Chương 518: Nguy Hiểm Cận Kề (2)

Nhưng nếu không phải gã có thể ẩn nấp trong Kinh gia thôn một thời gian, giờ lại được thức ăn, ngựa tốt và cung tên, nói không chừng đã bị người Hàn đuổi theo kịp.

Khả năng của con người rốt cuộc vẫn có hạn.

Trong lòng cảm thấy vui vì nghĩ đến cảnh gặp bọn Ðằng Dực cùng đám thê thiếp.

Tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên phía trước, Hạng Thiếu Long giật mình, phóng người lên ngựa, chạy qua một vòng gần đó để quan sát tình thế, chỉ thấy cách xa khoảng năm dặm, có những ánh đuốc lập lòe đang tiến về phía Kinh gia thôn. Hạng Thiếu Long lập tức chân tay lạnh ngắt, điều mà Kinh Niên lo quả không sai, kẻ địch nghe được tin tức tù Thượng gia thôn, biết được Kinh gia thôn có người đến Hàm Dương.

Người họ Kinh trong làng này không nhiều, bọn chúng sẽ dễ dàng đoán được đó là Kinh Tuấn, Kinh Niên, nếu không, chúng không cần phải kéo đến ngay trong đêm. Nếu Hạng Thiếu Long là người ích kỷ, lúc này sẽ không thèm đếm xỉa đến mọi chuyện mà cứ chạy trốn, chạy được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, nhưng gã làm sao có thể chạy một mình như thế.

Hạng Thiếu Long đang lo lắng thì chợt nghĩ ra một kế, sau khi xem xét kỹ tình thế thì phóng ngựa về phía khoảng rừng rậm mà kẻ địch sẽ đi ngang qua để đến Kinh gia thôn, rút ra mồi lửa, đốt cháy vài chỗ.

Nếu là mùa xuân hay mùa hạ thì kế này không thể thực hiện được. Nhưng giờ đây gió mạnh, cây cối lại khô, chỉ vài đốm nhỏ, nhưng trong khoảnh khắc đã bùng cháy lên lan thành một khoảng to.

Ðám cháy này không những có thể ngăn cản được đường tiến tới của kẻ địch, mà còn có thể thông báo cho người của Kinh gia thôn để họ bỏ chạy cho sớm.

Hạng Thiếu Long mong kẻ địch đuổi theo mình, nên cố ý phóng ngựa thật nhanh để phát ra nhiều tiếng vó, chạy về thảo nguyên phía đông bắc.

Gã thà hi sinh mình, gã không muốn để cho người ở Kinh gia thôn bị thương.

Ðến sáng hôm sau, Hạng Thiếu Long vẫn phóng ngựa trong vùng thảo nguyên, nhưng tốc độ đã chậm hơn.

Lần này gã cố ý để lộ tung tích, dụ cho đối phương đuổi theo mình, không đối phó với người của Kinh gia thôn, nếu đối phương là những cao thủ theo dõi, gã quả thật rất nguy hiểm.

Trên đường đôi lúc lại gặp con sông dòng suối cản đường, đó là những cảnh đẹp để cho người ta thưởng thức lúc bình thường, nhưng đối với gã lúc này thì đã trở thành những trở ngại.

May mà cho đến lúc này cũng chưa thấy kẻ địch đuổi tới, chỉ cần cứ giữ mãi như thế này, gã có thể an toàn đến vùng rừng núi không người ở nơi biên giới hai nước Hàn, Ngụy.

Người Ngụy sẽ không ngờ rằng gã không đi về phía tây để đến nước Tần, mà đi ngược lại biên giới nước Hàn ở phía đông, cho nên sẽ không có lòng phòng bị, lúc đó gã có thể mượn đường biên giới nước Hàn mà đi vòng về Ðồn Lưu.

Lúc này thớt ngựa đã sùi bọt mép, Hạng Thiếu Long đành dừng lại, bước lên một mô đất cao, để cho thớt ngựa nghỉ ngơi ở dưới.

Gã không muốn ăn uống, nhưng vì phải giữ sức, chỉ đành nuốt vội hai thỏi thịt khô.

Mùi vị đương nhiên là không tệ.

Mấy năm nay, gã cô độc một mình, trong chốn núi rừng như thế này, không khỏi nhớ rằng mình đã vượt thời gian mà đến đây.

Chớp mắt mà đã bảy năm, trong khoảng thời gian này, dù cho là những người thân thiết nhất như Kỷ Yên Nhiên hay Ðằng Dực, gã cũng đành chôn sâu bí mật mình là người của thế kỷ hai mươi mốt vào trong lòng, còn bí mật của tiểu Bàn, chỉ có hai người Ðằng Dực và Ô Ðình Phương biết được, gã hiểu được số mệnh của tiểu Bàn nhất, bởi vì tiểu Bàn chính là Tần Thủy Hoàng, người đã thống nhất được Trung Quốc, nhưng gã lại không biết đến số phận của mình.

Ngay cả việc có thể còn sống mà quay về Hàm Dương hay không đến lúc này gã cũng không biết.

Ðang suy nghĩ mông lung thì tiếng vó ngựa từ xa vọng vào. Hạng Thiếu Long giật mình, đưa mắt nhìn ra xa, lập tức biến sắc.

Chỉ thấy ở khoảng rừng thưa cách đó ba dặm, bụi tung mù mịt, hơn năm mươi thớt ngựa đang phóng tới, ở đó chỉ có quá nửa là có người, còn lại là ngựa không.

Nhìn những thớt ngựa không cần người dắt, toán ngựa ở phía sau có đội hình rất chỉnh tề, thì có thể biết đây là những chiến mã rất tốt.

Qua nhiều năm, gã đã có kinh nghiệm nhìn người. Hai mươi bảy ky sỹ cưỡi ngựa ở một nơi không quen thuộc mà vẫn tự nhiên, thì có thể biết đều là những cao thủ thuộc hàng nhất lưu. Ðiều không may là mình lại kém thuật ky xạ, trong vùng bình nguyên này, đối phương phải có ngựa tốt để thay thế, nếu bị đuổi kịp thì cả cơ hội chống trả cũng không có.

Kẻ địch có thể đuổi nhanh như thế này, thì có thể biết rằng đó là những cao thủ trong môn theo dõi, nói không chừng là toán cao thủ mà Hàn vương An phái đến để truy bắt mình như Kinh Niên đã nói.

Nhìn quanh rồi phóng xuống sườn đồi, nhảy lên lưng ngựa rồi thúc ngựa bỏ chạy.

Ðích đến là mảng rừng rậm ở cuối vùng đất bằng phẳng, chỉ cần đến đó, là có thể lợi dụng hoàn cảnh để quyết chiến một trận sinh tử với kẻ địch.

Gã không chấp nhận buông tay chịu chết.

Hạng Thiếu Long lấy đồ đạc xuống, dùng vải bọc lại hai tảng đá bằng trọng lượng của gã rồi máng lên lưng ngựa, sau đó dùng kiếm chọc vào mông ngựa, thớt ngựa hí vang lên rồi mang cả hai tảng đá phóng vào khu rừng rậm.

Lúc này bọn ky binh đuổi theo còn khoảng nửa dặm nữa nên Hạng Thiếu Long không vượt qua được con suối vừa rồi, khiến cho kẻ địch không thể tìm ra được dấu chân ngựa nữa, e rằng đến lúc này đã bị đuổi theo.

Song kẻ địch vẫn có thể đi theo, quả thật có thể thấy chúng là những cao thủ.

Nào dám chậm trễ, vội vàng đeo hành trang, lẩn vào trong đám cây um tùm.

Ði khoảng tàn một cây nhang, tiếng ngựa phía sau vượt qua, mau chóng đi xa.

Hạng Thiếu Long thở phào, leo lên ngọn núi cao trong rừng.

Dù cho bị cây rừng chắn lối, gã cũng không dám rút kiếm chặt gãy, sợ rằng sẽ để lại manh mối, nào ngờ đi không quá trăm trượng, tiếng vó ngựa lúc nãy vừa biến mất thì lại quay lại, phóng về hướng mình.

Hạng Thiếu Long lúc này ngược lại cảm thấy bình tĩnh, là một người lính đặc chủng tinh nhuệ, giữ bình tĩnh lúc gặp nguy khốn là điều phải tin theo.

Gã bình tĩnh phân tích, từ việc kẻ địch có thể phát giác ra rằng có trá ngụy, thì có thể biết bọn chúng không chỉ dựa vào dấu chân để đuổi theo mình, đang thắc mắc thì có tiếng chó sủa từ xa đến gần, mà chỉ là tiếng của một con chó.

Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, không sợ mà vui, nấp vào trong lùm cây um tùm, ngồi xuống đất, tháo chiếc lồng tre có nhốt con thỏ ra, lặng lẽ chờ đợi.

Lúc này trời dần tối, Hạng Thiếu Long rút ra thanh trủy thủ, nhìn động tĩnh bên ngoài qua kẽ lá. Tiếng chó sủa chợt ngừng lại, chỉ nghe tiếng bước chân gấp gáp từ xa đến gần, kẻ địch bỏ ngựa mà đi bộ.

Trong chốc lát, có hơn mười bóng người tản ra ở phía trước, cách khoảng ba mươi trượng, trong đó có một người tay dắt con chó nhỏ, con chó đó đáng đánh hơi, đi về hướng gã đang ẩn mình. Hạng Thiếu Long lặng lẽ mở chiếc lồng ra.

Chú thỏ bị tiếng chó sủa làm hoảng sợ, lúc này có lối thoát, thì phóng ra như tên bay, chạy về phía bên trái.

Con chó quả nhiên sủa vang, cũng phóng về hướng ấy.

Người dắt chó kêu to,Mau lên! Hạng Thiếu Long chạy qua phía bên kia."

Cả toán người vội vàng đuổi theo.

Hạng Thiếu Long nghe bọn chúng đã chạy hết thì đứng dậy, cũng bám theo sau, nghĩ thầm đừng trách ta ác độc, trong tình huống này, không thể nói đến nhân từ nữa.

Đề xuất Voz: [Review] Một vài câu chuyện khi làm CSCĐ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN