Chương 556: Ra Oai Xứ Tề (2)

Xe ngựa dùng lại trước một tòa phủ đệ rộng lớn, tiếp theo Giải Quyền báo tên của Giải Tử Nguyên cho bọn võ sĩ canh cửa, lập tức cửa lớn mở ra.

Hạng Thiếu Long nhìn mà trố mắt, nén không được, nói,Giải huynh hình như rất thân quen với Trọng Tôn gia."

Giải Tử Nguyên cười rằng,Cũng cho là có chút quan hệ."

Rồi lại chép miệng,Người và người phải có cơ duyên với nhau, nếu không thì làm sao vừa mới gặp Thẫm huynh trong lòng tại hạ đã ưa thích, biết Thẫm huynh là người đáng để làm bạn. Ngày mai nhớ đến."

Rồi lại chỉ trỏ địa điểm trong phủ.

Xe ngựa dừng lại ở trước một bậc tam cấp, một gã đại hán bước tới, cung kính nói,Tiểu nhân Bảo Quang mời đại nhân, xuống xe."

Giải Tử Nguyên nói,Bổn quan chỉ là đưa..."

Hạng Thiếu Long vội vàng ghé tai y nói,Ta không phải là thân thích của y."

Giải Tử Nguyên sững người một lúc rồi mới nói tiếp,Vị hảo bằng hữu Thẫm Lương của bổn quan đến bái kiến Trọng Tôn gia. Trọng Tôn gia có ở nhà không?"

Bảo Quang hơi ngạc nhiên,Thì ra là Thẫm gia, đại gia đang tiếp kiến quí khách đến từ nước Sở. Tiểu nhân sẽ vào thông báo, không biết Thẫm gia muốn tiểu nhân báo cáo với đại gia như thế nào."

Hạng Thiếu Long không muốn Giải Tử Nguyên biết được truyện của mình, trước tiên quay sang y nói,Không cản trở Giải huynh nữa, ngày mai tại hạ sẽ nhất định sẽ đến."

Nói xong bước xuống xe nhìn Giải Tử Nguyên ra ngoài.

Khi Giải Tử Nguyên rời khỏi, lại còn đưa tay vẫy không hề khó chịu vì Hạng Thiếu Long đã từng nói dối với y.

Tòa kiến trúc chính trong Trọng Tôn phủ là một tứ hợp viện sang trọng, được xây trên chân kiềng bằng đá trắng, ở cửa chính là một tòa môn lâu điêu khắc.

ở trên môn lâu có treo tấm biển lớn đề ba chữ,Trọng Tôn phủ."

Hai bên tòa nhà chính là những biệt viện, ở phía sau nhà là một hoa viên lớn, phía trong lại có nhiều lầu các, Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn quanh, thấy những tòa lầu các này đều bị tường canh bao vây quanh, trong mưa tuyết, mấy chục ngọn đèn lồng hình bát giác treo ở trước căn nhà chính vẫn sáng như ban ngày, bên cạnh là một cỗ xe ngựa, ngựa thì đã được dắt đi, chắc cỗ xe này là của khách từ nước Sở.

Bảo Quang thấy gã thần thái ung dung, trông có khí thế lắm, không dám ngạo mạn, nói,Mời Thẫm gia bước vào trước để tránh gió tuyết rồi hãy nói."

Hạng Thiếu Long gật đầu theo y bước lên bậc tam cấp.

Trọng Tôn Long không hổ là kẻ giàu nổi tiếng trong thiên hạ, chất liệu làm nên tòa nhà rất quí giá, các cột kèo đều là cây nam mộc, phi đảm, trên vách thì được điêu khắc trông rất tinh tế.

Bước vào trong, Hạng Thiếu Long mới nói,Mong Bảo huynh thông báo với Trọng Tôn đại gia rằng tại hạ vì chuyện của Phụng Phi mà đến đây."

Bảo Quang ngạc nhiên lắm, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, ngần ngừ một lát rồi mới bước vào trong sảnh báo cáo.

Hạng Thiếu Long bình tĩnh chờ đợi.

Nếu Trọng Tôn Long không chịu gặp gã, thì làm thế nào đây?

Dùng võ thì có nghĩa là đâm đầu vào rọ.

Song gã lại rất chắc chắn rằng bởi vì Trọng Tôn Long nếu quả thật say mê Phụng Phi, không đến Hoàng Hà thì lòng không dứt bỏ, cho nên sẽ phải tìm hiểu tại sao gã đến đây.

Ðợi một hồi, Bảo Quang quay lại nói,Ðại gia mời Thẫm huynh vào."

Hạng Thiếu Long thấy thuận lợi như thế, ngược lại cảm thấy ngạc nhiên, song lúc này không còn nhiều thời gian để suy nghĩ nữa, vội vàng đứng dậy theo Bảo Quang vào trong.

Bảo Quang hạ giọng nói,Ðại gia biết Thẫm gia là bằng hữu của Giải đại nhân nên mới chịu tiếp kiến."

Hạng Thiếu Long biết y đã giúp mình, nên vội vàng đáp tạ.

Qua một ngõ nhỏ rải đá mới đến cổng lớn của một đại đường, bốn tên võ sĩ đứng hai bên giữ cửa.

Bảo Quang dừng lại, nói lớn,Thẫm gia đến!"

Hạng Thiếu Long thấy không khí long trọng thế này, trong lòng cũng hơi lo, nhưng đây không phải là lúc lâm trận thối lui Hít sâu một hơi, bước qua ngạch cửa, chỉ thấy một căn đại sảnh sang trọng cao nhã, một bức rèm bằng lụa chia ngang căn đại sảnh ra thành hai phía nam bắc, vật dụng trong căn sảnh đều làm bằng loại gỗ tốt. Thấp thoáng có hai người đang ngồi, nô tỳ hầu hạ ở hai bên, ngoài ra còn có hai tốp võ sĩ đứng sau lưng người ấy, rõ ràng thân phận của những người khách này không hề tầm thường.

Hạng Thiếu Long theo sự chỉ dẫn của Bảo Quang, bước qua tấm rèm che, trước tiên gặp một đại hán mặc cẩm y, thân hình gầy gò, tuổi khoảng bốn mươi, đang nhìn mình lom lom.

Khi Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn sang người kia lập tức sợ đến hồn phi phách tán, suýt tý nữa co giò bỏ chạy.

Kẻ ấy chính là Lý Viên.

Lúc này điều gã hối hận nhất chính là đã quên bỏ hạt quả của Tiêu Nguyệt Ðàm vào dưới lưỡi, để khi nói chuyện không bị Lý Viên nhận ra giọng.

Khi mặt đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, Lý Viên lập tức hơi giật mình, mặt lộ vẻ bất ngờ không thể dấu được.

Một là vì Hạng Thiếu Long đến đây để đàm phán với Trọng Tôn Long cho nên khí độ và bộ pháp không thể nào che dấu được, hai là vì không có người khác phân tán sự chú ý của y, ba là Lý Viên thân thuộc với gã hơn bọn Ðiền Ðan.

Cho nên vừa nhìn thấy đã nhận ra.

Khi Hạng Thiếu Long thầm kêu mạng ta đã xong, Lý Viên nháy mắt với gã, khiến cho gã có một chút hy vọng.

Luận về tính cách Long Dương quân có lẽ thuần lương hơn Lý Viên nhiều song chuyện đời thường bất ngờ.

Lúc này Trọng Tôn Long đang ngồi dựa vào chiếc đệm mềm, phía sau là hai mỹ nữ xinh đẹp đang xoa bóp cho y.

Trọng Tôn Long nheo mắt nói,Mời ngồi!"

Hạng Thiếu Long thi lễ rồi ngồi xuống trước hai người, nghĩ bụng té ra Trọng Tôn Long là thế này đây. Chả trách Phụng Phi chẳng ưa thích y.

Trọng Tôn Long bất ngờ cười, nói,Lý tương quốc có lẽ biết bổn nhân vì sao lập tức tiếp kiến một người vô danh, lại chấp nhận cho y ngồi đối diện."

Hạng Thiếu Long lúc đầu còn tưởng Trọng Tôn Long đang nói với mình, té ra là đang nói với Lý Viên, lại còn có ý nhục mạ mình.

Lý Viên vờ ngạc nhiên nói,Long gia hành sự thường rất bất ngờ, bổn tướng làm sao đoán được."

Trọng Tôn Long không nhìn đến Hạng Thiếu Long, nói,Là vì kẻ này do Giải Tử Nguyên đưa đến đây, cho nên ta phải tiếp đãi. Nếu khi Giải Tử Nguyên hỏi đến, cũng không trách ta không nể mặt y."

Rồi quay đầu lại, nheo mắt nhìn Hạng Thiếu Long nói,Tại sao đến đây, có mối quan hệ gì với Giải Tử Nguyên, nếu ta cảm thấy ngươi có nửa câu nói dối, đảm bảo ngươi sẽ không thoát khỏi nơi đây bằng đôi chân của mình."

Hạng Thiếu Long bình tĩnh, nhìn Lý Viên, rồi ngửa đầu cười lớn.

Bảy tám tên võ sĩ phía sau lưng Trọng Tôn Long tay đặt lên chuôi kiếm, mắt lộ hung quang, chỉ chờ Trọng Tôn Long hạ lệnh thì lập tức sẽ ra tay.

Trọng Tôn Long trừng mắt, quát lớn,Có gì đáng cười?"

Hạng Thiếu Long ngừng cười, mắt quắc lên, nhìn Trọng Tôn Long nói,Ðiều ta cười là té ra Trọng Tôn Long, kẻ nổi danh thiên hạ, chỉ là một người ỷ mạnh hiếp yếu, chả trách nào Phụng Phi tiểu thư chẳng coi ra gì."

Trọng Tôn Long chưa có cơ hội lên tiếng, hai tên võ sĩ từ hai bên trái phải xông tới, xem ra là muốn kéo Hạng Thiếu Long đứng dậy, rồi buộc gã quì xuống đất.

Lý Viên lộ vẻ không nhẫn nhịn được, Hạng Thiếu Long lắc mình hai cá, hai tên võ sĩ đã ngã lăn ra trước mặt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâu Hương Cao Thủ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN