Chương 548: Càng Dẫm Càng Sâu (2)

Những chuyện khác nàng không cần phải lo lắng."

Tiểu Bình Nhi đang ngây ngất vì sự vuốt ve của gã, nói,Chàng làm sao biết tiểu thư sai thiếp đến đây?"

"Bởi vỉ điều này không giống tác phong trước đây của nàng, Hạng Thiếu Long thản nhiên nói.

Tiểu Bình Nhi như trở thành người khác, trả lời,Nhưng người ta quả thật có chút thích chàng mà."

Hạng Thiếu Long nhếch mép,Nàng cũng đã nói chỉ thích một chút thôi. Nào! Hãy ngoan ngoãn quay về, ta không muốn có được nàng khi nàng chỉ phụng mệnh mà đến đây."

Tiểu Bình Nhi kêu lên một tiếng, ngã vào lòng gã, ngây ngất nói,Tiểu thư nói không sai. Chàng là một người rất đặc biệt, không giống với các nam nhân khác."

Hạng Thiếu Long bất đồ lửa tình lại cháy lên, gã giật mình, thầm nghĩ phải cảnh giác, nếu không, không thể bỏ được chức quán sự này.

Tiểu Bình Nhi đột nhiên vươn hai tay, ôm chắc lấy cổ gã, dâng lên một nụ hôn nóng bỏng.

Sau một hồi, Tiểu Bình Nhi mới nhìn gã bằng một ánh mắt ai oán, buồn bã rồi bịn rịn bỏ đi.

Hạng Thiếu Long chốt cửa lại, cố gắng dẹp bỏ mọi ý nghĩ, dỗ dành giấc ngủ.

Khi trời sáng, Tiêu Nguyệt Ðàm ung dung quay về, nghe gã kể chuyện tối qua, ngạc nhiên vì hành vi của Tiểu Bình Nhi, gật đầu nói,Huynh muốn trả lại chức quản sự cho Phụng Phi là một điều sáng suốt, đó gọi là nhiều một chuyện chi bằng ít một chuyện, nhưng ta rốt cuộc vẫn không hiểu nàng cớ gì lại làm thế."

Hạng Thiếu Long thấy vẻ mặt kinh ngạc của y, giật mình, nói,Chuyện gì?"

Tiêu Nguyệt Ðàm biến sắc, nói,Huynh nghĩ thử xem, tối qua Vân Nương đến tìm ta, phải chăng là do Phụng Phi sai bảo, nếu không Tiểu Bình Nhi làm sao biết được ta đến chỗ của Vân Nương."

Hạng Thiếu Long thở phào,Ðừng có hù dọa tiểu đệ được không? Giờ đây ta là kinh cung chi điểu, dù cho có như thế, cũng chẳng có gì là lạ."

Tiêu Nguyệt Ðàm gượng cười,Nếu là như thế, lời của Vân Nương không đáng tin lắm, những gì ta biết được ở chỗ nàng có lẽ là tin giả."

Hạng Thiếu Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nói,Dù là thật hay giả, tóm lại ta sẽ không làm nữa!"

"Cốc, cốc"

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ai?"

Giọng Tiểu Bình Nhi trả lời ngoài cửa,Xin chào Ðàm tiên sinh! Ðại tiểu thư triệu kiến Thẫm quản sự."

Hạng Thiếu Long và Tiêu Nguyệt Ðàm nhìn nhau, rồi mới đẩy cửa ra.

Tiểu Bình Nhi tránh ánh mắt của gã, dẫn đường đi trước.

Nàng không những đã mặc lại nam trang, mà còn làm mặt lạnh, tựa như đêm qua không có chuyện gì xảy ra.

Hạng Thiếu Long muốn trêu nàng vài câu, nhưng biết đó chẳng qua là tự tìm phiền não, cố gắng bỏ ý nghĩ ấy.

Hạng Thiếu Long lần đầu tiên bước vào khuê phòng của Phụng phi, căn phòng này lớn hơn phòng của Hạng Thiếu Long gấp hai lần, chia làm hai phần trước và sau, được một tấm mành che xuống, bên ngoài là một tiểu sảnh.

Phụng Phi đang ngồi trên một chiếc ghế bọc da thú chờ gã, người dựa trên tấm đệm mềm, mái tóc hơi rối như mới vừa thức dậy, mặt ngọc môi đỏ, lộ ra vẻ đẹp hiếm có, khiến Hạng Thiếu Long phải ngẩn ra một lúc rồi mới biết thi lễ.

Thầm nghĩ chả trách nào mỹ nữ có thể làm nghiêng nước nghiêng thành.

Một người đẹp như nàng, ai mà không muốn chiếm hữu.

Tiểu Bình Nhi đóng cửa rồi lui ra khỏi phòng.

Phụng Phi vẫn bình tĩnh, nói,Mời ngồi!"

Hạng Thiếu Long thấy nàng vẫn lạnh lùng, ngạc nhiên ngồi xuống, trong mũi lập tức ngửi được mùi hương nhàn nhạt từ phía người của nàng.

Phụng Phi mỉm cười, nói,Tiểu Bình Nhi không phải là đối thủ của ngươi, nếu không sẽ không vì mấy câu của ngươi mà lộ ra sơ hở!"

Hạng Thiếu Long không ngờ nàng lại thẳng thắn đến thế, ho khan hai tiếng rồi nói,Tại hạ có thế nói mấy lời thật lòng được chăng?"

Phụng Phi bình thản nói,Nếu là chuyện từ chức không làm, thì tốt nhất là đừng nên nói."

Hạng Thiếu Long hơi lúng túng, nhưng lại nói với vẻ thắc mắc,Ðại tiểu thư giữ tại hạ lại có ý gì?"

Ðại tiểu thư nhìn quanh nói,Ðêm qua, Trương Tuyền tìm ngươi nói chuyện, phải chăng là muốn mua chuộc ngươi?"

Hạng Thiếu Long cười khẽ nói,Không cần tại hạ nói, tiểu thư chắc cũng biết y muốn gì. Ta quả thật cũng không hiểu tại sao lại giữ y lại, đuổi y và Sa Lập đi cùng một lúc, chẳng phải mọi chuyện sẽ ổn thỏa hay sao?"

Phụng Phi mỉm cười, dịu dàng nói,Chúng ta hãy nói ra từng chuyện, giờ đây ta có hai nguyện vọng, ngươi có muốn nghe không?"

Hạng Thiếu Long tập trung chú ý, trầm giọng nói,Nếu là bí mật của tiểu thư, tốt nhất là đừng nói ra!"

Phụng Phi không lấy đó làm giận, tươi cười, nói,Ngươi không những là một người đặc biệt, mà còn là một kẻ rất cổ quái Trong số những người ta biết, dù cho đó là những danh sĩ coi danh lợi như bùn đất, sỡ dĩ y có thể sống được thanh cao, là đều có điều kiện của bản thân, ví như không lo chuyện vật chất, cuộc sống phong phú, nhưng còn ngươi, cả chút thù lao nhỏ mọn của người đánh xe cũng không chịu bỏ qua, nhưng lại làm ra vẻ không màng đến thứ gì, không chịu đói chết. Thẫm Lương nhà ngươi có thể giải thích hay không?"

Hạng Thiếu Long thầm sợ trong lòng, biết mình vì mong muốn bỏ đi, đã lộ ra sơ hở, khiến cho mỹ nữ xảo quyệt này nghi ngờ, vội vàng giải thích rằng,Hừ! Đó cũng chính là tính cách của tại hạ, không chịu hạ thấp mình để cầu xin người khác, càng không muốn bị dắt mũi như một tên ngốc, hừ! Chẳng qua là đói chết, tại hạ không màng đến."

Phụng Phi nhìn kỹ gã một chốc, tựa như đang muốn coi gã nói thật hay giả, một lát sau mới nói,Chỉ nhìn thấy kiểu ngồi của ngươi nãy giờ, thì cũng đã biết ngươi không quen cúi đâu trước kẻ khác, hay là ngươi cứ nói thẳng cho ta, rốt cuộc ngươi là người thế nào?"

Hạng Thiếu Long tim đập mạnh, biết nàng có lẽ hơi nghi mình chính là Hạng Thiếu Long, nhưng vẫn chưa dám khẳng định, chủ yếu là vì Trương Tuyền đã xác nhận rằng thuê gã thông qua người Ngụy.

Gã biết rằng lúc này không thể để lộ ra một chút do dự, nhíu mày nói,Tiểu nhân chẳng phải đã nói rõ với đại tiểu thư rồi sao? Hãy cứ nói thẳng vậy! Sở dĩ tại hạ muốn bỏ đi vì sợ mạng này khó giữ. Trước đây tại hạ còn tưởng rằng có đại tiểu thư chống lưng. Ðến đêm qua mới biết đại tiểu thư cũng dùng thủ đoạn với tại hạ giống như những người khác, tiểu nhân sao không lo lắng cho được?"

Phụng Phi nói với vẻ không vui,Ai dùng thủ đoạn với ngươi, ta chỉ muốn giúp ngươi hoàn thành giùm ta nguyện vọng thứ nhất, có thể áp đảo hai đối thủ kia nên mới sai Tiểu Bình Nhi, đồng thời cũng vì sợ ngươi không chống cụ nổi sự quyến rũ của Ðổng Thục Trinh bỏ ta mà đi, nhưng ngươi lại không biết lòng tốt của ta."

Hạng Thiếu Long sợ càng lúc càng nói sẽ lộ ra mình chính là Hạng Thiếu Long, không dám phản bác, cười khổ mà rằng,Vậy thì tại hạ đã hiểu nhầm!"

Phụng Phi dịu dàng nói,Ðương nhiên là hiểu nhầm. Nhưng ta tuyệt không buộc Tiểu Bình Nhi làm chuyện không cam lòng, ta hy vọng có thể tìm cho ả một chốn nương thân."

Hạng Thiếu Long nhớ lại mình là thân phận hạ nhân, có điều gì để nói đâu.

Phụng Phi bình thản nói,Chỉ cần người giúp ta an toàn rời khỏi Lâm Tri, ta không những có thể trả thù lao cho ngươi sống sung sướng một đời, mà còn có thể gả Tiểu Bình Nhi cho ngươi."

Hạng Thiếu Long thắc mắc, nói,Ðại tiểu thư sau này không cần Tiểu Bình Nhi hầu hạ nữa hay sao?"

Phụng Phi lộ vẻ buồn bã, nhỏ nhẹ nói,Ai lại muốn suốt đời làm kẻ hầu hạ chứ? Hừ, hình như ngươi không thích Tiểu Bình Nhi."

Hạng Thiếu Long nói,Một thiếu nữ xinh đẹp như Tiểu Bình Nhi, nam nhân nào mà không động lòng. Nhưng tại hạ phải theo đuổi sự nghiệp của nam nhân, không muốn liên lụy người khác, mong đại tiểu thư tha thứ."

Phụng Phi liếc gã rồi nói,Lại thêm một kẻ không biết chiến tranh đáng sợ như thế nào. Thế này nhé! Sau khi mọi chuyện thành công, ta sẽ đưa cho ngươi một phong thư, ngươi có thể tìm cơ hội tiến thân ở bất cứ đâu. Còn về ngươi có lập được sự nghiệp hay không, thì phải coi bản lĩnh và vận may của ngươi."

Hạng Thiếu Long không còn gì để nói nữa, giả vờ cảm ơn rồi bỏ đi.

Khi rời khỏi phòng thì chợt nảy ra một ý, nhớ lại rằng năm xưa Tiêu Nguyệt Ðàm giả chết thoát than, trong bụng nói không chừng Tiêu Nguyệt Ðàm có thể bào chế ra một loại thuốc giả chết như trong Ro meo và Julliet, nếu thế thì có thể dễ dàng trốn thoát được.

Nghĩ đến đây, nhất thời dâng lên hy vọng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn.

Đề xuất Voz: Sau Này...!
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN