Chương 525: Một Bước Khó Đi (1)

H

ạng Thiếu Long mở mắt ra, trước mắt là một màu đen không phân biệt được đêm hay ngày, trong đầu nặng nề, vẫn còn muốn ngủ tiếp.

Gã choàng tỉnh bởi tiếng nói của người khác, lúc đầu thì giật mình tưởng rằng bọn chúng đã tìm ra mình. Ðến khi thấy không có gì khác lạ, âm thanh vang ra từ một góc mật thất, mới vỡ lẽ ra rằng âm thanh truyền từ trong ống đồng xuống.

ông đồng này có thể theo dõi mọi động tĩnh trong mật thất, cho nên âm thanh từ trên có thể truyền xuống. Hạng Thiếu Long đốt lên ngọn đèn dầu, ghé tai vào ống đồng.

Một cảm giác mát mẻ và tiếng người truyền vô trong tai.

Chỉ nghe tiếng một nam nhân cười hềnh hệch, nói,Thân hình của nàng càng lúc càng đầy đặn, chả trách nào đêm qua đại vương nhìn nàng không chớp mắt."

Tiếng nữ tử nũng nịu nói,Nếu quân thượng tặng nô gia cho đại vương, nô gia đành tự tận mà thôi."

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu tuyệt, nữ nhân này rõ ràng rất hiểu tâm lý của nam nhân, dù cho rõ ràng là chấp nhận chủ nhân tặng mình cho người khác, nhưng vẫn giả vờ bịn rịn.

Quả nhiên có tiếng hôn nhau truyền vào trong tai, tiếng nữ tử ấy dịu dàng nói,Quân thượng không đi dự dạ tiệc sao? Cớ gì giờ này lại nằm đây?"

Hạng Thiếu Long nghĩ nếu lúc này là buổi dạ tiệc thì mình đã ngủ ít nhất cả mười canh giờ, tức là hai mươi tiếng đồng hồ, tại sao mình lại ngủ nhiều đến thế?

Nhất thời gã quên đi đoạn đối thoại của cặp nam nữ ở phía trên, ngồi suy nghĩ.

Một lát sau mới vỡ lẽ ra, biết rằng địa đạo tuy có ống đồng thông khí, nhưng rốt cuộc không khí vẫn không thể lưu thông được, nếu mình không tỉnh dậy, nói không chừng sẽ chết vì thiếu ôxy trong giấc ngủ.

Ðột nhiên ba tiếng Hạng Thiếu Long truyền vào trong tai, vội vàng lắng nghe.

Tên quân thượng ấy nói,Giờ đây khắp thành đều rúng động, đại yến tiểu yến gì cũng phải hủy bỏ vì Hạng Thiếu Long. Ðại vương có lệnh, hễ là những kẻ chứa chấp Hạng Thiếu Long hoặc biết mà không thông báo, sẽ bị dỡ nhà diệt tộc, Hạng Thiếu Long thật đáng giá, chỉ cái đầu thôi cũng đã được thưởng năm trăm đỉnh hoàng kim. Khiến ai nấy đều muốn tìm gã này."

Nữ tử ấy nói,Nô gia thấy gã sớm đã rời khỏi thành, nếu không tại sao lật cả thành Ðại Lương lên mà vẫn không tìm được y? rồi lại chép miệng,Kẻ này thật là lợi hại, muốn đến là đến, muốn đi là đi, không ai làm gì được y."

Tên quân thượng ấy thở dài,Y đi thật là thoải mái, dễ dàng, nhưng đã liên lụy đến Phạm đại nhân, lần này nếu không bắt được Hạng Thiếu Long thì mọi trách nhiệm đều đổ trên đầu y, bởi vì y là thành thủ. Vừa rồi y đã nhờ ta nói lời tốt trước mặt đại vương. Giờ đây đại vương rất tức giận, ta đâu có ngốc nghếch rước họa vào thân vì y."

Rồi lại nói tiếp,Hạng Thiếu Long đến thật không đúng lúc, khiến ta mất đi cơ hội thưởng thức buổi biểu diễn tuyệt vời của Phụng Phi, ngày mai ả sẽ đến nước Tề, không biết khi nào mới quay lại? Ta phải tiễn ả mới được."

Hạng Thiếu Long mới biết lúc này, người đứng đầu trong tam đại danh cơ là Phụng Phi đang ở Ðại Lương, nảy ra một ý, không muốn nghe nữa, rời kho bảo vật, nấp vào bụi cây phía sau nhà, hít thở không khí trong lành.

Phía ngoài quả nhiên trời đã tối, song tuyết vẫn còn rơi, hít xong không khí trong lành, đầu óc Hạng Thiếu Long trở nên linh hoạt hơn, gã ngồi suy nghĩ kỹ càng.

Lúc này nơi an toàn nhất ở Ðại Lương chính là địa đạo này, nhưng nếu bị người ta phát hiện thì đừng hòng thoát thân.

Long Dương quân rõ ràng vẫn chưa tiết lộ chuyện gặp gã, nếu không tên quân thượng vừa rồi không thể không nhắc tới.

Gã lại nghĩ Phụng Phi, nếu nàng mỹ nữ có phong cách đặc biệt này chịu giúp đỡ, nói không chừng có thể đưa gã rời khỏi thành, nhưng vì bọn họ chỉ mới gặp nhau một lần, mối giao tình còn nhạt nhẽo, nàng có chịu mạo hiểm để cứu gã hay không? Ðiều đáng lo nhất là không hề biết nàng đang ở đâu?

Dù cho biết, nhưng muốn lẻn tới khuê phòng của nàng không phải là chuyện dễ, nhất thời trong lòng bối rối, tiếng chó sủa từ hậu viện vọng tới.

Hạng Thiếu Long giật mình, vội vàng chui vào lại trong địa đạo, rồi từ địa đạo chui lên bằng một lối thoát khác, đến vườn hoa của tứ hợp viện, nhà trước của tứ hợp viện này đèn đuốc sáng trưng, còn hai bên ở phía sau thì tối mịt.

Hạng Thiếu Long đoán lúc này chó dữ vẫn còn bị nhốt ở hậu viện chưa thả ra, nên yên tâm hành động.

Gã chạy một mạch qua mấy căn phòng rồi tới phòng ăn, đánh cắp đủ thức ăn, rồi lại lấy một bánh trà, sau đó quay vào trong địa đạo, ăn uống no nê xong, ý chí chiến đấu dâng lên trong đầu.

Dù địa đạo hay Ðại Lương cũng không tiện ở lâu.

Nhưng vấn đề là gã vẫn chưa tìm ra cách an toàn để rời khỏi đây.

Nếu người Ngụy tìm mọi nơi trong thành mà không thấy, tất nhiên sẽ suy đoán được rằng gã nấp ở một nơi bí mật nào đó.

Trong triều không hiếm những kẻ tài trí, Long Dương quân vốn là nhân vật khôn khéo, sớm muộn gì cũng sẽ nhớ ra rằng Hạng Thiếu Long đã từng ở trong phủ của Tín Lăng quân, cũng sẽ đoán được ở trong phủ có địa đạo chưa được phát hiện.

Còn mình thì đôi lúc lẻn ra đánh cắp thức ăn chắc sẽ không sao, nhưng cứ kéo dài, thì sẽ bị nghi ngờ.

Sau khi suy nghĩ, gã quyết định, phải rời khỏi Ðại Lương trong vòng hai ngày nữa, nếu không có lẽ mãi mãi không cẩn chạy nữa.

sau khi khẳng định phòng ngủ phía trên kho báu không có ai, gã lại bò lên, mở rương, lấy một tấm mền chống rét thật dày, một bộ y phục ấm, khi định rời khỏi phòng thì ở ngoài phòng có tiếng bước chân truyền vào, tiếp theo là tiếng người cười nói.

Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, nhích tới bên cánh cửa mở ra một ít, nhìn qua khe cửa.

Vừa nhìn thì bất đồ giật mình, ở ngoài có ba người đang ngồi, ngoài ra có gần mười kẻ giống như tùy tòng, ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng.

Một trong số ấy là Long Dương quân.

Mặt mũi y trắng bệch, như là già đi mấy năm, dáng vẻ tiều tụy, không còn xinh xắn như trước nữa.

Còn hai người kia thì bận võ phục của tướng quân, một người trung niên mặc y phục của đại phu, tướng quân ấy ấy lên tiếng nói trước,Lần này chúng tôi tìm đến Bình Khâu quân, chính là vì chuyện bắt Hạng Thiếu Long!"

Hạng Thiếu Long giật mình, biết Long Dương quân đã đoán được mình nấp ở đây.

Bình Khâu quân ngạc nhiên lắm nói,Phạm tướng quân tìm Hạng Thiếu Long, tại sao lại đến đây?"

Y vừa mới mở miệng, Hạng Thiếu Long đã nhận ra y chính là gã nam nhân lúc nãy.

Bọn họ không gặp nhau ở đại sảnh mà vào trong nội sảnh, không cần nói cũng đủ biết là sợ để lộ phong thanh.

Ðiều đó có nghĩa họ đã suy đoán được rằng mình đang nấp ở địa đạo này.

Cũng có thể biết được rằng gã thành thủ của Ðại Lương là Phạm tướng quân này đã sai người bao vây phủ Tín Lăng quân Song, gã không quá lo lắng, bởi vì lối ra của địa đạo nằm ở mảng rừng phía sau, cách xa phủ Tín Lăng quân, sẽ không dễ dàng bị phát giác.

Long Dương quân thở dài nói,Phạm tướng quân dám lấy đầu mình đảm bảo rằng Hạng Thiếu Long vẫn chưa ra khỏi thành, giả sử y vẫn nấp trong thành, thì có lẽ là ở đây."

Đề xuất Voz: [Truyện Dài Kỳ] The Khải Huyền
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN