Chương 575: Cùng Dạo Ngưu Sơn (2)
Ngừng một lát rồi ghé sát lại nói vào tai gã,Hôm qua Lý tướng quân đã vào cũng gặp muội tử của thiếp thân là Ninh phu nhân, vẻ mặt rất đau khổ, thiếp thân dò hỏi mới biết được chuyện của ngài."
Hạng Thiếu Long giật mình,Vậy là hỏng bét, y còn nói gì nữa?"
Thanh Tú phu nhân nói,Y nào nói thực cho thiếp thân biết nhưng thiếp thân có thể khẳng định y coi thượng tướng quân là bằng hữu thân thiết. Nhưng y là tướng quốc nước Sở, nhiều lúc cũng phải gạt tình cảm qua một bên, mọi chuyện phải lấy quốc gia làm trọng, nếu không sẽ không phiền não như thế."
Hình như nàng đã nhích gần tới gã, nhìn ra ngoài khung cửa thở dài.
Hạng Thiếu Long cũng thở dài, nhất thời không nói ra lời, ngoài Tiêu Nguyệt Ðàm gã còn có thể tin ai nữa.
Thanh Tú phu nhân chậm rãi nói,Hay là thượng tướng quân hãy bỏ đi thì mọi chuyện sẽ được giải quyết."
Hạng Thiếu Long nhớ lại lúc mình bị bệnh ở Ðại Lương, lại thêm không quen thuộc đường xá, nói với vẻ do dự,Có nhiều chuyện tại hạ vẫn chưa làm xong, dù cho có kẻ muốn đối phó với tại hạ tại hạ cũng sẽ không chịu trói. Trước khi phu nhân nhắc nhở, tại hạ đã nghĩ đến chuyện này.“ Thanh Tú phu nhân gật đầu,Thật ra Thanh Tú cũng biết Hạng Thiếu Long là người có thể ứng phó với nguy hiểm, huống chi tình huống thật sự như thế nào không ai biết, có lẽ thiếp thân đã quá lo lắng chăng?"
Lại nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ về ngọn núi ở phía xa xôi,Hãy nhìn kìa! Đó là nơi chôn cất Quản Trọng, người đã giúp Tề Hoàn Công xưng bá thiên hạ."
Hạng Thiếu Long tiến sát tới, nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy ở phía ngoài sương phủ đầy, trên cành cây ngọn cỏ đều treo hoa tuyết, thế giới tuyết ấy như được nối tiếp với bầu trời không hề phân biệt gì.
ở gần ngọn núi ấy là sông Tri Hà, nữ thủy đang chảy uốn quanh, hai bên bờ đầy những cây cổ thụ.
Từng dãy núi nối tiếp nhau, cảnh sắc khiến người ta khen ngợi không ngớt.
Thanh Tú phu nhân cúi đầu dịu dàng nói,Thượng tướng quân, ngài..."
Hạng Thiếu Long đến lúc này mới thấy mình ngồi quá sát nàng, lúng túng nhích ra nói,Không có thuyền vượt sông, e rằng không thể lên núi."
Thanh Tú phu nhân bình thản nói,Chúng ta hãy quay về! Nếu thiếp thân muốn tìm thượng tướng quân thì làm thế nào?"
Hạng Thiếu Long nghe lời nói của nàng lãnh đạm, đã khơi dậy ngạo khí của gã, hạ giọng nói,Phu nhân tốt nhất đừng dính vào chuyện này, sống chết có số, nếu ông trời không tha cho Hạng Thiếu Long này tại hạ còn cách nào nữa, người tính đâu bằng trời tính."
Thanh Tú phu nhân giọng hơi run nói,Người tính không bằng trời tính, thượng tướng quân thật phóng khoáng, thiếp thân cũng không nên đa sự nữa làm gì."
Về đến Thính Tùng biệt viện, Hạng Thiếu Long trong lòng tràn đầy hình bóng của Thanh Tú phu nhân. Gã cố gắng gạt qua một bên nhưng không thể.
Gã không biết vì sao nàng lại ảnh hưởng đến mình thế, có lẽ thái độ hững hờ của nàng đối với thế sự cũng có lẽ sụ kiêu ngạo của nàng mà khiến cho gã động lòng chăng?
May mà lúc này gã cảm thấy nguy hiểm, nhân lúc rãnh rỗi, nghiên cứu tính thế Thính Tùng biệt quán, để khi có xảy ra chuyện thì trốn thoát rồi lại lấy những thứ dây móc ra đeo vào trong eo lòng mới thoải mái một chút.
Sau khi xử lí những chuyện thường ngày trong đoàn xong rồi lại hỏi đến thương thế của Trương Tuyền, rồi lại về phòng nghỉ ngơi.
Khi sắp chìm vào giấc ngủ thì Ðổng Thục Trinh đến.
Gã ngồi dậy, Ðổng Thục Trinh ngồi bên mép giường, giật mình nói,Thẫm quản sự phải chăng đã cảm lạnh?"
Hạng Thiếu Long cười,Cả hổ ta cũng có thể đánh chết hai con, làm sao bệnh được. Nhị tiểu thư đến đây không biết có điều gì chỉ giáo?"
Ðổng Thục Trinh chưa hoàn hồn nói,Dọa chết người ta được."
Rồi liếc gã nói tiếp,Lẽ nào có chuyện mới đến tìm ngài! Nào, để thiếp xoa bóp cho ngài, đảm bảo ngài sẽ ngủ ngon."
Hạng Thiếu Long nằm sấp trên giường vui vẻ nói,Ðể ta thử thủ pháp cao minh của nhị tiểu thư."
Ðổng Thục Trinh cởi áo khoác ngoài, ném hài xuống đất, ngồi lên lưng gã, đưa tay nhẹ ngàng bóp lấy bả vai của gã, hạ giọng nói,Ðã biết được ai đánh cắp khúc phổ!"
Hạng Thiếu Long không nghĩ ngợi mà nói rằng,Là Tiểu Ninh."
Tiểu Ninh chính là thị tỳ của Chúc Tú Chân.
Ðổng Thục Trinh cả mừng nói,Lần này Thẫm quản sự đã đoán sai, kẻ đánh cắp là Trương Tuyền, Tiểu Ninh đã thấy y thậm thụt ở gần đấy, sau khi vào phòng thì thấy mọi thứ rối tung lên, nhất thời không để ý, Khi Tú Chân hỏi thì mới nói ra."
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Ta không tin."
Ðổng Thục Trinh nói,Chuyện ngài đã hứa với thiếp có tiến triển gì chưa?"
Hạng Thiếu Long biết nàng hỏi Phụng Phi có chấp nhận để nàng múa một mình không, trong lòng thầm kêu khổ, nói thẳng rằng,Vẫn chưa có cơ hội để nói với đại tiểu thư, ngày mai sẽ biết."
Ðổng Thục trinh nằm phục xuống, ôm gã thật chắc, cắn vào tai gã nói,Nghe nói Hàn Sấm là bạn cũ của ngài, ngài có giúp y hãm hại người ta không?"
Hạng Thiếu Long không còn tin tưởng Hàn Sấm như trước nữa, cười khổ nói,Ta chỉ có chút giao tình với y, đâu phải là bạn bè cũ gì, nhị tiểu thư cứ yên tâm, chỉ cần tại hạ còn một hơi thở thì sẽ tận lực giúp đỡ cho nhị tiểu thư."
Ðổng Thục Trinh run giọng nói,Sao Thẫm Lương ngài lại bi quan đến thế?"
Hạng Thiếu Long thở dài,Chuyện trên đời thường không theo ý muốn, ai có thể nắm chắc được, chỉ cần hết sức mà làm, cho nên tại hạ mới cần các người tin tưởng thật lòng."
Lúc này có người ở ngoài cửa kêu lớn,Thẫm gia, Giải Tử Nguyên đại nhân đến tìm đang chờ ngài ở đại sảnh."
Hạng Thiếu Long trong lòng nảy ra cảm giác không ổn, còn hơn một canh giờ nữa mới đến hoàng hôn, Giải Tử Nguyên sao lại đến sớm như thế?
Đề xuất Voz: Chuyện quận 4