Chương 578: Tắc Hạ Kiếm Thánh (1)

X

e ngựa ra đến đường lớn tốc độ tăng lên.

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn xung quanh, nhận ra được, nghĩ bụng nếu không đi về phía phủ Lã Bất Vi thì Hàn Kiệt sẽ đi đâu đây.

Gã chỉ muốn lợi dụng xe ngựa của Hàn Kiệt để âm thầm rời khỏi đây, tránh bất cứ kẻ nào đang theo dõi Thính Tùng biệt viện, lúc này lòng hiếu kỳ nổi lên nên muốn đi coi thử cho biết.

Trong đêm tối thời gian đủ để gã tiến hành đại kế đã định.

Từ lúc được Tiêu Nguyệt Ðàm nhắc nhở, nỗi lo sợ bị bằng hữu bán đứng trở thành nỗi áp lực vô danh, khiến cho gã mệt mỏi. Nhưng sau khi hạ quyết tâm rời khỏi đây, nỗi áp lực đó chợt biến mất. Ðiều gã lo lắng duy nhất là Thiện Nhu.

Nếu Giải Tử Nguyên bại trận trong cuộc đấu tranh này với một kẻ có thủ đoạn độc ác như Ðiền Ðan, Thiện Nhu sẽ đối mặt với đại họa nhà tan cửa nát. Nhưng điều này thì gã cũng đành chịu.

Xe ngựa quẹo trái rẽ phải, cuối cùng đi vào con đường dẫn đến Giải phủ.

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, Hàn Kiệt muốn đi gặp ai?

Xe ngựa đến cửa chính của Trọng Tôn phủ thì ngừng lại, tiếp theo cửa hông mở ra, một bóng người cao lớn bước ra leo lên xe.

Xe chầm chậm lăn bánh về phía trước.

Hạng Thiếu Long càng cảm thấy kỳ lạ, phải biết rằng Hàn Kiệt theo Lã Bất Vi đến Lâm Tri thì đã đoán được là người của phía Ðiền Ðan, kẻ đối đầu với Trọng Tôn Long. Tại sao Hàn Kiệt lại đi tìm người của Trọng Tôn phủ mà dáng vẻ lại bí hiểm nữa, hình như sợ người khác nhìn thấy thì phải.

Nghĩ tới đây còn đang do dự thì nhích người tới mép xe thò đầu ra nghiêng tai xuống đất lắng nghe.

Một giọng nói vang lên trong xe,Xin chào sư huynh, Trọng Tôn Huyền Hoa thật nhớ huynh."

Té ra là Trọng Tôn Huyền Hoa kẻ được gọi là đệ nhất kiếm thủ ở Lâm Tri, con trai Trọng Tôn Long.

Tiếng của Hàn Kiệt vang lên,Lão đệ còn oai phong hơn trước kia, kiếm thuật chắc là tiến bộ lắm."

Trọng Tôn Huyền Hoa nói khiêm nhường mấy câu rồi tiếp tục,Sư huynh xin đừng cười đệ, tình hình ở Hàm Dương thế nào? Nghe nói sư huynh cũng phong quang lắm."

Hàn Kiệt cười,Lao ái cũng rất khách khí với ta. Nhưng kẻ này lòng dạ hẹp hòi chẳng thể làm được chuyện lớn gì.

Ngược lại Lã Bất Vi quả thật hùng tài đại lược, nếu chẳng phải vì có Hạng Thiếu Long, nước Tần đã sớm trở thành vật trong túi y.

"Kiếm pháp của Hạng Thiếu Long có lợi hại như lời đồn không?"

Hàn Kiệt chép miệng,Kẻ này khó lường như quỷ thần, khiến cho người ta không biết đâu mà lần, chắc lão đệ cũng thấy thanh Bách Chiến bảo đao của y. Ai có thể thiết kế ra một loại binh khí bén như thế!"

Trọng Tôn Huyền Hoa nói,Sư tôn nhận được bảo đao của đại vương, ngắm nghía hồi lâu, không nói nửa lời, tiểu đệ thấy người cũng đã động lòng. Trong mười năm nay chưa bao giờ thấy vẻ mặt của người như thế."

Hàn Kiệt nói,Hãy nói chuyện chính trước, các người phải cẩn thận Ðiền Kiện và Ðiền Ðan đạt thành hiệp nghị."

Hạng Thiếu Long trong lòng chột dạ, hiểu cớ gì Giải Tử Nguyên như là biết được ngày tận cùng của thế giới. Quả nhiên Trọng Tôn Huyền Hoa thở dài nói,Chuyện này toàn là do Lã Bất Vi gây ra, đã kéo Ðiền Ðan và Ðiền Kiện lại với nhau. Ðiền Ðan trước sau gì vẫn là đại thần nắm quyền, nếu như y chịu hy sinh Ðiền Sinh, Ðiền Kiện có thể ngồi vững trên ngai vàng, đối với các người thật là bất lợi."

"Cha con tiểu đệ đã phí nhiều công phu với Ðiền Kiện, y làm sao đột nhiên quay đầu lại đối phó với chúng tôi?"

Hàn Kiệt chép miệng,Cuộc đấu tranh trong triều đình là như thế, đối với Ðiền Kiện, ai có thể giúp cho y ngồi lên vương vị kẻ ấy chính là công thần, huống chi... ta không biết phải nói như thế nào. Lã Bất Vi đảm bảo với Ðiền Kiện rằng chỉ cần Ðiền Ðan còn nắm quyền, nước Tần sẽ không đánh Tề mà sẽ kiềm chế tam Tấn, để cho y toàn lực đối phó với người Yên, điều kiện đó thật là hấp dẫn."

Trọng Tôn Huyền Hoa lạnh lùng hừ nói,Chỉ có kẻ ngốc mới tin những lời ấy. Nói cho cùng đó cũng là chính sách hòa xa đánh gần của nước Tần."

Hạng Thiếu Long nghe mà cảm thấy hồ đồ, không biết Hàn Kiệt rốt cuộc là người của bên nào.

Hàn Kiệt đột nhiên hạ giọng nói nhỏ mấy câu, khi Hạng Thiếu Long đang bực mình vì không nghe rõ Trọng Tôn Huyền Hoa thất thanh kêu lên,Làm sao được, gia phụ và Ðiền Ðan thế như nước với lửa làm sao giảng hòa. Vả lại với một kẻ như Ðiền Ðan sớm muộn gì cũng đem chúng tôi ra làm bia đỡ tên."

Hàn Kiệt nói,Ðó chính là tương kế tựu kế, kẻ Ðiền Kiện tin tưởng nhất là Giải Tử Nguyên, nếu các người cũng đưa ra điều kiện như thế với Ðiền Kiện đảm bảo Ðiền Kiện vẫn quay về hướng các người."

Nghe đến đây Hạng Thiếu Long không còn hứng thú nữa, cẩn thận lăn xuống xe, lẩn vào một lối nhỏ tối mịt.

Hạng Thiếu Long tìm đến bức tường thành ở phía tây, xé mép áo quấn vào đầu chùy cắm từng mũi đục lên bức tường thành đầy tuyết, sau đó đạp lên những mái đục này của người leo núi.

Bọn lính tuần đều đã núp gió tuyết, Hạng Thiếu Long nhờ dây câu đã dễ dàng ra ngoài thành cất bước về phía Tắc Hạ học cung. Dưới gió tuyết và ánh đèn mờ mờ vẫn có thể thấy được vị trí của Tắc Hạ học cung nằm ở cửa phía tây các dãy nhà nối nhau liên tiếp rất hùng vĩ.

Lúc này Hạng Thiếu Long không còn quan tâm đến vận mệnh của Giải Tử Nguyên trong cuộc chiến trang giành vương vị ở nước Tề. Ðiền Kiện tin tưởng nhất là Giải Tử Nguyên, dù cho Ðiền Kiện có quay sang phía Ðiền Ðan đương nhiên cũng sẽ tiếp tục trọng dụng Giải Tử Nguyên, kẻ hy sinh chỉ là Trọng Tôn Long và đại hoàng tử Ðiền Sinh.

Ý nghĩ lấy thanh đao rồi lập tức rời khỏi chốn này thật sự làm cho gã hưng phấn. Nhờ có ván trượt tuyết nhiều lắm là ba ngày gã có thể về đến Hàm Dương, trên đời này có chuyện gì vui hơn thế nữa?

Gã đã đến bức tường phía đông của Tắc Hạ học cung thi triển bản lĩnh của bộ đội đặc chủng vượt qua được bức tường ấy.

Sau khi đã xác định được tòa nhà chính Hạng Thiếu Long lập tức lẻn tới.

Hành lang nối các tòa nhà vắng lặng không một bóng người chỉ văng vẳng nghe tiếng đàn vọng tới.

Lúc này đã sắp đến canh một, mọi người đã sớm say giấc điệp khiến cho Hạng Thiếu Long càng thuận tiện hoạt động hơn.

Ðến chỗ vườn hoa của tòa nhà chính ba người mặc trang phục theo kiểu nho sĩ bước tới.

Hạng Thiếu Long vội vàng nấp sau một gốc cây, ba người kia đi ngang qua, Hạng Thiếu Long thầm kêu tạ ơn trời đất, phóng người ra, đi vòng qua hồ nước lớn đã kết băng bên ngoài tòa nhà chính, đến cửa sổ phía tây của tòa nhà, nạy cánh cửa ra, đưa mắt nhìn qua kẽ hở chỉ thấy tòa nhà ba gian này rất rộng rãi, có thể chứa đến cả trăng người, ở bức tường phía nam có một bình đài tựa như một tế đàn phía trên có treo một tấm biển lớn Tắc Hạ học đường.

Các thanh kèo trên mái đều được điêu khắc các cây cột đều được sơn màu đỏ khiến cho toàn bộ học đường này càng nghiêm trang hơn.

Lúc này cửa sổ của đại đường đóng kín trên bình đài chỉ có hai ngọn đèn dầu.

Ðưa mắt nhìn qua mấy lần mới phát giác thanh Bách Chiến bảo đao treo ở trên bức tường phía đông, nhưng nếu nhảy lên có lẽ chỉ chạm được đến chuôi đao mà thôi.

Hạng Thiếu Long trong lòng mừng lắm, phóng người qua cửa sổ lăn vào trong, bước vội đến chỗ thanh Bách Chiến bảo đao.

Trong đại đường không hề có bóng người, nhưng trong lòng Hạng Thiếu Long lại dâng lên một cảm giác khó mà hình dung được. Hạng Thiếu Long đưa tay đặt lên chuôi thanh Huyết Lăng, dừng bước lại.

Kẹt một tiếng, cửa đại đường đột nhiên tự động mở ra.

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay đang định lập tức thối lui nhưng đã muộn mất một bước.

Một tràng cười lạnh lùng, một người mặc y phục trắng hiên ngang bước vào trong sảnh, mỗi bước y dậm xuống đất đều phát ra tiếng, điều kỳ lạ là hình như y bước không nhanh lắm, nhưng khiến cho Hạng Thiếu Long cảm thấy trước khi mình lùi đến cửa sổ thì đối phương đã chặc được.

Ðiều khiến gã lạnh xương sống là đối phương chưa rút kiếm khỏi vỏ, nhưng lại có một khí thế rất bá đạo mà mình không thể kháng cự được gã cảm nhận được lòng tin rất kiên định của đối phương.

Một kiếm thủ đáng sợ như thế này, Hạng Thiếu Long lần đầu tiên gặp được.

Gã quay phắt người đối diện với đối phương.

Người này bước đến cách Hạng Thiếu Long mấy trượng thì bình thản đứng lại. Mái tóc đen tuyền phủ trên bờ vai của y, mũi khoằm như ưng, hai mắt sâu hoắm khiến cho người ta có cảm giác lạnh lùng vô tình. Ðôi tay buông xuống hai bên của y hình như dài hơn người bình thường, da mặt và da tay trắng bệch như tuyết, trông dáng vẻ của y còn cao lớn và thâm trầm hơn cả Quản Trung Tà gấp bội.

ánh mắt của y sâu đến khó lường cứ nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Hạng Thiếu Long.

Tóc đen da trắng, khiến cho y tựa như một chiến thần từ dưới địa ngục đột nhiên chui lên mặt đất.

Hạng Thiếu Long hít một hơi nói,Tào Thu Ðạo?"

Người này dò xét gã từ trên xuống dưới, gật đầu,Chính là bổn nhân, không ngờ trưa hôm nay Tào mỗ nhận được tin sẽ có kẻ đến đánh cắp đao, hãy cho ta biết tên, xem ai dám đến chỗ của Tào Thu Ðạo này thực hiện ý đồ xấu xa."

Hạng Thiếu Long trong lòng chùng xuống.

Người biết gã đi đánh cắp chỉ có Hàn Sấm và Tiêu Nguyệt Ðàm, Tiêu Nguyệt Ðàm đương nhiên không bán đứng gã, kẻ còn lại chỉ có Hàn Sấm, con người đã được gã cứu nhiều lần, lại dùng thủ đoạn mượn dao giết người để hại mình, quả khiến cho gã đau lòng.

Đề xuất Voz: Thực Tập Sam Sung
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN