Chương 535: Không Như Ý Nguyện (2)

Sa Lập đứng phắt dậy, tay đặt lên đốc kiếm, quát,Ðể ta lấy mạng chó của tên nô tài to gan nhà ngươi."

Hạng Thiếu Long cười nói,Nếu ngươi có thể địch được mười chiêu của ta, ta sẽ đập đầu trước ngươi mười cái."

Sa Lập tức đến nỗi mặt lúc trắng lúc đỏ, chỉ là không dám rút kiếm ra.

Trương Tuyền đổ dầu thêm lửa, nói,Nếu Sa phó quản sự có bản lĩnh thật, Trương Tuyền này cũng sẽ vui mừng được mở rộng tầm mắt."

Vân Nương lúc này mới lên tiếng, thở dài nói,Cứ ồn ào như thế này còn thể thống gì nữa, cũng không thể giải quyết được chuyện gì?"

Sa Lập thừa cơ xuống thang, bực tức ngồi về chỗ cũ.

Phụng Phi dịu dàng nói,Thôi được, chúng ta hãy bình tĩnh làm rõ chuyện này. Vu Tuần, ngươi là kẻ đứng đầu trong gia tướng, hãy cho ta biết đã xảy ra chuyện gì?"

Vu Tuần là kẻ đầu óc đơn giản, không giỏi ăn nói, đứng ngẩn người ra một lát, rồi lại đỏ cả mặt, nhưng rốt cuộc vẫn không nói được.

Cốc Minh chen vào, nói,Ðó là do Thẫm Lương gây chuyện, bọn huynh đệ chúng tôi đang đùa giỡn trong phòng, còn Thẫm Lương...“ Tiểu Bình Nhi quát lên, cắt giọng Cốc Minh, nói,Tiểu thư hỏi Vu Tuần, sao tên nô tài nhà ngươi lại chen vào."

Cốc Minh đành im bặt.

Vu Tuần hiểu ra, run giọng nói,Ðúng vậy, Thẫm Lương xông vào thì tay đấm, chân đá, chính là như thế."

Trương Tuyền cười mỉa nói,Y làm sao biết các ngươi nấp trong phòng nào đùa giỡn?"

Vu Tuần lại cứng họng.

Sa Lập tức giận quát lớn,Ðại quản sự phải chăng dung túng cho hung đồ, giờ đây Thẫm Lương rõ ràng là kẻ đã hành hung người khác, chỉ cần nhìn thấy bộ dạng lớn gan vô lễ của y cũng biết được kẻ này là một người cuồng vọng."

Ðổng Thục Trinh nhìn Hạng Thiếu Long dò xét, nhíu mày nói,Các ngươi hãy im lặng cho ta."

Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Thẫm Lương nhà ngươi có điều chi để nói?"

Hạng Thiếu Long đâu cần giải thích, nói,Tại hạ không có lời gì để nói, chỉ cần một lời của nhị tiểu thư thì tại hạ sẽ tự bỏ đi, kết thúc chuyện này."

Trương Tuyền biến sắc nói,Ngươi làm sao không chịu biện bạch mà đã bỏ đi."

Hạng Thiếu Long lạnh lùng nhìn y, hừ một tiếng nói,Trương gia chịu thuê mướn tại hạ, cũng là vì xuất phát từ lòng riêng, giờ đây Thẫm Lương này đã hiểu ra, sẽ không để cho ông lợi dụng nữa, vậy còn ở đây làm gái nữa?"

Trương Tuyền cả giận, cả gân xanh trên trán cũng nổi lên, nhất thời không nói ra lời.

Tiểu Linh cười nhạt nói,Tên nô tài nhĩ hạ phạm thượng nhà ngươi, đánh người khác bị thương, đi dễ dàng như vậy sao?"

Ðổng Thục Trinh cắt ngang lời nàng, nói,Tiểu Linh hãy im miệng!"

Tiểu Linh trước nay vẫn được Ðổng Thục Trinh yêu thương, ít khi bị trách mắng trước mặt mọi người, thấy thế thì im ngay, không dám nói lên lời.

Hạng Thiếu Long trong lòng vui mừng, đợi được đuổi đi.

Gã cố ý trao quyền quyết định cho Ðổng Thục Trinh, chính là biết nàng sẽ bảo vệ cho nha đầu của mình, giờ đây nghe thấy nàng quát Tiểu Linh, lập tức nghĩ bụng không hay.

Trong khoang im lặng như tờ, chỉ có tiếng thở hì hục của Trương Tuyền và Sa Lập.

Ðổng Thục Trinh nhìn sang Phụng Phi, lúc này nàng có vẻ mặt trầm mặc một cách kỳ lạ, rồi nhìn sang mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Hạng Thiếu Long, nhẹ nhàng cất tiếng,Giờ đây không phải là vấn đề ai ra tay trước, mà là thái độ không có tôn ty của Thẫm Lương nhà ngươi."

Ngừng rồi tiếp tục nói,Ngươi rõ ràng không phải là hạng tầm thường, nhưng đây chỉ là một đoàn ca vũ, không thể chứa nổi hạng người như ngươi, cho nên...“ Hạng Thiếu Long trong bụng đang tạ hơn trời đất, thì Phụng Phi cắt ngang lời của Ðổng Thục Trinh, nói,Hãy khoan!

Mọi người ngạc nhiên nhìn về phía nàng.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ.

Nếu Phụng Phi đã nhận ra gã, thì sự việc tồi tệ vô cùng.

Mình đã cố ý thay đổi giọng điệu, hình dáng bề ngoài cũng đã biến đổi rất nhiều, nàng và mình cũng chỉ mới gặp mặt một lần, theo lý mà nói thì nàng sẽ không nhận ra.

Phụng Phi thở dài nói,Không ngờ trong đoàn ca vũ nhỏ bé của chúng ta lại xảy ra nhiều chuyện như thế này.

Chuyện này không phải lỗi ở Thẫm Lương mà chính là người của quản sự. Từ trước đến nay, ta đều nén lòng không lên tiếng, nào ngờ giờ đây các người lại trở nên lợi hại đến thế, ta không thể im lặng được nữa."

Hạng Thiếu Long yên tâm, nhưng lại biết không xong, nếu không bị đuổi đi, thì lại phải theo đoàn này đến nước Tề.

Trương Tuyền, Sa Lập và Tiểu Linh đồng thời biến sắc.

Ðổng Thục Trinh cũng cảm thấy ngượng ngùng, Phụng Phi nói như vậy, rõ ràng là có ý trách mình.

Phụng Phi thản nhiên nói,Thẫm Lương nhà ngươi cứ đánh xe cho ta, sau này nếu có kẻ dám bức hiếp ngươi, hãy trực tiếp báo cho ta biết."

Hạng Thiếu Long sững người, tiếc không thể khóc rống lên một trận để thể hiện sự thất vọng trong lòng. Nếu như gã kiên quyết đòi đi thì không hợp tình, hợp lý chút nào.

Còn Trương Tuyền thì hận gã thấu xương, nói không chừng sẽ có lòng nghi ngờ hoặc có ý xấu đối với gã.

Hạng Thiếu Long chỉ đành thi lễ tạ ơn.

Phụng Phi nhìn hai người Trương Tuyền và Sa Lập, chậm rãi mở mạng che mặt ra, lộ vẻ xinh xắn không kém gì Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh.

Song đôi mắt của nàng lạnh lùng, dáng vẻ không vui.

Trương Tuyền hoảng hồn, quỳ xuống, dập đầu nói,Tiểu nhân biết tội, tiểu nhân biết tội."

Sa Lập không biết dựa vào điều gì mà vẫn cố cãi,Ðại tiểu thư, khi chuyện xảy ra tiểu nhân không có trên thuyền."

Tiểu Linh quát lên,Ngươi dám nói lời như thế."

Ðổng Thục Trinh giận dữ quát,Tiểu Linh quỳ xuống, từ hôm nay trở đi, ngươi không cần hầu hạ ta nữa."

Tiểu Linh giật mình, quỳ sụp xuống khóc òa lên.

Sa Lập biết không hay, lúc này mới quỳ xuống, dập đầu lia lịa.

Phụng Phi bình thản nói,Khi thuyền cập bến, Sa Lập nhà ngươi hãy cút đi cho ta. Ði càng xa càng tốt, nếu không đừng trách ta ác độc vô tình."

Rồi quay sang Trương Tuyền nói,Niệm tình ngươi đã theo ta nhiều năm, cũng đã biết sai, ta giáng ngươi xuống làm phó quản sự, những chuyện liên quan đến tiền bạc, tạm thời cho Vân Nương phụ trách. Còn những kẻ đã phạm lỗi như bọn Cốc Minh, tất cả đều bị trừ tiền công tháng này, kẻ nào có ý khác, sẽ lập tức bị đuổi khỏi đoàn."

Nói xong thì không thèm đếm xỉa đến lời cầu xin của Sa Lập, đứng dậy, ra khỏi sảnh, bao gồm cả Ðổng Thục Trinh, tất cả đều sững sờ.

Còn Hạng Thiếu Long thì trong lòng nghĩ bọng có nên bỏ đi cùng Sa Lập hay không.

Sự quyết đoán của Phụng Phi quả thật khiến cho gã bất ngờ.

Đề xuất Voz: [Truyện Dài Kỳ] The Khải Huyền
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN