Chương 577: Tình Cũ Khó Nối (2)

Bây giờ tốt nhất là lập tức bắt tay vào đẽo một đôi ván trượt tuyết khác rồi nhân lúc tuyết rơi dày mà bỏ đi, đảm bảo dù cho sáu nước phía đông cho quân đuổi theo cũng không thể bắt được.

Ý nghĩ này rất hay nhưng gã không vượt qua được chính mình, huống hồ chuyện bên Giải Tử Nguyên vẫn chưa biết được, gã làm sao yên tâm bỏ đi.

Vỗ vai Tùy Tiểu Xuân, khích lệ y mấy câu rồi mới bước vào nhà trong.

Tùy Tiểu Xuân vẫn đuổi theo, kéo gã qua một góc nói,Còn có một chuyện phải báo cho Thẫm gia hay, sau khi Cốc Minh quay về thì đi gặp nhị tiểu thư, tiếp theo nhị tiểu thư và Tú Chân tiểu thư cũng ra ngoài."

Hạng Thiếu Long trong lòng giận lắm, Chúc Tú Chân và Ðổng Thục Trinh quả thật không biết nặng nhẹ, cấu kết với Sa Lập, còn mình thì mạo hiểm ở lại vì họ.

Vào tới nhà trong, Tiêu Nguyệt Ðàm đang chờ gã vui vẻ nói,Thứ mà đệ muốn lão ca đã sắp xếp ổn thỏa, xem đây."

Nói rồi móc ra một tấm địa đồ đưa cho gã, đó chính là địa đồ của Tắc Hạ học cung.

Hạng Thiếu Long vui mừng nói,Sao nhanh thế?"

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta phải mất cả hai canh giờ mới vẽ được."

Rồi chỉ cửa thành ở bên phải tấm địa đồ nói,Ðây là tắc môn ở phía tây thành, học cung nằm ở phía dưới tắc môn, bên bờ của sông Hệ Thủy, giao thông rất thuận lợi, Tắc Hạ học cung cũng là một trong tám thắng cảnh ở Lâm Tri cho nên người đến đây du ngoạn cũng rất nhiều."

Hạng Thiếu Long coi kỹ tấm địa đồ chép miệng,Tắc Hạ học cung giống như một tòa thành nhỏ, tường thành lại cao, nếu cứ xông bừa vào để tìm một thanh đao, có khác gì mò kim đáy bể."

Tiêu Nguyệt Ðàm chỉ một tòa thành tráng lệ nhất nói,Ðây chính là Tắc Hạ học đường, là thánh điện của học cung, tất cả các lễ nghi đều được tổ chức ở đây, thanh Bách Chiến bảo đao của Thiếu Long có lẽ treo ở bức tường phía nam của đại đường."

Hạng Thiếu Long hạ quyết tâm,Ðêm nay tiểu đệ sẽ mang đao về."

Tiêu Nguyệt Ðàm ngạc nhiên nói,Có lẽ vẫn chưa đến thời cơ, sao không đợi trước lúc rời khỏi nước Tề mới đi đánh cắp đao?"

Hạng Thiếu Long cả quyết nói,Ðêm nay đánh cắp đao, ngày mai tiểu đệ rời Lâm Tri."

Tiêu Nguyệt Ðàm ngạc nhiên nói,Tuyết rơi nhiều như thế này, Thiếu Long làm sao đi được?"

Hạng Thiếu Long tràn trề lòng tin nói,Tiểu đệ có cách bỏ chạy trong tuyết, nếu không cũng không đến được đây, lão ca cứ yên tâm."

Tiêu Nguyệt Ðàm nhíu mày nói,Nếu có thể bỏ chạy ngay lập tức là thượng sách, nhưng không phải Thiếu Long đã bảo giúp đỡ Phụng Phi. Ðổng Thục Trinh hay sao?"

Hạng Thiếu Long lạnh lùng hừ nói,Ðó chỉ là ý nghĩ thơ ngây của tiểu đệ, sự thật tiểu đệ chỉ là một con cờ của bọn họ, giờ đây tiểu đệ rất chán nản chỉ đành tính toán cho mình."

Ðiều duy nhất gã không yên tâm là Thiện Nhu, song cuộc đấu tranh trong nội bộ nước Tề, nào đến lượt gã quản, ở lại cũng chỉ vô ích.

Sau khi quyết định ngày mai rời khỏi nước Tề gã trở nên thoải mái vô cùng. Bọn Phụng Phi, Ðổng Thục Trinh đều coi gã là một tên ngốc, gã nào có hứng thú để quản nhiều chuyện như thế.

Tiêu Nguyệt Ðàm nói,Ta sẽ chuẩn bị cho lão đệ y phục và lương khô, ngày mai sẽ yểm hộ cho lão đệ ra khỏi thành."

Rồi như nhớ ra một chuyện gì, nhíu mày,Ðêm nay Thiếu Long làm sao đi đánh cắp đao? Trừ phi có giấy thông hành đặc biệt, nếu không trời tối sẽ không ai mở cửa thành."

Hạng Thiếu Long vỗ trán nói,Tiểu đệ lại quên cửa thành bị đóng."

Bất đồ cảm thấy phiền não, nhớ lại rằng tường thành đã tích đầy tuyết thì không thể nào trèo lên được, nhưng một nghĩ lướt qua nhanh như điện chớp, đỉnh Chomolumma cũng bị người ta chinh phục, chỉ một bức tường thành thì có đáng là gì?

Nảy ra một ý nói,Lão ca có thể tìm giúp tiểu đệ khoảng mười mũi đục bằng sắt được không?"

Tiêu Nguyệt Ðàm đã hơi hiểu vui vẻ nói,Ngày mai ta sẽ ra chợ mua cho đệ! Vậy có cần chùy hay không?"

Hạng Thiếu Long cười,Dù sao cũng là đi đánh cắp, đêm nay tiểu đệ sẽ đi đánh cắp luôn chùy và đục, để sau này khỏi bị người ta điều tra."

Tiêu Nguyệt Ðàm đồng ý nói,Nếu phải đi thì nên sớm chứ không nên muộn."

Rồi kéo tay gã nói,Sau khi Lã Bất Vi đền tội, có lẽ lão ca sẽ theo lão đệ ra ngoài biên ải, ta đã chán ngán mảnh đất Trung Nguyên này lắm!"

Sau khi Tiêu Nguyệt Ðàm rời khỏi, Hạng Thiếu Long rút thanh Huyết Lăng ra, kiểm tra những thiết bị leo trèo, sau khi mọi thứ đã ổn thỏa, vẫn chưa yên tâm, cắm thêm một thanh trủy thủ ở dưới bắp chân, nghỉ ngơi một chốc rồi mặc áo ra cửa hậu vi ên.

Tuyết vẫn không ngừng rơi, hậu viện vắng người.

Khi nhìn ra cửa Hạng Thiếu Long nhận ra hai người là Phụng Phi và Tiểu Bình Nhi, còn người kia là một nam tủ dáng cao to nhưng không biết là ai.

Phụng Phi bịn rịn nói với người ấy mấy câu, người ấy trầm giọng nói,Ngàn vạn lần đừng mềm lòng, tên Thẫm Lương này chỉ vì tham tài sắc của nàng."

Hạng Thiếu Long giật mình, nhận ra đó là giọng nói của Hàn Kiệt.

Biết được chuyện này thì biết thêm chuyện khác. Ðột nhiên gã chợt cảm thấy căm ghét Phụng Phi, bởi vì nàng không nhận ra được bộ mặt gian manh đằng sau vẻ ngoài anh tuấn của Hàn Kiệt.

Phụng Phi định nói điều gì đó nhưng lại thôi, thở dài.

Ðến khi Hàn Kiệt bỏ đi hai người mới quay vào.

Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, bước ra, trong ngõ nhỏ, chiếc xe ngựa đưa Phụng Phi của Hàn Kiệt lăn bánh.

Vì ngõ này nhỏ hẹp, xe này đi rất chậm.

Hạng Thiếu Long lách qua, phóng lên đỉnh xe nằm phục xuống. Gã không biết mình làm như thế có tác dụng gì, chỉ đành chờ sự may mắn, nếu xe ngựa không phải đi về hướng gã muốn, gã sẽ xuống xe.

Trong thời tiết như thế này, làm những chuyện mờ ám thì thật là thuận lợi.

Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN