Chương 526: Một Bước Khó Đi (2)
Hạng Thiếu Long nghe y nói rất buồn bã, biết rằng y vì phải bắt mình mà áy náy trong lòng, bất đồ cảm thấy thông cảm với y.
Bình Khâu quân biến sắc nói,Không thể, ta đã từng rà soát từng tấc đất trong phủ, nếu y ở đây, sẽ không thể thoát qua khỏi mắt chúng tôi, cũng không thể giấu được những chiếc mũi nhạy cảm của lũ chó."
Tướng quân họ Phạm lại nói,Chúng tôi đã từng hỏi thủ hạ trước đây của Tín Lăng quân, chứng thực rằng ngày trước Hạng Thiếu Long đã chạy thoát khỏi phủ nhờ địa đạo ở đây, nhưng không ai biết lối vào của địa đạo ở đâu."
Long Dương quân tiếp lời,Bình Khâu quân có thể hỏi lại mọi người trong phủ xem có đột nhiên bị mất những thứ như y phục hay thức ăn không, thì sẽ biết Hạng Thiếu Long còn nấp ở dưới địa đạo."
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, nào dám nghe lén tiếp, vội vàng quay lại lối vào địa đạo, đóng chặt nắp, đậy lại cẩn thận rồi quay vào trong địa đạo, sau đó chạy ra lối thoát ở hậu sơn.
Trong đêm tuyết mù mịt, chỉ thấy Ngụy binh thắp đuốc bao vây ngoài phủ Tín Lăng quân, may mà lối thoát này nằm ở ngoài vòng vây, nếu không thì có cánh cũng khó thoát.
Gã vẫn chưa thể thoát ra khỏi cảnh nguy hiểm, một toán Ngụy binh kéo về nơi gã ẩn thân, ánh sáng của nhiều ngọn đuốc và tiếng chó sủa khiến người ta phải run sợ.
Hạng Thiếu Long bỏ những thứ vừa mới đánh cắp được thành một tay nải to, đeo lên lưng đi theo con đường cũ mà ngày trước gã cùng công chúa Triệu Thiên, chạy về phía những căn nhà gần đó.
Vừa chạy vừa nhìn thì bất đồ thầm kêu khổ.
Té ra những còn đường gần đó đều có binh lính đặt trạm canh gác, ở trên mái nhà cũng có chòi canh, quan sát tình hình những con đường gần phủ Tín Lăng quân.
Hạng Thiếu Long có cảm giác đã cùng đường, nằm phục trong lùm cỏ bên vệ đường.
song, gã nhanh chóng nhận ra đây không phải là cách an toàn.
Một toán khoảng hơn năm mươi tên lính đang đi tới, dùng một trường mâu đâm vào các bụi cỏ, Hạng Thiếu Long không còn sự lựa chọn nào nữa, nhân lúc ánh sáng chưa rọi tới mình, bò qua còn đường đối diện, trèo lên một mái nhà, căn nhà này thấp hơn những căn nhà gần đó một tầng, cho nên kẻ địch không đặt chòi canh ở đó.
Sau khi bọn lính Ngụy đã đi qua, gã đang do dự có nên lẻn vào nhà hay không thì tiếng vó ngựa vang lên.
Một chiếc xe ngựa sang trọng từ xa tiến tới, trước sau đều có ky binh hộ tống.
Hạng Thiếu Long quan sát tình thế, nhảy xuống đất, nấp vào một góc cây bên vệ đường, mau chóng leo lên một cành cây chìa ngang qua mặt đường. Trên người gã phủ đầy tuyết, nếu giờ đây không phải trời đang đổ tuyết, gã sẽ không dám mạo hiểm như thế này, đây có thể là một cuộc đánh cuộc mà thôi, chỉ cần một người trong số quân hộ tống kia nhìn lên, đảm bảo sẽ phát hiện ra gã ngay, nhưng đây là lúc tuyết rơi, cho nên, ai nấy phải cúi đầu xuống.
Trong lúc tim gã đang đập thình thịch thì xe ngựa đã tới ngay dưới chân. Hạng Thiếu Long cởi tay nải ném xuống trần xe ngựa, sau đó buông hai chân, mũi chân điểm lên tay nải, rồi mới buông tay cho người rơi xuống.
Vì gã giậm lên tay nải, cho nên khi nhảy xuống trần xe thì không phát ra tiếng, gã nằm phục xuống, tiếng xe ngựa cú chầm chậm đi trong tuyết như thế, gã hoàn toàn không biết chiếc xe này sẽ mang mình tới đâu, nhưng gã biết rằng đã tạm thời rời khỏi chốn nguy hiểm. Khi qua khỏi một trạm gác, binh lính nước Ngụy không những không chất vấn mà còn rất cung kính, để cho xe ngựa đi ưu a.
Thân phận của người trong xe chắc chắn là không nhỏ, nếu không sẽ không được ưu đãi như thế.
Giờ đây gã rất muốn biết người trong xe là ai.
Trong xe hình như có tiếng thở dài.
Hạng Thiếu Long cảm thấy tò mò, kê lỗ tai xuống trần xe, tuyết trên trần xe lạnh đến nỗi gã phải bỏ ngay cách làm này.
Gã hơi chồm người lên, nhìn ra ngoài.
Gã sững người.
Trời ơi!
Té ra là xe ngựa đi vào ngự đạo, tiến vào cổng chính của hoàng cung.
Khi đó xe ngựa đã vượt qua cầu treo, tiến vào cửa cung.
Trong thời đại này, hoàng cung được thiết kế như một ngôi thành nhỏ.
Hoàng cung trở thành một cứ điểm quân sự siêu cấp, là một ngôi thành trong thành.
Như thế có thể phòng ngừa kẻ địch ở bên ngoài đánh vào, điều quan trọng hơn là có thể ngăn chặn kẻ địch ở trong làm phản. Hạng Thiếu Long lần này đã vô tình vào trong hoàng thành, muốn rời khỏi nơi đây thật là khó, gã vào trong cửa cung mà vừa mừng vừa sợ, vẫn nằm yên trong xe, cứ để cho tuyết rơi phủ trên người gã, nếu không như vậy, quân canh giữ ở trên thành nhìn xuống thì sẽ thấy gã rõ mồn một.
Nhưng đó cũng là vấn đề khiến gã lo lắng nhất.
Những trận tuyết lớn như thế này không thường có. Hôm sau nếu gã muốn dùng cách này mà rời khỏi hoàng cung, chắc chắn sẽ không được.
Gã nằm giấu mình dưới tuyết, mặt dán xuống tay nải, có thể nói đó là nơi ấm nhất trong lúc này.
Tuy mắt không thấy, nhưng tai vẫn có thể nghe được.
Nhờ tiếng bánh xe và tiếng vó ngựa, gã cảm thấy chiếc xe ngựa từ trái quẹo sang phải, chắc là vào trong nội cung.
Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, bọn tùy tùng xuống ngựa, tiếng chân vang lên, chỉ nghe tiếng của bọn cung nga đồng thanh kêu,Vương hậu vạn an!“ Hạng Thiếu Long suýt tý nữa kêu lên, nén không được ngẩng đầu lén nhìn ra ngoài.
Cửa xe mở ra.
Trong tuyết bay bay bóng dáng quen thuộc của Ðiền Mỹ Mỹ, người mặc bào phục xinh đẹp, đầu đội phụng quán, xuất hiện dưới mắt gã.
Nội thị cầm dù che cho nàng, Ðiền Mỹ Mỹ bước vào bậc tam cấp, trước sau có hơn mười cung nga nội thị, bọn cấm vệ thì đứng hai bên, xem ra rất có uy thế, khiến cho người ta không thể tưởng tượng rằng nàng trước kia chỉ là một kỹ nữ trong giới quyền quý ở Hàm Dương.
Hạng Thiếu Long sững người nhìn bóng dáng của nàng trên bậc tam cấp, lòng trăm mối tơ vò.
Dù cho biết Ðiền Mỹ Mỹ sẽ không thể bán đứng mình, nhưng giờ đây gã khó mà tiếp xúc được với nàng.
Quá nguy hiểm, vả lại nói không chừng Ðiền Mỹ Mỹ sẽ bán đứng gã như Long Dương quân, xe ngựa bắt đầu chạy tiếp, Hạng Thiếu Long lại tiếp tục chuyến đi miễn phí.
Lúc này xe ngựa lăn bánh về phía chuồng ngựa, đến khi tới nơi, người ta sẽ tháo ngựa ra rồi thả vào chuồng, còn xe sẽ được đưa vào trong kho rồi quét dọn tuyết, nếu như không thoát thân trước lúc ấy, sẽ bại lộ ngay. Khi Hạng Thiếu Long đang lo lắng không còn cách nào xuống xe, xe ngựa rẽ vào con đường có hai hàng cây cao.
Hạng Thiếu Long thầm kêu trời đã giúp ta, cẩn thận ngồi dậy, đeo tay nải lên, nhân lúc người lái xe đang chú ý nhìn về phía trước, gã đứng dậy, khi tuyết trên người rơi xuống, gã đưa tay chụp một cành cây chĩa ngang ra đường, rời khỏi chiếc xe dã đưa gã thoát khỏi chốn nguy hiểm, nhưng đã đưa gã đến một chốn nguy hiểm khác.
Đề xuất Voz: Căn nhà kho