Chương 549: Muốn Đi Khó Rời (1)

Ð

i chưa được mấy bước, thì của phòng trước mặt mở ra, Chúc Tú Chân yểu điệu bước ra, nhìn gã bằng ánh mắt ai oán rồi lại nói bằng giọng đang thương,Thẫm quản có rảnh không?"

Hạng Thiếu Long đương nhiên không thể tin được bất cứ biểu hiện nào của những ca cơ này, bởi vì bọn họ đều là những chuyên gia biểu diễn thuộc hàng đệ nhất.

Song dù cho Ðổng Thục Trinh và Chúc Tú Chân đã từng bày trò để hại gã, nhưng sau khi đã hiểu được mọi chuyện, gã không những không hề oán hận họ, mà còn thương cảm nữa. Nói cho cùng, bọn họ đều là những nữ tử muốn đi tìm lấy lý tưởng của mình mà phải cầu tồn trong cái xã hội mà nam nhân nắm quyền này, tuy thủ đoạn hơi quá đáng nhưng cũng là vì bất đắc dĩ.

Chỉ hận mình lúc này là tên tội phạm bị truy nã số một của các nước phía đông, mạng mình khó giữ, dù cho có muốn giúp bọn họ nhưng chỉ là có lòng mà không có sức.

Lúc này điều gã nghĩ đến là làm thế nào để thoát thân, không muốn rơi vào trong vòng xoáy này nữa.

Gã chưa kịp trả lời thì Chúc Tú Chân đã nắm tay kéo tay áo, níu gã vào phòng.

Bỗng nhiên, Hạng Thiếu Long hiểu rằng mình đã trở thành mấu chốt của cuộc đấu tranh giữa Phụng Phi và bè phái của Ðổng Thục Trinh.

Dù cho Phụng Phi muốn thoát than thoái ẩn, hoặc Ðồ Thục Trinh muốn kế thừa ngôi vị của Phụng Phi, cũng đều phải nhờ sự sắp xếp của gã.

Mà gã là chiếc cầu đối ngoại.

vai trò của gã giờ này cũng giống như người quản lý của các ngôi sao lớn ở thế kẻ hai mươi mốt, mà gã lại là giám đốc của đoàn kịch. Nếu không có sự hợp tác của gã, Phụng Phi và Ðổng Thục Trinh đều chẳng làm gì được.

Trước kia Trương Tuyến và Sa Lập được Ðổng Thục Trinh và Chúc Tú Chân ve vãn, nguyên nhân cũng chính là đây.

Nào ngờ Phụng Phi lại lợi dụng cuộc đấu đá của Trương Tuyền và Sa Lập, phá vỡ ưu thế của Ðổng Thục Trinh và Chúc Tú Chân, trao chức vị quan trọng cho Hạng Thiếu Long gã.

Lúc này gã đã hiểu chút ít vì sao Phụng Phi chấp nhận để Trương Tuyền ở lại, kỳ thực đây là một nước cờ rất lợi hại.

Bởi vì Trương Tuyền và Ðổng Thục Trinh có mối quan hệ mờ ám với nhau, điều đó khiến cho Ðổng Thục Trinh rất khó quyến rũ Hạng Thiếu Long trước mặt Trương Tuyền. Cách duy nhất là liên kết với Trương Tuyền để bức hại Hạng Thiếu Long, như vậy lại khiến cho y ngả về phía Phụng Phi.

Giả sử Ðổng Thục Trinh quả thật vứt bỏ Trương Tuyền, Trương Tuyền đi vào đường cùng nói không chừng sẽ quay lại đầu hàng Phụng Phi, tiết lộ bí mật và kế hoạch của Ðổng Thục Trinh.

Còn Chúc Tú Chân thì vốn dựa vào Sa Lập, Sa Lập vừa bị đuổi đi, lập tức trở nên cô độc, chỉ đành đầu hàng Ðổng Thục Trinh, mặc cho nàng sắp xếp. Nhưng chỉ cần nàng lại có chỗ dựa, thì có thể tiếp tục cuộc đấu tranh giành địa vị với Ðổng Thục Trinh.

Nhưng có lẽ cả Phụng Phi, Ðổng Thục Trinh và Chúc Tú Chân đều không biết rằng Trương Tuyền đã sớm bị kẻ khác mua chuộc.

Tình thế trước mắt là Phụng Phi không lung lạc được gã, mưu đồ hãm hại của Ðổng Thục Trinh đã thất bại. Trương Tuyền đương nhiên càng không thể lay động được gã, nhất thời chưa bên nào chiếm được ưu thế.

Ðiều buồn cười nhất là gã chỉ một lòng muốn thoát thân.

Khi những điều này lướt qua đầu gã như điện chớp, Chúc Tú Chân đóng cửa phòng lại, ôm gã thật chắc, vùi đầu vào lồng ngực gã, nũng nịu nói,Sao chàng đối với Tú Chân vô tình đến thế?"

Hạng Thiếu Long cảm nhận rõ sự hấp dẫn của nàng, trong lòng dâng lên niềm thương tiếc. Trong lòng tuy biết rõ nàng chỉ giả vờ, nhưng cũng sinh lòng thông cảm.

Gã tuy không ôm lại nàng, cũng không đẩy ra, cứ hiên ngang đứng đấy, bình thản nói,Tú Chân tiểu thư không nên như thế, có gì căn dặn, xin hãy cứ nói ra."

Chúc Tú Chân ngửa mặt lên, trên má nàng đây nước mắt, buồn bã nói,Thiếp sợ!"

Hạng Thiếu Long không ngờ nàng lại có chiêu này, lòng mềm đi,Tú Chân tiểu thư!“ Chúc Tú Chân lại dụi mặt vào lồng ngực gã, khóc òa lên, khiến áo của gã ướt đẫm nước mắt.

Hạng Thiếu Long lung túng khuyên lơn, dìu nàng ngồi xuống chiếu, mặc cho nàng ôm cổ ngồi vào trong lòng, lại lau nước mắt cho nàng. Chúc Tú Chân lập tức nín khóc, chỉ còn đôi vai là vẫn run lên.

Gã hầu như có thể khẳng định được rằng nàng giả vờ đóng kịch nhưng tình là thật.

Tình này đương nhiên không phải là tình yêu đối với gã, mà là sự lo lắng với vận mệnh của mình.

Chúc Tú Chân rầu rĩ nói,Chắc chàng đã biết đại tiểu thư định giải tán đoàn ca vũ, lại chuẩn bị tặng chúng tôi cho kẻ khác, để mình có thể thoát thân an toàn."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Sao lại có chuyện thế này?"

Chúc Tú Chân nói,Chuyện này không phải là giả, trước đây trong đoàn có mấy vị tỷ muội, sau khi rời đoàn gả vào nhà giàu có, số phận thật là thê thảm, có người thì bị vợ lớn đánh chết, có người thì vì chủ nhà suy sụp trở thành hoang kỹ. Giả sử chỉ bị lạnh nhạt thì cũng đã may mắn lắm. Tú Chân thà chết thì hơn. Sống như thế thật không chịu đựng nổi."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Các ngươi đều do đại tiểu thư mua về hay sao?"

Chúc Tú Chân buồn bã gật đầu,Ðừng thấy bề ngoài đại tiểu thư đối xử tốt với chúng tôi, chỉ vì chúng tôi vẫn còn giá trị lợi dụng, có thể giúp cho tiểu thư cái danh đệ nhất thiên hạ danh kỹ. Sự thật đại tiểu thư chỉ tính cho mình, còn chúng tôi là công cụ của ả."

Hạng Thiếu Long biết rằng nàng không còn đường để đi, nên mới tìm mình để kể khổ. Trong lòng thầm than cho vận mệnh bi thảm của nữ nhân trong thời đại này, nhưng cũng cảm thấy trong lòng có lòng mà không có lực, nói,Nàng thẳng thắn như thế này, không sợ ta bán đứng nàng cho đại tiểu thư hay sao?"

Chúc Tú Chân cười khổ, nói,Nam nhân nào mà thiếp chẳng gặp qua, chàng là người chính nghĩa, lúc đầu người ta đã nhìn sai chàng, nhưng giờ đây sẽ không phạm sai lầm như thế nữa, cho nên mới mặt dày đến đây cầu xin chàng."

Rồi lại chép miệng,Bọn tiểu nữ tử chúng tôi chẳng biết gì về chuyện ở ngoài đoàn, sau khi rời đoàn nửa bước cũng khó đi, chỉ đành để cho người ta sắp xếp!"

Hạng Thiếu Long nói,Nhưng rốt cuộc nàng cũng phải gả cho người ta thôi!"

Chúc Tú chân ngửa mặt lên, thỏ thẻ nói,Tốt nhất là đừng gả cho kẻ nào cả, bọn chúng tôi ai ai cũng có tích lũy, đủ có thể sống sung sướng một đời, nhưng lại cần có người sắp xếp ổn thỏa cho chúng tôi, giờ đây Sa Lập đã bị đại tiểu thư đuổi đi, chỉ đành cầu xin chàng."

Rồi lại cúi đầu e thẹn nói,Dù cho có gả cho người khác, cũng không mong bị đối phương biết trước kia đã làm vũ cơ, Chúc Tú Chân thà làm chính thất nhà nghèo khổ còn hơn trở thành vợ lẽ nhà hào môn."

Hạng Thiếu Long mới vỡ lẽ, điểm mấu chốt chính là đây.

Những kẻ có dã tâm trong đoàn như Ðổng Thục Trinh, mục đích là thay thế địa vị của Phụng Phi, còn những người không có dã tâm như Chúc Tú Chân, chỉ hy vọng dựa vào món tiền tích lũy được, sống cuộc sống tự do mình lựa chọn.

Dù mục đích thế nào, cũng đều là mong muốn độc lập tự chủ, nắm chắc vận mệnh của mình trong tay.

Gã lần đầu tiên suy xét lại rằng, dù cho có dễ dàng thoát thân, nhưng không biết có đành lòng bỏ đi, mặc kệ bọn họ mà không cần ngó đến.

Chọn lựa tốt nhất là sắp xếp cho bọn họ an toàn đến nước Tần, một là vì nơi ấy không bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, điều quan trọng là gã chỉ cần nói một câu là không ai dám bức hiếp bọn họ.

Nếu họ chấp thuận, thì gã có thể sắp xếp cho bọn họ.

Vấn đề là giờ đây thân gã khó giữ, trong đoàn lại đấu đá lẫn nhau, giờ lại thêm tên nội gián Trương Tuyền, trong tình huống nguy khốn trùng trùng thế này, gã làm sao đủ sức mà tương trợ?

Gã quyết định thăm dò thành ý của Chúc Tú Chân, dịu dàng nói,Sa Lập bị đuổi vì tại hạ, tiểu thư có từng nghĩ sẽ báo thù cho y hay không?"

Chúc Tú Chân giật mình nói,Té ra đã bị chàng nhìn thấy, chả trách nào không chịu đến! Tú Chân chịu bù tội, xin hãy cứ xử phạt."

Hạng Thiếu Long đương nhiên không xử phạt mình, lại còn hạ quyết tâm sẽ không có mối quan hệ xác thịt nào với nữ nhân trong đoàn để tránh gây nên tình nghiệt.

Từ khắc này, gã hạ quyết tâm sẽ tận lực giúp đỡ cho các nữ tử đáng thương trong đoàn đều đạt được nguyện vọng của mình, cứ coi như là bù đắp chút ít tội lỗi của nam nhân trong thời đại này cũng tốt.

Gã lại dùng lời khéo léo để từ chối Chúc Tú Chân, khi quay về phòng thì kể mọi chuyện cho Tiêu Nguyệt Ðàm nghe.

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Tuy có chút mạo hiểm, nhưng đại trượng phu lập thân xử thế, phải có đảm sắc không sợ gian nan. Sự thật ta cũng rất thông cảm với bọn họ, nhưng tự thấy không biết có bao nhiêu lực mới có thể giúp đỡ được bọn họ. Giả sử nếu có thể sắp xếp cho bọn họ an toàn đến Hàm Dương, không những huynh có thể đoàn tụ với người nhà của mình, bọn họ cũng có được nơi an toàn để nương thân, quả thật đó là một chuyện đẹp cả đôi đường."

Đề xuất Đô Thị: Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN