hiện ở phía sau.

Thớt ngựa này rất thông minh, lặng lẽ gặm cỏ chứ không cất tiếng hí.

Sau khi băng qua vùng đồng bằng này, gã bước vào vùng rừng núi, như thế sẽ an toàn hơn nhiều. Nói thật lòng, gã tin rằng bọn chúng không thể đuổi được theo gã trong vùng này.

Đề xuất Voz: Đi chữa "người âm theo"
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN