Chương 539: Quê Người Gặp Bạn (2)
Hai con thuyền dần dần áp sát vào nhau.
Phụng Phi và các ca vũ cơ ra đến đầu thuyền, vui mừng chờ đợi. RÕ ràng Ðàm tiên sinh này là người đồng đạo, có địa vị rất quan trọng trong lòng bọn họ.
Vân Nương và các ca vũ cơ khác không ngừng vẫy tay.
Dưới ánh đèn và ánh trăng, ở đầu thuyền bên kia có khoảng mười người đang đứng, cũng không ngừng vẫy tay chào đáp, không khí rất vui vẻ.
Dây móc câu được phóng qua, Hạng Thiếu Long vội vàng chỉ huy bọn gia tướng kéo thuyền kia sát lại.
Tốc độ của thuyền dần dần giảm bớt.
Khi đến cự ly có thể nhìn rõ mặt của đối phương, Hạng Thiếu Long giật mình, gã đã thấy một người bạn lâu năm không gặp.
Người ấy cũng nhìn sang Hạng Thiếu Long, sững người ra một lát, rồi cũng giật mình.
Người ấy chính là Tiêu Nguyệt Ðàm.
Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ lại cái tên Nam Lương quân chính là do Đồ Tiên nói ra.
Sau khi Tiêu Nguyệt Ðàm đến nước Hàn, đã trở thành khách khanh trong phủ Nam Lương quân, người này đa tài đa nghệ, chả trách nào đã lấy được lòng của các ca vũ cơ.
Bình một tiếng, hai con thuyền lớn chạm vào nhau, hợp thành một khối.
Thuyền bên kia đưa ra tấm ván, bắc qua thuyền bên này, Tiêu Nguyệt Ðàm đi trước, dắt theo mấy tùy tùng bước qua, trước tiên là nháy mắt với Hạng Thiếu Long, rồi cười khà khà đến trước mặt Phụng Phi, thi lễ nói,Xuân trước vừa chia tay, đến nay đã được một năm không ngờ đêm nay lại gặp nhau trên sông, Ðàm mỗ quả thật cảm kích ơn lớn của ông trời."
Phụng Phi cùng các ca vũ cơ trả lễ xong, mỉm cười nói,Ngày trước được đàm đạo với tiên sinh tại nước Hàn, đã thu được nhiều lợi lớn, lần này lại khéo gặp được tiên sinh, không biết phải cảm tạ như thế nào, xin mời Ðàm tiên sinh và các vị vào thuyền dùng trà."
Tiêu Nguyệt Ðàm phất tay, ra lệnh cho bọn thủ hạ trên thuyền thu lại dây thừng, rồi dẫn theo tùy tùng cùng Phụng Phi vào trong thuyền.
Hạng Thiếu Long cố gắng đè nén ước muốn được gặp Tiêu Nguyệt Ðàm ngay, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy an ủi Chỉ thấy Tiêu Nguyệt Ðàm được như thế, thì đã biết y cũng có địa vị tại phủ Nam Lương quân, nếu không làm sao có thể được ngồi thuyền đến Lâm Tri chỉ để xem tam đại danh cơ biểu diễn.
Lòng đố ky đã không cánh mà bay. Xem ra y vẫn phong lưu như ngày cũ, không biết ngoài Vân Nương, còn có ca cơ nào rơi vào tay y?
Khi hai thuyền tách ra, Hạng Thiếu Long cũng chui vào trong khoang lớn, để thử xem Tiêu Nguyệt Ðàm như thế nào.
Khi vào trong khoang lớn, Tiêu Nguyệt Ðàm đang giới thiệu với bọn Phụng Phi ba người cùng đi, đều là những khách khanh quan trọng trong phủ Nam Lương quân, nhìn dáng vẻ của bọn họ thì đã biết đó là những người có học.
Phụng Phi và các ca cơ ngồi ở bên trái, bọn Tiêu Nguyệt Ðàm thì ngồi ở một bên, không khí rất vui vẻ.
Vân Nương tự tay dâng trà cho bốn người, lại không ngừng liếc mắt với Tiêu Nguyệt Ðàm.
Tiêu Nguyệt Ðàm cũng thấy gã, nhưng đương nhiên giả vờ không để ý.
Hạng Thiếu Long cảm thấy mình không hòa hợp với không khí trong khoang, đang do dự không biết có nên vào hay không, một ả nô tỳ sau Chúc Tú Chân bước tới, rất nhẹ giọng,Tiểu thư bảo ở đây không có chuyện của ông, hãy ra ngoài làm việc khác."
Hạng Thiếu Long chợt nổi giận, khi nhìn qua chỗ Chúc Tú Chân, thấy nàng không thèm nhìn đến gã, mà bĩu môi, bất đồ hạ giọng nhắc ả nô tỳ,Cút đi."
Ả nô tỳ giận dữ nhìn gã, thấy hai mắt gã lạnh lẽo, thì biến sắc, thối lùi hai bước.
Hạng Thiếu Long nhủ thầm đây chính là hiệu quả của việc thà làm cho người khác sợ, chứ không cần người khác yêu thương, bước vào trong khoang.
Phụng Phi thấy gã, cũng có chút không hài lòng, nhíu này giới thiệu,Thẫm Lương là quản sự mới của đoàn ca vũ chúng tôi, hãy mau bái kiến Ðàm tiên sinh."
Tiêu Nguyệt Ðàm đứng dậy, chào Hạng Thiếu Long rồi cười,Dáng vẻ của Thẫm huynh thật là phi phàm, sau này chúng ta phải gặp gỡ nhau mới được."
Ba khách khanh đi cùng y đều cảm thấy ngạc nhiên, Tiêu Nguyệt Ðàm trước nay đều ỷ tài mà kiêu ngạo, rất ít thân thiện với người khác như thế, huống chi đây chỉ là một quản sự nhỏ nhoi của một đoàn ca vũ.
Bọn Ðổng Thục Trinh, Vân Nương, Chúc Tú Chân trong lòng cũng ngạc nhiên, không hiểu cớ gì Tiêu Nguyệt Ðàm lại giữ lễ với Hạng Thiếu Long như thế.
Hai người trong lòng biết rõ, càng khó giấu nỗi vui mừng được gặp lại.
Sau khi Tiêu Nguyệt Ðàm mời Hạng Thiếu Long đến ngồi bên cạnh, để tránh người khác hoài nghi, nên không dám nói chuyện với gã, mà đàm đạo với Phụng Phi, chủ đề không rời khỏi chuyện âm luật thi ca.
Hạng Thiếu Long thì không hiểu gì, muốn chen vào cũng không được.
Chỉ nghe một ả ca cơ tên là Hạnh Nguyệt, trông rất xinh xắn, còn hơn cả Chúc Tú Chân nói,Nghe nói Ðàm tiên sinh đã đi khắp nơi để thu thập dân ca, mà Tề phong trong thi kinh quốc phong là một phần rất hay, chắc lần này tiên sinh sẽ không tay không mà trở về."
Một nho sinh anh tuấn tên là Trọng Tôn Hà Ky đi cùng Tiêu Nguyệt Ðàm và hai người kia đang điên đảo thần hồn vì Phụng Phi, nghe thế thì cười nói,Mấy năm nay Ðàm tiên sinh đã hai lần đến nước Tề, đã sớm có thu hoạch!"
Hạng Thiếu Long nghe thì hiểu ngay, biết Tiêu Nguyệt Ðàm đã chán ghét trò chơi chính trị, nên đã đến với văn nghệ thi ca, do đó đã có được địa vị cao vời.
Ðổng Thục Trinh vui mừng nói,Vậy thì phải thỉnh giáo Ðàm tiên sinh!"
Tiêu Nguyệt Ðàm vuốt râu, thần thái tiêu sái, khiến Hạng Thiếu Long nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên gặp y ở Hàm Ðan Có lẽ giờ đây y đã hơn bốn mươi tuổi. Nhưng xem ra vẫn còn trẻ tuổi và đầy sức sống, chả trách nào Vân Nương đã mê đắm y.
Chỉ nghe y nói khiêm nhường mấy câu thì giảng rằng,Những bài thái phong ở chốn dân gian, không ngoài miêu tả phong thổ dân tình, thể hiện những niềm bi hoan ly hợp trong dân gian, nhưng phần cảm động nhất vẫn là những bài thơ miêu tả chiến tranh và tình yêu nam nữ. Cái gọi gia bần thì mới biết lương thê, nước loạn thì mới biết lương tướng, trong khổ nạn thì mới biết chân tình, quả thật như thế."
Vân Nương mỉm cười nói,Những bài thi ca tình yêu trong dân gian rất bạo dạn mà trực tiếp, người Tề sống ở vùng ven biển, tư tưởng trước nay luôn cởi mở, dân ca của nước Tề đương nhiên tuyệt vời hơn, Ðàm tiên sinh có thể hát ra hai câu cho chúng tôi nghe thử."
Trong ánh mắt chờ đợi của các nữ nhân, Tiêu Nguyệt Ðàm vỗ bàn lấy nhịp rồi hát.
"Kê tức minh hỷ, triều tức doanh hỷ. Phỉ kê tắc minh, thương thuần chi thanh. Ðông phương minh hỷ, triều tức phương hỷ. Phỉ đông phương tắc minh, nguyệt xuất chi quan. Trùng phi mộng mộng, cam dữ tử đồng mộng. Hội thả quy hỷ, vô thứ kỷ tử tăng."
Bài này miêu tả cảnh một đôi trai gái hẹn hò nhau trong đêm trăng, trách chú gà trống đáng ghét kia đã gáy đánh thức giấc mộng đẹp của họ. Khi thiếu nữ bảo chàng thanh niên quay về, chàng thanh niên lại nói đó chỉ là tiếng dế kêu.
Nàng thiếu nữ lại bảo trời đông đã hừng sáng, chàng thanh niên thì bảo rằng đó chỉ là ánh trăng. Thiếu nữ đành chịu, bảo rằng nếu đó là tiếng dế kêu, thiếp nguyện cùng chàng hưởng giấc mộng đẹp, nhưng nếu chàng phải về mà không chịu đi, sẽ khiến kẻ khác lời ra tiếng vào.
âm điệu của bài hát này thật tự nhiên, nội dung nóng bỏng, miêu tả sinh động hởi thở của cuộc sống. Tiêu Nguyệt Ðàm đã hát bằng một giọng điệu thật hấp dẫn, ai mà không mê cho được.
Khi mọi người còn đang ngây ngất, tiếng hát của Phụng Phi nói tiếp theo.
"Ðông phương chi nhật hề, bi thù dã tử, tại ngã thất hề. Tại ngã thất hề, lữ ngã tức hề. Ðông phương chi nguyệt hề, bỉ thù dã tử, tại ngã thác hề, tại ngã thác hề, lữ ngã thác hề."
Bài ca này cũng miêu tả cảnh nam nữ hẹn hò nhau, dùng lời của chàng trai để biểu đạt, chàng trai bảo rằng khi mặt trời vừa mới lên ở phía Ðông, một thiếu nữ xinh đẹp bước vào nhà của chàng trai, nhẹ nhàng cùng chàng trai dạo bước, tại sao nàng đến đây? Có lẽ chỉ là tình cờ, thấy chàng trai đang trầm ngâm do dự, mới cùng dạo bước với chàng mà thôi!
Đề xuất Voz: Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao