Chương 557: Ra Oai Xứ Tề (3)

Bọn võ sĩ của Trọng Tôn Long đứng phía sau lưng thét lên, rút kiếm xông tới.

Mắt thấy đại chiến khó tránh, Lý Viên quát lớn,Ngừng tay!"

Bọn võ sĩ ngạc nhiên dừng bước.

Hai tên võ sĩ bị hất ngã, lồm cồm bò dậy, đau đến nỗi mặt tái xanh, rõ ràng là bị Hạng Thiếu Long đánh cho trật khớp Trọng Tôn Long sững người, quát lớn,Quay về!"

Bọn võ sĩ quay về chỗ cũ, hai tên bị thương lui ra.

Trong đại sảnh yên ắng trở lại nhưng không khi rất căng thẳng.

Hạng Thiếu Long thì tỏ ra như chẳng có chuyện gì xảy ra, lạnh lùng nhìn Trọng Tôn Long.

Trọng Tôn Long nén cơn giận, nói với Lý Viên,Lý tướng quốc sao lại can ngăn bổn nhân giáo huấn tên cuồng vọng này?"

Lý Viên nhìn bọn võ sĩ phía sau lưng, bình thản nói,Nếu bổn tướng gia là Long gia, thì sẽ phạt bọn nô tài tự tung tự tác này, trước khi Long gia lên tiếng, bọn chúng lại dám động thủ, nói không chừng lại hại mạng của Long gia."

Trọng Tôn Long giật mình nói,Hại mạng của bổn nhân."

Hạng Thiếu Long lúc này mới khẳng định Lý Viên không bán đứng mình, trong lòng không còn lo nữa, khôi phục lại hào khí, cười lớn,Vẫn là Lý tướng quốc cao minh, nhìn đây!"

Thanh trủy thủ ở dưới chân rút ra nhanh như điện chớp, phóng vút về phía chiếc bàn trước mặt Trọng Tôn Long.

Khi mọi người đang trố mắt ra, thanh trủy thủ đã cắm sâu xuống mặt bàn, Trọng Tôn Long nhìn chuôi thanh trủy thủ đang rung bần bật mà mặt biến sắc, nhất thời không nói nên lời.

Trong đại đường im phăng phắc, ánh mắt mọi người đều tập trung lên thanh trủy thủ.

Không kẻ nào dám di chuyển, ai có biết được Hạng Thiếu Long có phóng ra ngọn trủy thủ thứ hai hay không. Nhất là Lý Viên lúc nãy vừa mới nói chưa có lệnh mà ra tay, theo lý phải chịu phạt, lúc này không ai dám tái diễn nữa.

Thủ pháp lợi hại này ai thấy cũng sợ, có thể trấn áp được Trọng Tôn Long, mà Hạng Thiếu Long thì cũng có thể thể hiện lòng tin và hào khí của mình.

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Giờ đây chúng ta có thể đàm phán được rồi chứ?"

Trọng Tôn Long có lẽ là lần đầu tiên cảm thấy mạng mình nằm trong tay kẻ khác, hít sâu một hơi, nói,Ðược, cũng nhờ tài nghệ của ngươi, nói đi."

Hạng Thiếu Long nhìn Lý Viên cười,Lý tướng quốc quả thật cao minh, có thể nhìn thấy thủ đoạn của Thẫm Lương này."

Lý Viên mỉm cười,Chỉ cần nhìn thấy thần thái lạnh lùng như băng của Thẫm huynh cũng đã biết huynh là một thích khách thuộc hạng nhất lưu."

ánh mắt của Hạng Thiếu Long chuyển sang Trọng Tôn Long, ung dung nói,Thẫm Lương này là Thẫm quản sụ dưới trướng Phụng Phi, giúp tiểu thư sắp xếp mọi chuyện trong đoàn, là bằng hữu thân thích của Giải Tử Nguyên, nếu Long gia muốn ra tay thì không cần nghĩ đến việc ấy. Thẫm Lương đã dám đến đây thì đã có lòng thà làm ngọc nát chứ không làm ngói lành."

Lý Viên giật mình, nói,Thà làm ngọc nát chứ không làm ngói lành, hai câu này thật có ý nghĩa."

Bọn Trọng Tôn Long cũng đều giật mình, cảm nhận được khí khái coi cái chết như thường của Hạng Thiếu Long.

Ðây là thời đại coi trọng nhân tài, không luận phú quí, chỉ cần có tài thì sẽ được người ta tôn trọng.

Trọng Tôn Long chưa bao giờ gặp hạng người như Hạng Thiếu Long mà Hạng Thiếu Long lại được Lý Viên giúp đỡ, liên tiếp thi triển thủ đoạn nên y cảm thấy tính mạng bị uy hiếp, nhất thời lửa giận giảm xuống.

Nhưng dẫu sao Trọng Tôn Long vẫn là bá chủ trong giới hắc đạo, đã quen thấy chuyện này, thản nhiên nói,Ngươi quả thật là có tư cách lên tiếng, song nếu muốn đối kháng với Trọng Tôn Long này quả thật ngu ngốc."

Lý Viên chen vào nói,Long gia có thể nghe một câu nói công bằng của kẻ đứng giữa này không?"

Trọng Tôn Long đương nhiên không dám đắc tội với một đại thần được cả nước Sở đứng sau lưng này, khách khí nói,Mời Lý tướng quốc cứ nói."

Vì muốn hòa giải, Lý Viên nói,Trước tiên bổn tướng mời Thẫm huynh bảo đảm rằng không phát ám khí nữa, mọi người mới có thể chân thành đối thoại."

Hạng Thiếu Long biết phải tạo cơ hội cho Trọng Tôn Long xuống thang, huống hồ chi trên người của mình giờ đây chẳng còn ngọn trủy thủ nào nữa, vui mừng nói,Tướng quốc đã có lời, Thẫm Lương nào dám không nghe theo, huống chi trước nay tại hạ luôn ngưỡng mộ Long gia, ngày nay chỉ vì bất đắc dĩ, mong Long gia đại nhân đại lượng, tha thứ cho lần này."

Lúc nãy Hạng Thiếu Long tỏ vẻ nghênh ngang, giờ đây lại nói những lời hạ mình như thế, lời khen quả thật có hiệu quả bất ngờ, sắc mặt Trọng Tôn Long nhất thời giãn ra, trầm giọng nói,Lý tướng quốc có cao kiến gì?"

Lý Viên ôn tồn nói,Thẫm huynh đến đây, không biết là vì chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long bình thản nói,Chỉ là muốn tới đây để cầu xin Long đại gia, mong ngài giơ cao đánh khẽ, thả mấy tên hạ nhân của chúng tôi ra, đừng làm khó Phụng Phi tiểu thư."

Trọng Tôn Long bất đồ thầm hối hận đã cho người gọi Thẫm Lương vào trong này.

Ai cũng biết Phụng Phi là danh cơ được người trong thiên hạ tôn trọng, còn y thì lại làm khó nàng, Lý Viên sẽ nghĩ như thế nào?

Y trước đây ngang ngược bá đạo vốn là muốn trừng trị Hạng Thiếu Long trước mặt Lý Viên, đương nhiên không chịu dễ dàng buông tay, nhưng nếu cứ không chấp nhận, cả bản thân y cũng không biết phải thu xếp việc này như thế nào.

Lúc này y muốn đập gãy hai chân của Hạng Thiếu Long rồi sai người khiêng gã về, một là để hạ uy phong của Ðiền Ðan, hai là để cho Phụng Phi biết rằng y không sợ bất cứ ai, buộc nàng phải nghe theo lời y.

Nhưng trong tình thế mạng mình có thể bị đối phương lấy bất cứ lúc nào, nào còn dám nghĩ thế nữa.

Ðang trầm ngâm thì Lý Viên nói,Có lẽ chuyện này có chút hiểu lầm. Long gia cần gì phải tính toán so đo với bọn nô tài ấy."

Hạng Thiếu Long và Lý Viên một xướng một họa, thấy Trọng Tôn Long nhiều lần biến sắc mặt, trong lòng cười thầm.

Trọng Tôn Long không còn cách nào khác nữa, chỉ đành quát bọn thủ hạ,Ai bắt thủ hạ của Phụng tiểu thư về đây?

Rốt cuộc là có chuyện này không?"

Một tên thủ hạ nhanh nhẹn trả lời rằng,Quả thực có người đến thanh lâu gây chuyện, lại còn xung đột với người của chúng ta, cho nên bắt bọn chúng về đây, định ngày mai đưa lên quan, chứ không biết rằng té ra là người của Thẫm quản sự.

Trọng Tôn Long giả vờ giận dữ nói,Sao không lập tức thả người ra, đem trả về chỗ Phụng tiểu thư cho ta."

Bọn thủ hạ nhận lệnh, bước ra ngoài.

Lý Viên đứng dậy cáo từ, quay sang Hạng Thiếu Long nói,Thẫm quản sự thân thủ bất phàm, đảm sắc hơn người, Lý Viên này rất ngưỡng mộ, hay là để ta đưa Thẫm huynh một đoạn."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm kích, biết rằng từ đây Trọng Tôn Long không dám công nhiên báo thù nữa.

Thần sắc của Trọng Tôn Long thay đổi nhiều, trở nên rất khách khí, đưa hai người ra tận cửa.

Hạng Thiếu Long lúc này mới phát giác thân hình của Trọng Tôn Long rất cao, cũng ngang bằng với mình Trọng Tôn Long đứng dậy có khí thế hơn cả lúc y ngồi xuống.

Khi xe ngựa lăn bánh ra khỏi Trọng Tôn Phủ, Hạng Thiếu Long mới thở phào, nhưng người cũng toát mồ hôi.

Đề xuất Voz: [Review] Kể chuyện vợ chồng trẻ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN