Chương 571: Tình Lang Của Phụng Phi (2)
Hàn Sấm suy nghĩ một lát, chậm rãi nói,Chắc là sau chuyến đi Hàm Dương."
Hạng Thiếu Long vỗ trán nói,Chắc là nàng quen biết tình lang bí mật đó ở Hàm Dương, cho nên mới có ý định thoái ẩn Nhưng tại sao nàng lại tới nơi này? Với tài trí của nàng chả lẽ không biết các người có ý đồ không tốt với nàng sao?"
Hàn Sấm cười khổ nói,Ta cũng bị huynh làm cho hồ đồ, vậy huynh muốn ta giúp thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long trầm ngâm,Hầu gia cứ giả vờ như không hề biết chuyện gì, đừng để lộ bất cứ điều gì, sau đó tại hạ sẽ thương lượng tiếp với ngài."
Hàn Sấm nói,Thôi được, để ta nói với nàng mấy câu. Có lẽ huynh đã biết nơi ở của ta. Đó chính là Thính Mai quán, có chuyện gì đến tìm ta lúc nào cũng được."
Khi Hàn Sấm ra hậu viện tìm Phụng Phi, Hạng Thiếu Long vẫn ngồi trong sảnh nghĩ ngợi.
Giả sử Phụng Phi quen biết tình lang của mình ở Hàm Dương, rồi tên tình lang ấy lại sai nàng hại gã, vậy thì tình lang của nàng có thể là người của Lã Bất Vi, vậy rốt cuộc người ấy là ai? Người có thể khiến cho Phụng Phi ngã lòng chắc không phải là hạng bình thường, có lẽ là Quản Trung Tà hay Hứa Thương?
Nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng không đúng. Bởi vì nếu như thế, Lã Bất Vi không cần mua chuộc Trương Tuyền để điều tra người tình của Phụng Phi là ai.
Dù Quản Trung Tà hay Hứa Thương cũng không thể khiến cho Phụng Phi bỏ hết tiền đồ. Nếu không phải là người của Lã Bất Vi thì rốt cuộc là ai?
Khi Hạng Thiếu Long đang suy nghĩ thì Tiểu Bình Nhi đến mời gã đi gặp Phụng Phi, gã đã biết Hàn Sấm đã quay về.
Gặp Phụng Phi trong một tiểu sảnh, sau khi Tiểu Bình Nhi lui xuống nàng mỹ nữ ấy nhìn chăm chú gã rồi nói,Té ra người có vai vế ở các nước đều là bạn cũ của ngài. Như thế ta càng cảm thấy kỳ quái hơn. Một người quen biết rộng rãi như ngài mà sao lại lưu lạc ở Ðại Lương đến hai năm sau đó mới đến đây làm tên đánh xe?"
Hạng Thiếu Long trong lòng đã nghĩ sẵn câu trả lời, bởi vì Trương Tuyền thuê gã ở Ðại Lương, bình thản mà nói rằng,Chính vì bọn họ là bằng hữu của tại hạ cho nên tại hạ không muốn làm khó."
Phụng Phi thắc mắc,Lời ấy có ý nghĩa gì?"
Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Bởi vì tại hạ có thù với tướng quốc của nước Triệu là Quách Khai, nếu tại hạ không bỏ đi, Liêm đại tướng quân cũng khó mà an toàn quay về Triệu, cho nên bất cứ ai thu dụng tại hạ thì đều trở thành thù nhân của Quách Khai."
Phụng Phi ngẩn người một lúc rồi nói tiếp,Ngài có mối quan hệ không rõ ràng với quyền quý các nước như thế, ta làm sao tin được ngài?"
Hạng Thiếu Long nói,Ðiều đó có khác gì đâu? Tiểu thư vốn không hề tin tưởng tại hạ."
Phụng Phi trở nên lạnh lùng nói với vẻ không vui,Quả thật lúc đầu là như thế."
Hạng Thiếu Long bực bội lạnh lùng nói,Tình lang của đại tiểu thư rốt cuộc là ai?"
Phụng Phi ngạc nhiên nói,Ta chẳng phải đã cho ngài biết rồi sao?"
Hạng Thiếu Long nở nụ cười mỉa mai, ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi lắc đầu,Chẳng qua tiểu thư chỉ trả lời bừa thế thôi! Nếu không tiểu thư sẽ không thể đến không đến Trung Mâu mà đến Hàm Dương."
Phụng Phi nói không hề khách sáo,Chỉ vì điều này mà nói ta gạt ngài, Thẫm quản sự phải chăng đã quá lỗ mãng?"
Một ý nghĩ lướt qua đầu nhanh như điện chớp, Hạng Thiếu Long điềm nhiên nói,Hay là hãy để tiểu nhân đoán thử tình lang bí mật của tiểu thư là ai vậy?"
Phụng Phi vẫn cứ thản nhiên mà nói,Ngài có miệng, thích nói gì thì cứ nói!"
Hạng Thiếu Long biết nàng nghĩ rằng mình sẽ không thể đoán trúng. Mà sự thật mình cũng không biết, chỉ là nói chặn đầu thế thôi, cười rằng,Ðại tiểu thư tưởng rằng khó đoán lắm sao?"
Phụng Phi liếc gã nói,Nếu nói những lời thừa thải nữa, ta sẽ đuổi ngài xuống."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ đầy tự tin,Ðại tiểu thư sẽ không làm thế. Bởi vì tiểu thư rất thích giở thủ đoạn, có một đối thủ như tại hạ sao tiểu thư không mừng cho được."
Phụng Phi tức giận nói,Ngài xem ta là người như thế à, hãy nói mau! Ðừng có úp úp mở mở nữa."
Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Ðó gọi là kẻ có trí thì dù suy nghĩ kỹ càng cũng có chỗ sơ hở, chỉ câu nói này cũng đã biết tình lang của đại tiểu thư không phải là Hạng Thiếu Long."
Phụng Phi bĩu môi bình thản nói,Ta chỉ muốn coi ngài nghĩ bừa ra cái gì. Ta đâu có thừa nhận hay phủ nhận điều đó.
Hạng Thiếu Long đến sau lưng nàng, đưa tay ngang bụng nàng rồi ôm giật vào người mình, Phụng Phi kêu lên một tiếng, ngã vào lòng gã.
Hạng Thiếu Long cắn lấy tai nàng, ngửi mùi thơm trên tóc nàng rồi nói,Tình lang của tiểu thư chắc chắn là người Tần, nhưng không phải là Hạng Thiếu Long mà là kẻ đối đầu với y."
Phụng Phi hơi giật mình nhưng vẫn kiên quyết nói,Ngài đã nghĩ đi đâu vậy, có căn cứ gì mà nói như thế?"
Hạng Thiếu Long hôn lên gò má mịn màng của nàng cười,Rất đơn giản, bởi vì lúc ấy tiểu thư tưởng tại hạ cấu kết với Trương Tuyền cho nên muốn mượn miệng của ta để khiến Lã Bất Vi tưởng rằng tình lang của nàng là Hạng Thiếu Long."
Phụng Phi nói,Nhưng ngài dựa vào điều gì để bảo người ấy là đối thủ của Hạng Thiếu Long?"
Hạng Thiếu Long lúc này mới biết mình đã lộ sơ hở, mắng thầm mình quá nóng lòng cầu thắng. Bởi vì chuyện Phụng Phi giết Hạng Thiếu Long chỉ có một mình gã biết được, đương nhiên không thể nói ra, nhíu mày đáp bừa rằng,Bởi vì điều đó có nghĩa là làm tăng thêm thù hận của Lã Bất Vi đối với Hạng Thiếu Long, nếu tình nhân của tiểu thư không phải là kẻ thù của Hạng Thiếu Long, tiểu thư đâu có hại y như thế!"
Phụng Phi giận dữ nói,Ðừng có nói bừa nữa, đầu tiên là ta không hề nghi ngờ ngài sẽ cấu kết với Trương Tuyền.
Mà tình lang của ta quả thật là Hạng Thiếu Long. Song giờ đây ta cũng có chút hồ đồ, khoan hãy nói, ngài hãy hôn ta được không?
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Phải chăng đại tiểu thư sợ tại hạ nói tiếp?"
Phụng Phi vùng người ra quay mặt lại,Nói đi! Xem ngài có thể nói được những ý nghĩ hoang đường gì nữa?"
Hạng Thiếu Long dùng ngón tay nâng cằm của nàng lên, hôn nhẹ lên môi nàng rồi mỉm cười,Ðiều này rất dễ đoán!
ở Hàm Dương chỉ có hai phe đối địch với Hạng Thiếu Long là Lã Bất Vi và Lao ái, mà người có thể lấy được trái tim của đại tiểu thư, đương nhiên là có thân phận địa vị, lại trí dũng song toàn, có thể không nói đến Lã Bất Vi và Lao ái, bởi vì nếu là bọn họ, đại tiểu thư không cần phải lừa gạt trái phải. Ðã là như thế, người này là ai đã có thể nói ra được."
Phụng Phi lộ vẻ lo sợ, trong chớp mắt đã quay lại vẻ bình tĩnh, cúi đầu nói,Ðừng nói bừa nữa, Phụng Phi cứ nghe lời của ngài cho xong!“ Hạng Thiếu Long nói,Phải chăng đại tiểu thư đã sợ? Nếu không cần gì phải nói những lời không đúng với lòng?"
Phụng Phi tức giận nói,Người ta nói lời thật lòng, nếu không tin thì hãy cút đi."
Hạng Thiếu Long đứng phắt dậy, dọa tiếp,Tại hạ đã biết kẻ đó là ai."
Phụng Phi bình tĩnh nói,Ta rất mệt, dù cho ngài biết hay không ta cũng phải nghỉ ngơi một chốc."
Hạng Thiếu Long bước về phía cầu thang, đột nhiên quay phắt người lại, nhìn chằm chằm vào nàng rồi nói,Phải chăng y là Hàn Kiệt?"
Phụng Phi giật mình, mặt không còn chút máu.
Đề xuất Voz: Lang thang trong nỗi nhớ