Chương 574: Cùng Dạo Ngưu Sơn (1)
H
ạng Thiếu Long đến Thính Trúc biệt viện tìm Lý Viên thì y đã ra ngoài, chỉ đành gởi lời nhắn lại có gã đến tìm.
Khi dợm bước quay đi, một cỗ xe ngựa sang trọng được mười mấy kị sĩ bảo vệ phóng ra, nhưng cửa sổ thì che rèm, không biết được người ngồi trong xe là ai.
Hạng Thiếu Long quay về.
Hôm nay trời sáng trong, Hạng Thiếu Long tuy đi trên đường phố náo nhiệt nhưng lòng thì cảm thấy cô đơn.
Trên đường chạy trốn gã lúc nào cũng phải suy nghĩ tìm cách tránh né kẻ địch, khi đến Lâm Tri gặp lại bạn cũ và quen biết nhiều người bạn mới gã vẫn có cảm giác này.
Ngoài Tiêu Nguyệt Ðàm gã không thể tin bất cứ ai nữa.
Giờ đây gã không có người nào giúp đỡ, nếu có chỉ cần cho người theo dõi chặt chẽ Hàn Sấm thì sẽ biết được y có bán đứng mình hay không? Ví như y đi gặp Quách Khai thì sẽ biết được y đã không trung thực với mình. Mối quan hệ của tam Tấn trước nay rất mật thiết, mà chủ của Quách Khai lại là chị em với Hàn Sấm, nếu đối phó Hạng Thiếu Long hai người này sẽ liên kết với nhau. Trong tính huống đó Long Dương quân làm sao dám phản đối.
Kẻ duy nhất có thể cản trở bọn họ là Lý Viên, nhưng y làm sao dám đắc tội với tam Tấn để bảo vệ mình.
Ðang suy nghĩ thì thấy một ky sĩ từ phía sau phóng lên, vẫn ngồi trên ngựa, cúi xuống mà rằng,Vị huynh đài này phải xưng hô thế nào?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn đối phương chắc chắn rằng mình chưa gặp người này, cảnh giác nói,Có chuyện gì?
Người này rất khách sáo, mỉm cười,Tệ chủ nhân là Thanh Tú phu nhân, tiểu nhân đến phụng mệnh của Thanh Tú phu nhân đến mời tiên sinh, vì phu nhân không biết cao danh quý tánh của tiên sinh nên tiểu nhân mới mạo muội hỏi."
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, vừa rồi người ngồi trên xe phóng ra khỏi Thính Trúc biệt viện chính là Thanh Tú phu nhân, nhủ thầm nếu không phải Lý Viên cho nàng hay rằng mình đến Lâm Tri thì bề ngoài của mình đã bị người ta nhìn thấy.
Hạng Thiếu Long bước lên xe ngựa, nàng mỹ nữ ấy mặt vẫn che mạng, lời nói vẫn thanh tao,Xin chào thượng tướng quân! Xin mời ngồi bên cạnh của Thanh Tú."
Hạng Thiếu Long không nhìn thấy rõ mặt của nàng trong lòng rất thất vọng, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Cỗ xe ngựa lăn bánh trên con đường hoa lệ.
Bỗng nhiên gã không còn cảm thấy cô độc nữa, ngồi trong xe ngựa gã nhớ lại năm xưa ở Ðại Lương đã từng ngồi với Kỷ Yên Nhiên như thế này.
Thanh Tú phu nhân bình thản nói,Thượng tướng quân hóa trang thật khéo, nếu không phải Lý tướng gia đã cho Thanh Tú biết ngài đến Lâm Tri, e rằng nhận không ra."
Hạng Thiếu Long đã hơi yên lòng cười khổ nói,Hy vọng Lý tướng gia đừng gặp ai cũng cho biết rằng tai hạ đã đến nước Tề."
Thanh Tú phu nhân nói với giọng không vui,Lý tướng gia làm sao là người không biết nặng nhẹ như thế, chỉ vì Thanh Tú là bạn thân thiết với Cầm thái phó cho nên mới không giấu thiếp mà thôi."
Hạng Thiếu Long buột miệng,Tại hạ còn tưởng phu nhân và Lý tướng gia có quan hệ không tốt."
Thanh Tú phu nhân nhìn ra ngoài cửa sổ lặng lẽ một lúc rồi mới dịu dàng nói,Tuyết lại rơi nữa, không biết Ngưu sơn giờ thế nào, thượng tướng quân có hứng thú cũng Thanh Tú đến đó dạo hay không?"
Hạng Thiếu Long không ngờ nàng đột nhiên lại thích thế, lại còn cùng mình đi cũng ngạc nhiên nói,Ngưu sơn?"
Trời bỗng tối lại, từng đóa hoa tuyết nhẹ nhàng rơi xuống.
Thanh Tú phu nhân nhìn ra ngoài cửa sổ, Ngưu sơn xuân phú là một trong bát cảnh của Lâm Tri, song vì mấy năm nay do chặt phá quá độ cho nên Ngưu sơn trơ trụi, may mà vừa mới được trồng lại, nghe nói đã khôi phục lại cảnh đẹp trước đó.
Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Phu nhân đã có nhã hứng như thế, Hạng mỗ làm sao dám không thuận bồi?"
Thanh Tú phu nhân ra lệnh cho xe chạy về hướng Ngưu sơn. Nói bằng giọng xa xăm,Thuở bé Thanh Tú đã từng theo tiên phụ đến Ngưu sơn, lúc ấy là tháng ba mùa xuân, Trủy thủy nước chảy cuồn cuộn, nước suối tuôn ra từ khe núi, len lỏi qua các kẽ đá, hơi nước bốc lên mù mịt nhìn như tiên cảnh, cho đến hôm nay vẫn còn ấn tượng sâu sắc."
Hạng Thiếu Long nghe lời nói của nàng cao nhã, bất đồ cũng ngây ngất. Thầm nghĩ tấm mạng che mặt của nàng cũng giống như mây khói Ngưu sơn, khiến cho nàng đẹp một cách mông lung.
Thanh Tú phu nhân nói tiếp,Thanh Tú rất e ngại đến lại những nơi có ấn tượng tốt đẹp, cũng sợ nhớ đến những điều không muốn nhớ đến."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Vậy lần này cớ gì lại quay về chốn cũ?"
Thanh Tú phu nhân chậm rãi lắc đầu,Bản thân thiếp cũng chẳng hiểu, có lẽ vì có Hạng Thiếu Long lừng danh thiên hạ đi cùng."
"Té ra Hạng mỗ trong lòng phu nhân lại có chút phân lượng."
Thanh Tú phu nhân quay đầu lại nhìn gã, hạ giọng nói,Vừa rồi thiếp thân thấy bóng dáng thượng tướng quân đứng ngoài cửa phủ, nhớ lại lúc tướng quân còn tiền hô hậu ủng ở Hàm Dương, bất đồ lại nghĩ thế gian này thật nhiều dâu bể, mọi chuyện thay đổi quá nhiều. Rốt cuộc nén không được mới dừng xe lại để gặp lại thượng tướng quân, thượng tướng quân không vì thế mà cười thiếp thân chứ?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Té ra phu nhân cũng có lòng thông cảm với Hạng mỗ."
Thanh Tú phu nhân lắc đầu nói,Không phải là thông cảm, mà là tiếc nuối, thượng tướng quân có biết mình ở chốn nguy hiểm hay không?"
Lúc này xe ngựa đã qua cổng thành về hướng nam.
Thanh Tú phu nhân bình thản nói,Sự điềm tĩnh của thượng tướng quân khiến cho Thanh Tú ngưỡng mộ, dù cho không có mặt Cầm đại tỷ, Thanh Tú cũng sẽ giúp ngài."
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Những thị vệ này của phu nhân có đáng tin không?"
Thanh Tú phu nhân nói,Thượng tướng quân hãy yên tâm. Bọn chúng là những gia tướng đã theo Thanh Tú hơn mười năm nay, vả lại chúng cũng không hề nghĩ rằng ngài lại chính là Hạng Thiếu Long!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)