Chương 530: Một Đoàn Ca Vũ (2)

Hạng Thiếu Long vui mừng, sau buổi cơm tối thì trùm mền chui vào một góc, vùi đầu ngủ.

Những kẻ kia lại cố ý nói bóng gió, nhắc đến chủ cũ của gã là Tín Lăng quân, Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, nghĩ chuyện ấy không hề liên quan đến mình, mau chóng ngủ khò.

Cũng không biết ngủ bao lâu, đột nhiên thấy ở chân mình đau đớn, mở mắt ra thì một tên đánh xe là Cốc Minh đã đá vào chân gã. Hạng Thiếu Long bực bội ngồi dậy, gắt gỏng hỏi,Chuyện gì?"

Một tên phu xe khác thì ngồi ôm hai đầu gối, dựa vào một góc, rồi hỏi,Thẫm Lương nhà ngươi sinh vào năm nào, có phải là năm lợn không, nếu không làm sao ngủ như con lợn chết thế?"

Những kẻ khác cùng cười góp vào, một tên là Phòng Sinh, người duy nhất không cười Hạng Thiếu Long, gắt giọng nói,Ðừng trêu cười nữa. Thẫm Lương, trời sáng rồi, hãy đi theo ta."

Hạng Thiếu Long cố dằn cơn tức giận, theo y ra khỏi phòng.

Phía trên, chỉ thấy trời quang mây tạnh, hai bên bờ đều là tuyết trắng, trong lòng cảm thấy thoải mái, nên quên mất chuyện không vui lúc nãy.

Bọn hạ nhân đang bận rộn thổi cơm, còn một nhóm người khác thì đang lấy nước chải đầu, không khí rất náo nhiệt, một thiếu nữ xinh đẹp cùng hai thiếu phụ đang nói chuyện với Trương Tuyền, thấy Hạng Thiếu Long cao lớn hơn người thì lộ vẻ chú ý, nhìn gã soi mói.

Hạng Thiếu Long bị nàng nhìn nên hơi lúng túng.

Phòng Sinh đứng bên cạnh lên tiếng,Ðó chính là Tiểu Linh tỷ, ngươi hầu cận của nhị tiểu thư Ðổng Thục Trinh, chúng tôi kêu ả là trái ớt nhỏ, ả ỷ được nhị tiểu thư sủng ái nên rất thích làm oai, làm phách, không có chuyện gì tốt nhất đừng gây sự với ả."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy buồn cười, mình trước đây là kẻ ăn trên ngồi trốc, không ngờ giờ đây lại mang thân phận thấp hèn thế này.

Gã đi theo Phòng Sinh, cả hai được chia cho hai bát cơm to, ngồi xổm xuống ở một góc ăn uống nhồm nhoàm.

Phòng Sinh nói,Huynh còn bực bội chuyện lúc nãy sao? Thật ra người bọn họ không ưa là Trương Tuyền, Cốc Minh là người của phó quản sử Sa Lập, đại quản sự chính là muốn cảnh cáo bọn họ, cho nên mới cố ý thuê một người ngoài để giành lấy cái chỗ mà ai cũng muốn tranh này. Nếu bọn họ không phải sợ làm quá đáng sẽ kinh động đến đại quản sự, thì huynh đã không dễ chịu như thế này đâu."

Hạng Thiếu Long đến lúc này vì sao mới hiểu có nhiều người như thế mà lại phải thuê gã nữa, trong lòng thầm kêu may mắn.

Phòng Sinh thấy gã im lặng không nói, cũng không lên tiếng nữa, thì tưởng gã còn đang buồn bực. Hạng Thiếu Long trong lòng hơi áy náy, nói,Phòng huynh đã theo tiểu thư bao lâu rồi?"

Phòng Sinh nói,Ðã ba năm."

Hạng Thiếu Long rất muốn hỏi thêm về Phụng Phi, nhưng rốt cuộc lại cảm thấy không thích hợp, lảng sang chuyện khác rằng,Phòng huynh đã có gia thất chưa?"

Phòng Sinh cười khổ não nói,Kẻ không phúc thì làm sao nói đến chuyện thành gia lập thất, nếu không phải tiểu thư thương xót, Phòng Sinh này đã chết lạnh ở đầu đường xó chợ."

Hạng Thiếu Long sững người, cúi đầu ăn cho hết bát cơm. Mới biết lúc này có một nam nô bộc cao lớn đến bên Hạng Thiếu Long, lạnh lùng nói,Ngươi có phải là Thẫm Lương không?"

Hạng Thiếu Long nhớ đến thân phận của mình, vội vàng đứng dậy nói,Vị đại ca có gì sai bảo?"

Tên nô bộc nói,Ta tên Côn Sơn, là phó thủ của Trương gia, cứ gọi ta là Sơn ca, nghe nói ngươi biết dùng kiếm, hãy đưa kiếm ta coi thử."

Hạng Thiếu Long tuy không muốn, nhưng chỉ đành rút kiếm trao cho y, không ngờ tên Côn Sơn này biến sắc, nói,Còn một tay kia của ngươi đâu?"

Hạng Thiếu Long suýt chút nữa đấm cho y một quyền rơi xuống sông, chỉ đành dâng lên bằng hai tay.

Những nam bộc này của Phụng Phi đa số sử dụng trường kiếm. Côn Sơn cũng không ngoại lệ, nhưng so với thanh huyết lãng thì còn kém xa lắm.

Côn Sơn cầm kiếm lên xem, lập tức mắt sáng lên, Hạng Thiếu Long biết y động lòng tham, nên lên tiếng trước,Ðây là bảo kiếm của chủ cũ của tại hạ tặng, người còn kiếm còn, người mất kiếm mất."

Côn Sơn lộ vẻ khâm phục, xăm soi một lúc, rồi mới trả kiếm lại cho Hạng Thiếu Long, vênh mặt nói,Trương gia muốn gặp ngươi, hãy đi theo ta."

Hạng Thiếu Long nhủ thầm kẻ thật sự làm quan lớn thì sẽ không làm dáng như những tên này. Trong lòng thực sự là buồn cười, theo y lên tầng trên.

Con thuyền này dài khoảng ba mươi trượng, lớn hơn gấp đôi con thuyền lớn nhất ở nước Tần, đó là vì thuyền này dùng để chờ người chở hàng, không cần phải linh hoạt, chỉ cần chở được nhiều là được, thân thuyền rộng khoảng hai trượng, đầu và đuôi vểnh lên, hai cánh buồm, một cánh ở đầu thuyền, một cánh ở đuôi thuyền.

ở giữa hai cánh buồm là khoang thuyền, chia làm ba tầng.

Phụng Phi và những vũ cơ có thân phận đương nhiên là ở tầng cao nhất, còn những tỳ nữ và quản sự thấp hơn thì ở tầng dưới, những kẻ thân phận thấp kém như Hạng Thiếu Long thì chen chúc ở tầng cuối cùng.

Bao gồm cả thủy thủ, con thuyền này chở gần một trăm người, xem ra rất đông vui.

Giao thông đường thủy trong thời này đã phát triển cho nên có người bảo rằng,Không thể một ngày bỏ thuyền."

Nhất là ở khu vực miền nam có lượng sông ngòi dày đặc, trước đây giao thông đường bộ là chủ yếu, khi chiến sự xảy ra thì sẽ lập nên thủy quân.

Hạng Thiếu Long ngày trước mỗi lần đi thuyền thì được ở trên cao, lần này được nếm cái mùi kẻ hạ nhân.

Trương Tuyền lúc này đang đứng ở trên, hai bên có hai kiếm thủ ra dáng như bảo tiêu, xem ra rất bí hiểm.

Hạng Thiếu Long đến trước mặt y thi lễ, Trương Tuyền như vẫn không biết gã đến, vẫn ngửa mặt nhìn trời, không thèm ngó đến gã.

Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười, bản thân Trương Tuyền này đã như thế, chả trách nào bọn người ở dưới đều cứ thích ra dáng.

Trong lúc nói chuyện với Phòng Sinh, gã có hiểu biết chút ít về đoàn ca vũ này.

Kẻ ở trên cao nhất đương nhiên là Phụng Phi.

Tiếp theo là hai mươi vũ cơ múa chung với nàng, đều là những mỹ nữ thuộc hàng thượng lưu, trong đó có người tên gọi là nhị tiểu thư Ðổng Thục Trinh đứng đầu.

Ðổng Thục Trinh này sở dĩ hơn hẳn người khác, bởi vì ngoài Phụng Phi, nàng là người duy nhất biết sáng tác nhạc.

Chính quản sự Trương Tuyền và phó quản sự Sa Lập cũng thuộc hàng ấy. Chuyện quản lý chuyện lớn chuyện nhỏ ở trong đoàn, phó quản sự Sa Lập chuyên quản lý nô bộc và bọn đánh xe. Lần này Trương Tuyền nhúng tay vào việc thuê người đánh xe cho Phụng Phi, rõ ràng đã đụng chạm đến phạm vi quyền hạn của Sa Lập, thế là một cuộc đấu tranh quyền lực trong phạm vi nhỏ diễn ra.

Phía dưới ca cơ và quản sự thì đến bọn nhạc sư và thị tỳ của các vũ cơ. Vì bọn chúng gần gũi với Phụng Phi và các ca vũ cơ, nên thân phận không cao, nhưng thật sự có quyền lực.

Trong số các nhạc sư thì Vân Nương là người đứng đầu, nàng là một vũ cơ đã về hưu, chuyên phụ trách huấn luyện người mới, rất được Phụng Phi coi trọng, cho nên không ai dám động đến nàng.

Trong số các nô tỳ thì Tiểu Bình Nhi, nô tỳ của Phụng Phi, được Phụng Phi gọi là tiểu muội, và Tiểu Linh, nô tỳ của Ðổng Thục Trinh rất có uy thế, bọn Trương Tuyền cũng phải nể phục hai ả này.

Đề xuất Tiên Hiệp: Võ Toái Tinh Hà
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN