Chương 572: Cái Danh Kiếm Sĩ (1)
P
hụng Phi tuy không thừa nhận nhưng Hạng Thiếu Long hầu như khẳng định tình lang của nàng chính là Hàn Kiệt.
Có thể suy đoán rằng Phụng Phi đã quen biết Hàn Kiệt ở Hàm Dương, hai người yêu nhau nhưng cũng chẳng biết rằng nếu để Lã Bất Vi hoặc Lao ái biết được thì sẽ bị ngăn cản. Mà Lã Bất Vi và Lao ái lại ngầm câu kết với nhau cho nên dù cho Lao ái có chấp nhận cũng vô dụng mà thôi.
Cho nên hai người đã cùng hẹn nhau đến Tề, sau đó sẽ cùng bỏ trốn. Bởi vì Hàn Kiệt là đệ tử đắc ý của Tào Thu Ðạo cho nên có thể đến Lâm Tri với Lã Bất Vi. Trong tình huống ấy tác dụng của Hạng Thiếu Long rất lớn. Bởi vì Phụng Phi cần có người sắp xếp và yểm trợ cho nàng, giúp nàng an toàn rời khỏi nước Tề.
Tình nhân của Phụng Phi đã là Hàn Kiệt, cho nên chuyện giết Hạng Thiếu Long sẽ là âm mưu của Lao ái và Lã Bất Vi Còn Phụng Phi sở dĩ thay đổi ý định là vì đã có ý muốn cao bay xa chạy với Hàn Kiệt, không muốn dây thêm rắc rồi với mình.
Có thể suy đoán sâu hơn, Phụng Phi không chừng là phụng lệnh của Ðiền Ðan, rồi sau đó Lã Bất Vi lại sắp xếp cho nàng dùng chiếc nhẫn đồng để giết mình, chỉ cần là độc dược mãn tính, nhiều ngày sau Hạng Thiếu Long mới độc phát thân vong, hoặc bị trúng độc đến nỗi mù cả hai mắt chẳng hạn. Sau khi âm mưu được thực hiện, Phụng Phi đã an toàn rời khỏi Hàm Dương.
Hạng Thiếu Long tuy không hiểu rõ tình tiết bên trong nhưng tin rằng đã nắm bắt được đại khái.
Chưa bước ra khỏi tiền sảnh thì gặp Tiêu Nguyệt Ðàm đến tìm gã, hai người dắt nhau đến một phòng ở phía đông.
Hạng Thiếu Long nói,Có cách nào tìm cho ta một tấm địa đồ ở Tắc Hạ học cung được không?"
Tiêu Nguyệt Ðàm giật mình nói,Huynh muốn đến đó làm gì? Tào Thu Ðạo không phải dễ xơi đâu."
Hạng Thiếu Long nói,Ta chỉ mong đánh cắp đồ của mình, Tề vương đã đem Bách Chiến bảo đao tặng cho Tào Thu Ðạo, treo trong chủ đường của Tắc Hạ học cung."
"Ta cũng định báo cho huynh điều này. Ai cho huynh biết?"
Hạng Thiếu Long kể chuyện Hàn Sấm sáng nay đến gặp gã. Tiêu Nguyệt Ðàm nhíu mày trầm ngâm một lúc lâu rồi mới nói,Thiếu Long đừng trách ta nhiều lời, ta biết rất rõ con người của Hàn Sấm, là kẻ háo sắc lại tham tài, tự titụ lợi, làm việc chưa bao giờ nói đến nguyên tắc, dù cho huynh có ơn lớn với y y cũng chẳng hề khác gì."
Nhớ lại bộ dạng chân thành của Hàn Sấm sáng nay, Hạng Thiếu Long rất khó chấp nhận ý kiến của Tiêu Nguyệt Ðàm, nhưng Tiêu Nguyệt Ðàm cũng là có ý tốt, nhất thời khiến gã không nói ra lời.
Tiêu Nguyệt Ðàm nhấn mạnh,Thiếu Long đừng mất cảnh giác, giờ đây huynh chỉ là từ một tình thế hiểm ác này chuyển sang một tình thế hiểm ác khác, nếu ta là huynh, sẽ không bao giờ tin tưởng bất cứ người nào của tam Tấn, ngược lại Lý Viên thì có vẻ đáng tin hơn, nói cho cùng người Sở cũng không bị Doanh Chính uy hiếp như người tam Tấn."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Giờ đây ta cô độc một mình, Hàn Sấm hay Long Dương quân muốn đối phó cũng không dễ"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Huynh đã quá dễ dàng tin người khác, trước tiên là vì bọn Hàn Sấm biết chuyện này không thể xé ra to được. Nếu để người Tề biết được chân tướng, nói không chừng Tề vương sẽ đưa huynh làm thượng khách, lại còn cung kính hộ tống huynh về Hàm Dương."
Ngừng một lát rồi lại nói,Hoặc cũng có thể sẽ hạ độc thủ giết người diệt khẩu, những chuyện này không ai có thể đảm bảo được."
Hạng Thiếu Long buồn bã không nói gì.
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Giờ đây ai dám nhận tội giết hại huynh. Hôm nay giết huynh ngày mai đại quân nước Tần đánh tới thành, đó không phải là chuyện đùa."
Hạng Thiếu Long nói,Nếu bí mật giết ta thì ai biết được?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Nhiều lắm thì cũng chỉ có Lý Viên biết, Hàn Sấm và Long Dương quân có sợ gì?"
Rồi lại cười,Muốn giết huynh nào dễ dàng như thế, ai mà không biết kiếm pháp trùm đời của Hạng Thiếu Long, mà một khi để huynh chạy thoát được, nơi đây cũng không phải là đất của tam Tấn, kẻ nào có thể nắm chắc được rằng sẽ bắt được huynh lần nữa? Nếu ta là bọn chúng, trước tiên sẽ làm cho huynh không hề nghi ngờ, sau đó sẽ đưa huynh vào chỗ cùng đường rồi mới dùng thủ đoạn đê tiện khiến cho huynh không thể nào vũng vẫy được nữa."
Hạng Thiếu Long đổ mồ hôi lạnh khắp người, nhưng trong lòng vẫn chưa tin lắm chỉ lấp liếm rằng,Ta sẽ cẩn thận."
Tiêu Nguyệt Ðàm chỉ là lấy việc luận việc, gật đầu nói,Có lẽ ta đã đa nghi! Nhưng cẩn thận thì vẫn tốt hơn. Theo ta thấy Long Dương quân đã hại huynh một lần, rất khó lòng hạ thủ lần thứ hai. Nhưng lòng người khó đoán, nhất là có liên quan chuyện quốc gia dân tộc, Thiếu Long hãy suy nghĩ kỹ."
Hạng Thiếu Long vỗ vai Tiêu Nguyệt Ðàm cảm kích nói,ở đây có lão ca là người duy nhất ta có thể tin tưởng được, chuyện của Phụng Phi giờ đây càng phức tạp hơn."
Tiêu Nguyệt Ðàm hỏi lấn tới, Hạng Thiếu Long nói ra suy đoán của mình xong Tiêu Nguyệt Ðàm nhíu mày nói,Ta không quen biết Hàn Kiệt, nhưng thấy y ngàn dặm đến Hàm Dương để tìm vinh hoa phú quý, vậy y có chấp nhận vì mỹ nhân mà bỏ hết mọi thứ hay không?"
Hạng Thiếu Long đồng ý nói,Nghe nói Hàn Kiệt là quý tộc của nước Hàn, quen biết Lao ái khi còn ở Hàn, đó là kẻ có quan hệ với Lao ái, khó là người tốt được, nếu y đang lừa chứ không phải yêu Phụng Phi vấn đề càng nghiêm trọng hơn."
Tiêu Nguyệt Ðàm cười nói,Những chuyện này người ngoài chúng ta khó mà hiểu được. Phụng Phi quả thực là hàng mỹ nhân có thể khiến cho nam nhân hy sinh tất cả mọi thứ. Hay là Thiếu Long hãy thử xem sao, chiếm phần tiện nghi của Hàn Kiệt."
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Biết được tình lang của nàng là Hàn Kiệt ta càng không thể đụng đến nàng."
Tiêu Nguyệt Ðàm vỗ trán nói,Ta đã nghĩ ra rồi, Phụng Phi chắc định lẻn về Hàm Dương làm tình nhân bí mật của Hàn Kiệt, mà chuyện này thì đã được Lao ái chấp nhận, chỉ cần phải giấu Lã Bất Vi mà thôi."
Hạng Thiếu Long chép miệng,Phụng Phi quả thật xảo quyệt, ngày trước khi ta nói với nàng kẻ đứng đằng sau Trương Tuyền là Lã Bất Vi nàng còn giả vờ lo lắng, khiến cho ta tin tưởng, té ra ta đã bị nàng dắt vào bẫy."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta đã dò là được một chuyện sẽ khiến cho huynh nhức đầu, huynh có muốn biết không?"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Ta đã quen rồi, hãy cứ nói ra."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Trọng Tôn Hà Ky đến chỗ Trọng Tôn Long dò thám tin tức, thì ra con quỷ hút máu này đã ngầm sai người thông báo cho bọn người điên rồ ở Tắc Hạ học cung rằng huynh ỷ mình kiếm pháp cao minh, không coi kiếm thủ của nước Tề vào đâu, con người này thật đê tiện chỉ vì sợ đắc tội với Lý Viên và Giải Tử Nguyên nên mới thực hiện thủ đoạn thế này."
Hạng Thiếu Long nhún vai nói,Ðã có người đến tìm ta, nhưng cũng đã tháo chạy, nếu cứ công khai chẳng có gì đáng sợ cả. Chắc Tào Thu Ðạo sẽ đến tìm ta thôi."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Huynh phải cẩn thận hai người Ma Thừa Giáp và Mân Ðình Chương chúng rất thích gây sụ nhưng quả thật rất có bản lĩnh."
Lời nói chưa dứt gia tướng Phí Thuần hốt hoảng chạy vào báo,Không xong rồi, có một đám kiếm thủ hung thần ác sát đến đòi gặp đích danh quản sự."
Hai người ngạc nhiên nhìn nhau thầm nghĩ sao lại nhanh đến thế.
Hạng Thiếu Long không muốn Tiêu Nguyệt Ðàm bị kéo vào trong chuyện rắc rồi này càng không muốn để lộ mối quan hệ thân thiết giữa hai người, một mình đi ứng phó với đám người ấy.
Từ lúc biết Phụng Phi đang lừa mình, lòng tốt của Hạng Thiếu Long đã giảm xuống nhiều.
Ðối với Hàn Kiệt gã tuy không có thiện cảm, cũng không có ác cảm, nhưng tóm lại kẻ này cũng không phải là thiện nam tín nữ. Nhưng Phụng Phi đã bị vẻ ngoài anh tuấn của y làm điên đảo. Vì thế địa vị của Phụng Phi trong lòng gã giảm xuống nhiều. Gã tuy không có dã tâm với Phụng Phi, nhưng lại hy vọng nàng có thể gởi gắm cuộc đời mình cho người tốt.
Giờ đây suy nghĩ của gã đã thay đổi nhiều, chỉ hy vọng có thể sắp xếp cho bọn Ðổng Thục Trinh rồi sau đó quay về Hàm Dương gặp người thân của mình, chờ đợi ngày đăng cơ của tiểu Bàn và cuộc quyết đấu với hai người Lã Lao.
Đề xuất Tiên Hiệp: Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta