Chương 538: Quê Người Gặp Bạn (1)

S

áng hôm sau Phụng Phi triệu tập mọi người trên thuyền lại, tuyên bố phá lệ thăng Hạng Thiếu Long làm chính quản sự, phụ trách mọi chuyện lớn nhỏ trong đoàn.

Ðổng Thục Trinh và Trương Tuyền đều ngạc nhiên, nhưng không dám phản đối.

Người đầu tiên chúc mừng cho gã là Vân Nương, ghé bên tai gã nói,Lần này ngươi phải cảm tạ ta mới phải."

Vì thế Hạng Thiếu Long biết Vân Nương là tâm phúc của Phụng Phi, chính Vân Nương đã ngầm giới thiệu gã cho Phụng Phi, quả thật là không biết khóc hay cười.

Ðây là lần đầu tiên gã gặp mười một ca vũ cơ, ai cũng là đóa quốc sắc thiên hương, khiến cho gã nhìn được no mắt.

Song bọn họ đa số đều chẳng lấy làm ngạc nhiên vì Phụng Phi trọng dụng gã, ai nấy cũng lạnh nhạt.

Trong đó có một nàng tên là Chúc Tú Chân, càng lộ vẻ hững hờ.

Trong đoàn trên dưới có cả thảy một trăm tám mươi người.

Phụng Phi đương nhiên là cao nhất.

Tiếp theo chính là các ca vũ cơ và nhạc sư, Ðổng Thục Trinh thì đứng đầu ca vũ cơ, Vân Nương thì đứng đầu các nhạc sư, ngoài ra có một đám nô tỳ hầu hạ.

Trong đội nhạc sư, ngoài một số là nam giới, hầu hết là nữ giới.

Giờ đây người quản lý tất cả mọi chuyện của đoàn chính là gã và nhị quản sự Trương Tuyền. Cả hai người còn có nhiệm vụ quản lý bọn gia tướng, phu đánh xe, nam bộc và chàng thuyền phu.

Kẻ đứng đầu trong các gia tướng là tâm phúc của Trương Tuyền, Côn Sơn, kẻ đứng đầu trong bọn phu đánh xe là Cốc Minh.

Chỉ có hai người này thôi cộng với Trương Tuyền, kẻ đang ôm hận trong lòng, khiến cho Hạng Thiếu Long càng đau đầu hơn.

Ðiều đáng lo nhất là gã phải lập tức bỏ chạy, giờ đây trên vai lại mang nặng trọng trách và kỳ vọng của Phụng Phi khiến cho gã tiến lui đều khó.

Ðiều lợi lớn nhất lúc này là gã và Trương Tuyền đã dọn qua một thuyền khác, ở tại tầng hai, nhưng khi Vân Nương đến tìm gã, thì biết có lợi mà cũng có hại.

Vân Nương lấy cớ trao nhiệm vụ mà đến tìm gã, càng khiến gã khó lòng từ chối hơn.

Sau mấy lời đưa đẩy, Vân Nương nheo mắt nhìn gã nói,Giờ đây Thẫm quản sự phải cảm tạ người ta như thế nào đây?

ánh mắt của nàng khiến gã nhớ lại Chu Cơ và Trang phu nhân.

Những phụ nữ đã trưởng thành như bọn họ, một khi đã có tình cảm với người khác, hầu như lập tức muốn có quan hệ xác thịt, một mặt là vì nhu cầu của sinh lý, một mặt là tuổi tác đã lớn, ít có những mơ mộng như bọn phụ nữ trẻ tuổi, chỉ muốn đi đến thực tế mà thôi.

Ðứng ở lập trường một nam nhân, Hạng Thiếu Long không ngại ngùng gì về chuyện này, nhưng trong tình hình trước mắt, quả thật không nên gây thêm rắc rối nữa.

Gã biết mình, một khi có mối quan hệ nhục thể với nữ nhân nào đó, thì chắc chắn sẽ có dây dưa về mặt tình cảm.

Nhưng nếu cứ từ chối dứt khoát, gã không đành lòng, chỉ đành kéo dài dây dưa, vừa cố gắng kìm nén lòng ham muốn, vừa lảng sang chuyện khác, cười rằng,Dĩ nhiên trong lòng cảm kích, song tại hạ vẫn có một chuyện phải thỉnh giáo Vân đại tỷ."

vân Nương hớn hở nói,Nói đi! Chỉ cần người ta biết, sẽ cho ngươi hay."

Nhìn thần thái của nàng, nghe lời nói của nàng, thì đã biết nàng sẽ chiều lòng gã tất cả. Hạng Thiếu Long càng lo lắng hơn, cũng có hơi ngả lòng, sau khi ngầm cảnh cáo mình, nghiêm mặt nói,Ðoàn ca vũ này đi đến đâu sẽ gây sóng gió đến đó. Phụng tiểu thư đương nhiên không sao, bởi vì ai cũng biết rằng tiểu thư sẽ không chịu hầu hạ cho người khác, nhưng nếu có người ưa thích các ca cơ khác, vậy thì tại hạ phải làm thế nào?"

Vân Nương nhìn gã bằng ánh mắt đầy ý nghĩa nói,Ðiều ngươi nói chính là chuyện thường xảy ra. Nhưng bọn chị em chúng ta không phải là kỹ nữ, những nam nhân ấy nếu muốn hoa thơm, thì phải bỏ chút công phu, ví như phải mời bọn họ dự yến, tạo ấn tượng tốt với bọn họ, rồi sau đó tìm cách để dò hỏi tâm lý của họ, những chuyện này đại tiểu thư không quản, ngươi cũng chẳng quản được."

Hạng Thiếu Long hỏi,Vậy có người rời đoàn để gả cho người khác không?"

Vân Nương gật đầu nói,Có, nhưng không nhiều. Gả cho bọn công khanh đại thần đó có gì là hay, trước khi vào tay thì coi người như ngọc như ngà, đến khi được rồi thì không còn đáng giá nữa, về đến nhà thì bị các thê thiếp khác coi như kẻ địch, làm sao vui vẻ như ở trong đoàn ca vũ. Sau này kiếm được đủ tiền, đến nơi khác thì gả cho ai mà chẳng được.

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Nhất nhập hầu môn thâm như hải” các người đã hiểu như thế thì quả thật là thông minh."

Vân Nương sáng hai mắt lên, khen rằng,Nhất nhập hầu môn thâm như hải, câu này thật là tuyệt, nhất định phải cho tiểu thư hay, tiểu thư đang biên soạn một vũ khúc thâm khuê oán phụ, nói không chừng có thể thêm câu này vào."

Hạng Thiếu Long chỉ đành cười khổ.

Vân Nương chợt vui mừng, nhích tới gần gã, hạ giọng nói,Lần này đến Lâm Tri, còn có ý đọ sức với hai danh cơ kia, cho nên đại tiểu thư rất lo lắng, không hy vọng sẽ gặp Lan Cung Viên và Thạch Tố Phương tại Hoàng Công đài và Tắc Hạ học cung."

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết hai danh cơ đã từng có duyên gặp mặt với mình cũng đến Lâm Tri.

Tắc Hạ học cung chính là đại bản doanh của Tắc Hạ kiếm thánh vong ưu tiên sinh Tào Thu Ðạo. Nhưng Hoàng Công đài chẳng biết là xứ sở nào, liền hỏi Vân Nương.

Vân Nương thở dài nói,Hoàng Công đài còn gọi là hoàng đài, là một đại điện tráng lệ trong cung nước Tề, năm xưa Tề hoàng công tiếp đãi khách tại điện này, cho nên gọi là Hoàng Công đài. Những ca cơ chưa đến biểu diễn tại Hoàng Công đài, chưa kể là có thân phận."

Hạng Thiếu Long nghe mà sững người, nước Tề là một nước lớn thời Xuân Thu Chiến Quốc, có nền văn hóa lâu đời, mình chưa đến, quả thật là đáng tiếc. Nhưng mạng sống còn quan trọng hơn, nào có ý muốn du lịch, chỉ đành tìm cách lẩn trốn mà thôi.

Vân Nương chồm người qua dịu dàng nói,Lần này Tề vương thật là rộng rãi, ông ta trả cho hai buổi ca vũ hai trăm đỉnh hoàng kim, đến lúc đó ngươi sẽ đi thu tiền."

Hạng Thiếu Long giật mình, hai trăm đỉnh hoàng kim quả là con số lớn của thời này, điều đó cho thấy người Tề quả thật xa xỉ. Nếu cấp số tiền này cho quân đội, thì có thể đủ nuôi năm trăm quân trong vòng một năm.

Vân Nương hơi giận dỗi nói,Chuyện gì người ta cũng cho ngươi biết cả, ngươi còn chưa nói phải báo đáp người ta thế nào đây."

Hạng Thiếu Long nhủ thầm, có tránh cũng không được, chỉ đành chấp nhận lấy diễm phúc này. Ðưa tay ôm eo nàng, khi Vân Nương ngả vào lòng gã, thân thuyền hơi lắc lư, rồi chầm chậm dừng lại.

Hai người ngạc nhiên lắm, ngày mai mới đến được Ðịch thành, cớ gì thuyền lại dừng.

ở phía trước có ánh đèn chiếu tới, Hạng Thiếu Long thừa cơ nhảy xuống, đến bên cửa sổ ló đầu nhìn ra. Chỉ thấy ở phía trước có một con thuyền lớn đang giảm tốc độ để cho đội thuyền của gã tiến lên.

Lúc này Vân Nương đến bên cạnh gã, cũng ló đầu nhìn ra.

Hạng Thiếu Long hỏi,Thuyền của ai thế?"

Vân Nương nhìn kỹ lại ngọn cờ hiệu cắm ở giữa thuyền, đột nhiên kêu lên,Ðàm tiên sinh đến! ông ta ngồi trên thuyền của nước Hàn."

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ vui mừng của nàng, đoán rằng nàng có mối quan hệ không tầm thường với Ðàm tiên sinh ấy.

Nam nhân là thế, gã vốn lấy làm khổ sở vì bị Vân Nương quấn lấy, chỉ có thiện cảm với nàng chứ không có chút tình yêu Nhưng khi gặp tình địch, thì lại có ý ghen tuông, hỏi với chút chua chát,Ðàm tiên sinh là thần thánh phương nào?"

Vân Nương vui sướng đến nỗi chẳng thèm để ý, trả lời,Ðàm tiên sinh là người hiểu âm luật nhất trong phủ Nam Lương quân, là người rất giữ chữ tín, đã từng bảo rằng sẽ đến Lâm Tri để gặp gỡ đoàn ca vũ chúng tôi, giờ đây quả nhiên cũng đến. Ta phải báo cho Phụng tỷ mới được."

Nói xong thì không thèm để ý đến Hạng Thiếu Long, chạy ra cửa đi mất.

Hạng Thiếu Long chỉ đành đóng cửa, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ dị.

Cái tên Nam Lương quân này nghe thật là quen tai, rốt cuộc là ai đã từng nhắc qua?

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Tiểu Thư Bất Cầu Tiến Tới (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN