Chương 534: Không Như Ý Nguyện (1)

H

ạng Thiếu Long đi theo Hứa Nhiên, bước vào trong khoang thuyền, đến trước một cánh cửa.

Hứa Nhiên dừng lại, đẩy cửa ra nói,Trương gia ở trong đó, ngươi cứ tự vào!"

ở ngoài hành lang thì không có người, thật lạ lùng. ở tầng trên có vọng lại tiếng nhạc tiếng ca, đối phó với gã trong lúc này, dù cho gã kêu rống lên như lợn, thì cũng không ai nghe thấy.

Hạng Thiếu Long mỉm cười, dùng lực hích vai mình vào vai của Hứa Nhiên.

Hứa Nhiên lúng túng, kêu lên một tiếng, lọt vào phòng.

Một túi vải màu đen trùm lên đầu Hứa Nhiên, bốn năm người đánh xe, bao gồm cả Cốc Minh, Phú Nghiêm cùng với bọn ba tên gia tướng Vu Tuấn nhào tới, chân đấm tay đá liên hồi không hề lưu tình.

Hạng Thiếu Long lách vào trong phòng, thuận tay đóng cửa lại, Hứa Nhiên lúc này đang nằm oặt dưới sàn, đau đớn ôm lấy người.

Bọn người này cũng thật là hấp tấp, ngay cả bề ngoài mà cũng không phân biệt được, bởi vì Hứa Nhiên và Hạng Thiếu Long rất khác nhau.

Cốc Minh thấy kẻ bước vào phòng không phải là Hứa Nhiên mà là Hạng Thiếu Long, ngạc nhiên há hốc mồm, nói không ra lời.

Lúc này những kẻ khác đã phát hiện ra đánh nhầm người.

Hạng Thiếu Long lắc đầu chép miệng,Các ngươi có biết rằng đã làm sai chuyện gì không?"

Ðột nhiên lao tới trước, lách ngang qua người Vu Tuấn, rồi thúc gối lên phần hạ âm của y.

Khi còn ở thế kỷ XXI, Hạng Thiếu Long đã là một cao thủ trong nghề đánh nhau, đã hiểu rõ cái đạo lý bắn người trước hết hãy bắn ngựa, bắt giặc trước hết hãy bắt vua.

Vu Tuấn là một kẻ to khỏe, cho nên khi gã đã ra tay, thì y sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Gã ra đòn quá nhanh khiến cho Vu Tuấn không thể chống trả được.

Lúc này gã đứng giữa hai tên gia tướng, hai chỏ giật ra, trúng vào be sườn của hai người.

Chiến thuật đánh xáp lá cà này rất dễ thi triển trong những chỗ nhỏ hẹp, cũng khiến cho đối phương không biết được vị trí của gã để mà đỡ đòn.

Hai tên gia tướng ấy kêu rống lên rồi ngã bật ra hai bên.

Hạng Thiếu Long lúc này mới lao tới phía trước Phú Nghiêm, nghiêng đầu né cú đấm của y, hai tay chụp cổ y ghì xuống, liên tiếp thúc lên hai gối vào bụng y.

Rồi lại đá tạt sang một bên, một tên đánh xe bị đá bổng người lên, va vào vách phòng.

Tiếng nhạc ở tầng trên đang ở đoạn cao trào, giống như đang trợ oai cho Hạng Thiếu Long.

Không biết có kẻ nào ôm chặt gã ở phía sau, Hạng Thiếu Long buông Phú Nghiêm ra, để cho y té xuống đất, rồi lại dùng thân pháp của nhu đạo, rùn người xuống, ném kẻ ấy qua đầu, bịch một tiếng, người ấy va phải cửa sổ, rớt xuống một gò cphòng.

Cốc Minh và hai tên nữa nhào tới, Hạng Thiếu Long đưa tay ra chụp cổ tay của một tên rồi kéo mình tới, gối đưa lên thúc mạnh vào bụng của y, người ấy đau đến nỗi quặn mình lại.

Hạng Thiếu Long giật tay, kẻ bị khống chế loạng choạng va vào một tên đang lao tới.

Cốc Minh nhào tới phía trước mặt Hạng Thiếu Long, hai tên gia tướng bị trúng đòn lúc nãy đã bò dậy được, nhưng đứng sững ở đó.

Cốc Minh nghiến răng, rút ra một một ngọn trủy thủ, đâm tới trước ngực Hạng Thiếu Long.

Gã lách người qua né ngọn trủy thủ, rồi dùng cạnh bàn tay chém vào cổ tay của y.

Ngọn trủy thủ trên tay Cốc Minh rơi xuống, còn thân người của y mất đà lao tới phía trước, Hạng Thiếu Long giáng một quyền vào lưng của y.

Cốc Minh lập tức ngã chổng bốn vó lên trời.

"Keng, keng."

Hai tên gia tướng lúc nãy đã nổi hung lên, rút kiếm ra lao tới.

Thanh Huyết Lãng cũng rút ra khỏi vỏ, tạo thành một vòng kiếm ảnh.

Hai người này không ngờ trên đời lại có kẻ sử dụng kiếm thần kỳ đến thế, trong lúc đang sững sờ, thì thanh kiếm trên tay rơi xuống, ở nơi cổ tay có máu rịn ra.

Hạng Thiếu Long đút kiếm vào vỏ, bước tới, đấm móc hai quyền sang hai bên trái phải.

Tiếng xương gãy và tiếng kêu thảm cùng vang lên, chỉ ba quyền mà hai kẻ này không gượng dậy nổi.

Khi Cốc Minh sắp đứng dậy được, Hạng Thiếu Long ép y sát vào vách phòng, rồi giáng bốn quyền vào bụng y, lập tức khóe miệng rườm máu, nằm xoài xuống đất.

Cửa phòng đột nhiên đẩy ra, tiếp theo là tiếng kêu thét của Tiểu Linh.

Lúc này trong phòng ngoài Hạng Thiếu Long ra, không ai đủ sức đứng dậy.

Hạng Thiếu Long bình thản vỗ nhẹ hai tay, mỉm cười nói,Xin chào Tiểu Linh tỷ! Sao không đi tố cáo, để cách chức đánh xe của tiểu nhân?"

Tiểu Linh tái mặt, không tin vào mắt mình, khóe miệng hơi run, nói không ra lời.

Một tên gia tướng cố gắng gượng dậy, hộc ra một ngụm máu rồi lại té lăn xuống đất.

Hạng Thiếu Long trừng mắt, nhìn về hướng Tiểu Linh.

Tiểu Linh kêu thét một tiếng, chạy thục mạng ra ngoài.

Hạng Thiếu Long vươn vai, nghĩ thầm thời khắc rời thuyền sắp đến.

Trong sảnh thuyền rộng lớn, Hạng Thiếu Long hiên ngang đứng giữa sảnh.

Phụng Phi vẫn che mặt bằng miếng vải mỏng, còn Tiểu Bình Nhi thì đứng phía sau.

Nhân vật số hai trong đoàn ca kỹ là Ðổng Thục Trinh lần đầu xuất hiện, ngồi bên Phụng Phi, cạnh nàng là Tiểu Linh.

Ðổng Thục Trinh tuổi khoảng hai mươi, xinh đẹp dị thường, hai mắt long lanh, nhìn rất tinh minh và lợi hại.

Vân Nương, kẻ đứng đầu trong đội nhạc sư cũng có mặt, ngồi một bên Phụng Phi, trông có vẻ lớn tuổi, nhưng vẫn còn xinh đẹp, nhìn phong tình hơn những nữ tử trẻ trung.

Trương Tuyền ngồi một bên, vẻ mặt hớn hở. Sa Lập ngồi phía trước mặt Trương Tuyền, mắt lộ hung quanh.

Năm người ấy ngồi thành hình rẻ quạt, giống như đang bao vậy Hạng Thiếu Long lại.

Bọn gia tướng như Côn Sơn thì đứng thành hai bên ở lối ra vào, hơn hai mươi người đứng lặng lẽ không lên tiếng, khiến cho không khí càng nặng nề hơn.

Bọn người Cốc Minh, Phú Nghiêm, Vu Tuần, Hứa Nhiên thì đã được băng bó, ngồi tiu nghỉu một bên, giống như một đám gà trống bại trận, vừa đáng thương vừa buồn cười.

Ðổng Thục Trinh lên tiếng trước.

"Thẫm Lương, chuyện là thế nào? Từ ngày ngươi đến đây, nhiều chuyện đã xảy ra, ngươi có biết là đoàn chúng ta nghiêm cấm đánh nhau hay không?"

Giọng nói của nàng trong trẻo, khi cất giọng hát chắc chắn là rất hay.

Hạng Thiếu Long nhìn quanh, thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung vào mình, chỉ có Phụng Phi là vẫn cao thâm khó lường, mỉm cười, cố ý hạ giọng của mình xuống, nói,Nếu muốn biết chuyện gì, sao không hỏi Tiểu Linh, nàng là người đưa ra kế sách này, tự nhiên sẽ biết rõ hơn tiểu nhân."

Sa Lập quát lớn,Thẫm Lương, nhà ngươi là thân phận gì, không biết trên biết dưới, sao chưa quỳ xuống cho ta."

Hạng Thiếu Long trừng mắt, lạnh lùng nhìn Sa Lập, không lên tiếng.

Phụng Phi quát,Im miệng cho ta!"

Mọi người lúc này mới im.

Hạng Thiếu Long tay đặt lên đốc kiếm, ngửa mặt cười lớn,Kẻ sĩ chỉ có thể bị giết chứ không chịu nhục, dưới chân nam nhi có hoàng kim, nếu ta cúi mình trước hạng người tiểu nhân như Sa Lập nhà ngươi, thì giết ta đi còn hơn."

Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN