Chương 522: Sóng Xuân Dâng Tràn (2)

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm kêu khổ, thì ra gặp phải chuyện nô tỳ dan díu với chủ nhân, khi không biết nói thế nào thì nữ nhân ấy ôm lấy cổ gã, dâng lên một nụ hôn.

Hạng Thiếu Long chỉ đành chấp nhận.

Nữ nhân ấy rời vui vẻ, thân hình hơi rung, thì thầm nói,Ngươi không phải là Sử Lệnh, ngươi là Lưu Kiệt, lại còn định gạt ta."

Hạng Thiếu Long đáp bừa một tiếng, nàng kêu lên, rồi đưa tay ôm chặt lấy chàng, sau đó chủ động hôn lên đôi môi khêu gợi ấy. Nữ nhân ấy rõ ràng đang lúc động tình. Hạng Thiếu Long chỉ giả vờ dùng dằng mấy cái rồi im lặng hưởng thụ Không biết có phải vì khích thích của nhục dục hay không, cảm giác đầu nặng chân nhẹ lúc này của Thiếu Long giờ đây đã giảm xuống, gã không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa.

Ðiều đặc biệt nhất là gã không hề biết hình dạng của đối phương ra sao, chỉ nhờ vào cảm giác mà biết rằng thân thể của nàng đầy đặn, có kinh nghiệm trong chuyện nam nữ.

Hạng Thiếu Long tuy rất có định lực với nữ nhân, nhưng chẳng phải là người giữ kẽ, lúc này bốc lên ngọn lửa ham muốn, không thể dập tắt được, lại thêm biết rằng nếu không thỏa mãn được nàng, thì phải kiềm chế hoặc giết chết nàng, sau khi cân nhắc, gã chọn cách kiềm chế, hy vọng có thể vượt qua, thế là đôi tay bắt đầu thi triển thủ đoạn, nữ tử ấy lập tức rên ư ứ, thân thể trở nên nóng bỏng và mềm nhũn, nếu có ánh sáng chắc chắn sẽ nhận ra khuôn mặt đỏ bừng của nàng.

Nhất thời sắc xuân tràn ngập trong kho.

Thiếu nữ ấy nằm phục trên người gã, Hạng Thiếu Long siết chặt thân nàng, ghé sát vào tai nàng thì thầm rằng,Ta không phải là Lưu Kiệt."

Thiếu nữ ấy giật mình kêu lên,Ngươi là ai?"

Hạng Thiếu Long đã nghĩ ra câu trả lời trước, dịu dàng mà rằng,Ta tên là Trần Võ, là người theo đoàn xe la chở hàng đến đây, muốn vào trong kho xem thử, thế mà lại gặp nàng, trời cao đối với ta thật tốt. Nàng tên gì?"

Nữ tử ấy do dự một lát rồi đột nhiên cười khúc khích, lát sau mới nói,Tên khốn kiếp nhà ngươi, thế là đã chiếm phần tiện nghi của người ta. Ta tên là Thu Lâm, là tiểu tỳ của đại tiểu gia. Chao ôi, ngươi còn hơn hẳn đại thiếu gia và Sử Lệnh nữa. Lưu Kiệt không có thân thể tráng kiện như ngươi."

Hạng Thiếu Long yên tâm hỏi,Có cách gì cho ta đồ ăn hay thức uống chăng? Ðừng để người khác biết."

Nữ tử ấy ngồi dậy, vuốt ve lồng ngực của gã, dịu dàng nói,Hãy yên tâm! Nếu người ta biết được chuyện này, ta cũng chẳng toàn mạng nữa."

Hạng Thiếu Long vội vàng mặc lại y phục, khi nằm xuống thì không cự lại cơn mệt mỏi, ngủ thiếp đi.

Một lát sau, Thu Lâm đánh thức gã dậy.

Nàng đốt một ngọn đèn dầu nhỏ, trố mắt nhìn gã.

Hạng Thiếu Long cũng ngồi dậy, ngắm nghía nàng.

Dáng vẻ Thu Lâm tuy không bằng đám thê thiếp ở Hàm Dương, nhưng cũng thuộc loại xinh xắn, điều hấp dẫn nhất là thân hình đầy đặn của nàng như đang tỏa ra một sức sống đang xuân, chả trách nào Sử Lệnh đã liều chết mà dan díu với nàng.

Thu Lâm đưa tay vuốt ve khuôn mặt đầy râu của gã, nói,Ta chưa bao giờ thấy ai uy võ tuấn tú như chàng, chỉ là hơi ốm một chút."

Hạng Thiếu Long kéo nàng vào lòng, vuốt ve rồi hỏi,Có mang thứ gì đến không?"

Thu Lâm mở tay nải, lấy ra một bình trà và hơn mười cái màn thầu. Hạng Thiếu Long nhìn mà chảy nước bọt, ngấu nghiến ăn một hồi.

Thu Lâm hỏi,Cái móc chàng đeo bên người làm gì thế?"

Hạng Thiếu Long đáp bừa,Dùng để chuyển hàng."

Thu Lâm rõ ràng không phải là người tò mò, nghe thế thì tin ngay, bảo rằng,Chàng chuồn vào đây. Tạ lão gia không trách chàng sao?"

Hạng Thiếu Long nói,Ta bảo với y là đi tìm bạn bè, chắc là không sao?"

Thu Lâm cười khúc khích,Tìm bạn bè cái gì, chàng đi tìm kỹ nữ thì có, chỉ là gặp phải người ta mà thôi."

Hạng Thiếu Long thấy nàng phóng đáng, suýt tý nữa ôm nàng vào lòng để mây mưa thêm một trận, nhưng trong lòng đồng thời cũng mừng lắm, biết rằng lúc nãy vất vả một hồi thì ra mồ hôi, cơn bệnh cũng lui, điều này gã không ngờ được Thu Lâm đưa mắt liếc gã, nói,Sau này ta sẽ không thèm để ý đến Sử Lệnh nữa, chỉ mong mãi mãi theo chàng."

Hạng Thiếu Long cười,Nàng không muốn theo ta cũng không được nữa."

Rồi tiếp tục hỏi mới biết chủ nhân của tòa trang viện này là một đại quan của nước Ngụy, lại còn biết tình hình trong nhà của y nữa.

Thu Lâm thở dài, nói,Ðại thiếu gia sắp quay về, thiếp phải đi thôi, chàng..."

Hạng Thiếu Long kéo nàng vào lòng dịu dàng nói,Khi nào thì nàng quay lại?"

Thu Lâm ngây ngất nói,Xem tình hình thế nào đã."

Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, nói,Vì Thu Lâm, Trần Võ này chấp nhận mọi thứ, ta sẽ ở đây chờ nàng, cơ cơ hội Thu Lâm hãy đến tìm ta, nhưng nhớ là phải mang theo thứ gì để ăn uống, nếu có y phục thì càng tốt hơn."

Thu Lâm đang ngây ngất, nào nghĩ đến việc khác, hôn như mưa lên mặt gã rồi gật đầu chấp nhận.

Hạng Thiếu Long sợ nàng hỏi người khác về mình, sau khi căn dặn nàng không nên làm thế rồi mới để nàng bước đi.

Trong kho có những thứ củi khô, đây là thứ không thể thiếu trong mùa đông.

Giờ đây có thể nói đã đỡ lo hơn, không những có nữ nhân bên cạnh mà còn không sợ binh lính tìm được. Chi đành nghỉ ngơi ở đây, rồi sẽ lập tức nhân đêm tối vượt tường thoát ra. Song sức người có hạn, trong thời khắc trời lạnh lẽo như thế này, nếu suốt ngày dầm mình trong băng tuyết thì nói không chừng không bao lâu sẽ chết vì lạnh.

Nước Triệu nằm ở phía bắc nước Ngụy, thời tiết càng lạnh hơn. Lúc trước vì quá gấp gáp quay về Trung Mâu nên nghĩ sai, không chịu xuống phía nam mà lên phía bắc, quả thật không sáng suốt, lúc bấy giờ nếu đi về nước Sở thì sẽ không lâm vào tình trạng thế này.

Bất giác gã ngủ thiếp đi.

Hôm sau có người vào kho lấy củi, không hề để ý đến gã.

Ðến trước hoàng hôn, Thu Lâm mang thức ăn tới, nói,Võ lang, hãy ăn chút ít. Y phục của đại thiếu gia không vừa với chàng, người cao lớn như chàng quả là hiếm có."

Hạng Thiếu Long đã hài lòng, âu yếm nàng một hồi rồi mới buông ra, lúc này sức lực của gã đã hồi phục, thầm nghĩ không tiện ở đây lâu, nhân lúc trước khi chó dữ được thả ra thì len lén trèo tường mà đi, ngoài trời hoa tuyết bay bay, người đi trên đường ai nấy đều vội vàng.

Hạng Thiếu Long xé một mảnh vải trùm trên đầu đi về hướng cửa bắc.

Khi tường thành ở trước mặt thì gã đột nhiên giật mình, té ra tường thành có một lớp băng dày, xem ra rất trơn không thể nào leo qua được. Ðến một đoạn khác, cố thử hơn mười lần mà vẫn không thể phóng móc câu qua tường, vì thế đành buồn bã quay về.

Lúc này mới hiểu vì sao người ta ít đánh thành trong mùa đông.

Giờ này quay về lại, trong kho ấy cũng không thể, chỉ đành tìm một ngõ nhỏ rồi ngủ qua đêm, đợi đến sáng mai mới tìm đường ra cửa thành.

Ðến nửa đêm thì tuyết ngừng rơi, khi trời sáng thì ánh sáng mặt trời lại chiếu xuống.

Hạng Thiếu Long đi trên đường phố, có cảm giác mình quá lộ liễu, trước đây gã lấy làm kiêu ngạo vì thể hình của mình. Nhưng giờ đây dáng vẻ cao to của mình đã làm cho gã hết sức lo lắng.

Hạng Thiếu Long chọn những con hẻm nhỏ hẹp để tránh tai mắt của mọi người, đến một chỗ trống, có một đám trẻ đang chơi đá kiệu.

Một đứa trẻ thấy gã, đột nhiên hoảng hồn kêu to,Có cướp đến!"

Những đứa trẻ khác thấy gã thì bỏ chạy tứ tán.

Hạng Thiếu Long cười khổ, chả lẽ giờ đây mình giống kẻ cướp lắm sao?

Ðột nhiên giật mình hiểu rõ vấn đề đang ở đâu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Đại Phản Tặc
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN