Chương 531: Một Đoàn Ca Vũ (3)
Từ ngày nhà Châu dựng nước, lễ nhạc được coi trọng, cho nên đã sinh ra các đoàn ca vũ, những đoàn ca vũ nổi tiếng đi khắp nước, nơi đâu cũng được hoan nghênh, còn như đoàn của Phụng Phi, thậm chí còn được tôn trọng hơn cả vương hầu, không hề bị ảnh hưởng bởi chiến tranh.
Trương Tuyền để Hạng Thiếu Long đợi một lúc rồi mới trầm giọng nói,Nghe nói bọn người Cốc Minh đã nhiều lần gây sự với ngươi?"
Hạng Thiếu Long không biết y sẽ giở trò gì, trả lời,Bọn chúng quả thật không thân thiện lắm, song tiểu nhân có thể nhịn được."
Trương Tuyền xoay người lại, nói,Ngươi chẳng phải tinh thông võ nghệ hay sao? Theo lý cũng phải gặp qua nhiều chuyện, bị người ta đá vào mông mà lại không trả đũa, có còn là hán tử không?"
Hai gã bảo tiêu và Côn Sơn đứng phía sau cũng cười góp theo.
Hạng Thiếu Long nói,Tiểu nhân chỉ sợ gây ra chuyện rồi bị Trương gia trách mắng, cho nên mới không dám trả đũa, nếu Trương gia cho rằng trả đũa mà không có vấn đề gì, lần sau tiểu nhân biết sẽ làm thế nào."
Thực ra gã có nỗi khổ, sợ làm kinh động đến Phụng Phi, bị nàng nhận ra, nếu không đó cũng là một cách thoát thân.
Nếu may mắn thì Sa Lập sa thải gã, lúc đó gã có thể tự do mà bỏ đi.
Ðiền Mỹ Mỹ tuy bảo Phụng Phi rất coi trọng gã, nhưng lòng người khó đoán, gã đã khó khăn lắm mới thoát ra được, tuyệt không muốn rơi vào một cái lưới khác nữa.
Trương Tuyền nghe gã nói vậy thì vẻ mặt giãn ra.
Một tên bảo tiêu dáng người cao gầy ở bên trái nói,Trương gia coi trọng ngươi, chiếm cho ngươi được một miếng thịt lớn, ngươi tự nhiên phải có chút biểu hiện, đừng làm cho Trương gia mất mặt."
Sau khi Hạng Thiếu Long đến thời đại này, bắt đầu là theo Ðào Phương, mỗi ngày đều ở trong cuộc tranh giành quyền lực, mới nghe nói thì hiểu ngay, nghĩ thầm Trương Tuyền này quả thật lợi hại, đây là một chiêu hay, giết người mà không thấy máu.
Mình sở dĩ được nhận vào làm ở đây, chính là vì Trương Tuyền muốn khiến cho bọn người ở phe Sa Lập nổi giận, tốt nhất là xé cho to chuyện ra, để mọi người biết là Sa Lập chèn ép người mới, lúc đó Trương Tuyền có thể thừa cơ luận tội sa Lập.
Mà Sa Lập thì giờ đây đang ngồi ở chiếc thuyền bên kia, không có cơ hội biện bạch, chiêu này coi như rất hay.
Chỉ có hành động thuê gã của Trương Tuyền, thì có thể hạ được uy phong của Sa Lập, tỏ cho bọn hạ nhân thấy rằng chỉ một mình Trương Tuyền y mới là quản sự, ai ngờ chỉ một chuyện như thế, cũng liên quan đến cuộc đấu tranh quyền lực trong nội bộ của đoàn ca vũ.
Những đoàn ca vũ như thế này, sẽ sống không được bao lâu, một khi Phụng Phi giải nghệ hoặc gả cho người khác thì mọi chuyện sẽ kết thúc, đương nhiên lúc đó người trên kẻ dưới trong đoàn đều được tặng bổng lộc hậu hĩnh, mà đó chính là điều Phòng Sinh mong muốn nhất.
Lúc này Côn Sơn xen vào nói,Dù cho có xảy ra chuyện chết người, chỉ cần là không phải ngươi gây sự trước, Trương gia sẽ giúp ngươi, hiểu chưa?"
Hạng Thiếu Long không còn lời gì để nói nữa, chỉ đành gật đầu.
Lúc này giọng điệu của Trương Tuyền trở nên ôn hòa hơn, nói,Chỉ cần ngươi trung thành với ta, Trương Tuyền này sẽ không xử tệ với ngươi. Nhìn bộ dạng ốm đói của ngươi, chắc là hai năm nay đã chịu cực khổ, hãy cố gắng làm việc, ngươi đã từng theo hầu Ngụy Vô Ky, tự nhiên chắc hiểu rõ lời ta nói."
Hạng Thiếu Long nghe mà giật mình, bộ dạng của mình đã thay đổi rất nhiều, râu mọc đầy mặt, thân hình ốm đi không ít Cho dù đối diện với Phụng Phi và Tiểu Bình Nhi, e rằng bọn họ cũng không thể nhận ra được.
Ðêm ấy gặp mặt tại tòa tiểu lâu, đèn đuốc tờ mờ, lại thêm phần lớn thời gian là ngồi nói chuyện, giờ đây bộ dạng bên ngoài đã thay đổi, quả thật có thể giấu được bọn họ.
Nghĩ đến đây, lòng yên tâm hơn nhi êu.
Sau khi Trương Tuyền cho gã lui xuống, Hạng Thiếu Long quay về khoang dưới, Phòng Sinh không biết là gã đi đâu, đang định lên trên tìm y, khi đi lên hành lang nhỏ hẹp trong khoang, có người chặn lại nói,Trương quản sự chưa cho biết quy củ hay sao? Bọn hạ nhân không được lên đây, như thế sẽ làm kinh động đại tiểu thư, lúc đó thì ngươi đừng trách!“ Hạng Thiếu Long quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ả nô tỳ trợn tròn mắt, hai tay thì chống lên eo, trông rất dữ dằn.
Gã xin lỗi rối rít rồi quay xuống, trở về khoang ngủ một giấc.
Khi tỉnh dậy thì phía trên có tiếng nhạc truyền vào, chắc là bọn Phụng Phi đang luyện tập ca vũ.
ánh nắng chiều xuyên qua từ khe cửa sổ, trong phòng chỉ có một mình gã.
Hạng Thiếu Long ngồi dậy, lưng dựa vào vách, khi nhớ lại mình đã bỏ dở buổi ăn trưa, Phòng Sinh bưng một bát cơm lớn đầy thức ăn, đẩy cửa vào, đưa cho gã mà nói,Ta thấy huynh ngủ thật ngon, không muốn đánh thức huynh, để lại cho huynh một chén cơm."
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm động, đón lấy bát cơm, vừa nhồm nhoàm ăn vừa nói,Phòng huynh không có người thân sao?"
Phòng Sinh ngồi xuống bên cạnh gã, lặng người một lúc rồi mới nói,Ðều đã chết trong chiến loạn cả!"
Nghe giọng nói của gã, Hạng Thiếu Long biết sự việc không đơn giản như thế.
Phòng Sinh này ăn nói không phải là kẻ tầm thường, rõ ràng là người xuất thân từ nhà danh giá, nói không chừng là hoàng thất của một nước nào đó, khi nước mất nhà tan thì trốn thoát được, lẩn vào trong đoàn ca vũ của Phụng Phi làm kẻ đánh xe ngựa.
Phòng Sinh nói,Ta giờ đây không còn hy vọng gì nữa, chỉ muốn kiếm được một ít ngân lượng, sau đó tìm một nơi thanh tịnh để dựng gian nhà, mua vài mẫu ruộng để trồng tỉa, sau này không phải trông thấy bọn tiểu nhân nữa."
Hạng Thiếu Long thấy y mặt mũi phong trần, tuổi tác tuy cũng ngang ngửa mình, nhưng có lẽ đã trải qua nhiều cay đắng, trong lòng buồn rầu, trong lúc xúc động suýt tý nữa đã đem hai đỉnh hoàng kim để giúp y hoàn thành ước mơ.
Nhưng biết làm như vậy là rất không sáng suốt nên bỏ đi ý định, tiếp tục ăn cơm.
Phòng Sinh nói,Ðến hoàng hôn thuyền sẽ đến Cốc thành, ngày mai lại tiếp tục lên đường, khi lên bờ chúng ta sẽ tìm hai ả nha đầu, nếu Thẫm huynh không có tiền, ta có thể cho mượn."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Phòng huynh chẳng phải để dành tiền để tậu nhà mua đất hay sao?"
Phòng Sinh nói,Ðể dành thì để dành, bọn hạ nhân chúng ta đâu có giống với bọn Trương Tuyền, có thể tìm đến các vị tiểu thư, nếu cần thiết cũng đành phải tốn tiền. Song phải cẩn thận tránh né bọn người Cốc Minh, vừa rồi ta thấy bọn chúng thậm thụt nhắc tới tên huynh, e rằng chúng sắp đối phó với huynh."
Hạng Thiếu Long nghe mà thấy tức giận, lạnh lùng hừ một tiếng chứ không nói gì. Thầm nghĩ nếu không cho bọn chúng biết tay, sau này làm sao sống được?
Rồi lại thầm mắng mình hồ đồ. Có được thời cơ tốt này, sao không bỏ trốn cho rồi, quả thật là ngu ngốc.
Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?